"G.i.ế.c c.h.ế.t một ở Thịnh Kinh , từ đến nay bao giờ là một việc khó khăn”.
Nguyên Mẫn hướng ánh mắt ngoài khung cửa sổ đang mở hé. Những cành mai khẳng khiu đang khoác lên một lớp tuyết lạnh buốt, và ánh mắt của bà cũng lạnh lẽo kém: "Kẻ đó, đáng để chúng e ngại”.
"Muội lý”.
Vẻ mặt căng thẳng, nặng nề của Nguyên Quảng cuối cùng cũng giãn . Hôm nay, ông thằng nghịch t.ử chọc tức đến mức mờ mịt cả đầu óc. Thấy quá coi trọng tên thiếu niên , ông khỏi lo lắng rằng kẻ gian che mắt. Xem , ông quá lo lắng, quan tâm tất loạn .
Nếu tên thiếu niên đó là của Tu nhi, thì việc giao Thủy sư cho cũng tương đương với việc giao cho Tu nhi. Còn nếu , thì việc diệt trừ cũng dễ như trở bàn tay. Quả thực, cần tốn quá nhiều tâm sức để đề phòng .
"Trước đây, Hoàng đế hiếm khi lên tiếng trong các buổi thiết triều. Vậy mà đêm qua, trực tiếp bác bỏ lời của sứ thần Lặc Đan. Thậm chí, còn nhắc sự kiện xảy năm mới lên ngôi bốn năm. Khi đó, vua Lặc Đan hiện tại vẫn còn là Đại vương tử, dẫn quân xâm phạm biên giới Tây Bắc, nhưng cuối cùng đ.á.n.h bại và tháo chạy về nước. Hắn nhớ rõ rành rành từng ngày từng tháng”.
Nguyên Quảng nhắc đến Mộ Thanh nữa, khi chuyển chủ đề sang Bộ Tích Hoan, sắc mặt ông trở nên u ám, lạnh lẽo.
Nghe , Nguyên Mẫn khẽ mỉm : "Hắn vốn là một đứa trẻ thông minh, điều đó từ lâu ”.
Bà vẫn hướng ánh mắt về phía những bông tuyết đang rơi ngoài cửa sổ. Nụ môi bà thoáng chút dịu dàng, nhưng ánh mắt lạnh lẽo, vô tình. Sự đối lập đó khiến cho khí trong đại điện càng thêm u ám, lạnh lẽo đến rợn .
Đứa trẻ đó khi mới nhập cung, chỉ lóc đòi mẫu phi. Kể từ cái c.h.ế.t của , nó từng rơi một giọt nước mắt nào nữa. Bà chứng kiến nó trưởng thành chỉ một đêm. Ở chốn thâm cung , nó học cách giấu kín hỉ nộ ái ố, học cách nhẫn nhịn chờ thời, học cách giấu chờ thời cơ, và học cả những mưu mô, thủ đoạn của bậc đế vương.
Những điều lẽ là con đường mà Cửu nhi của bà sẽ .
Một đứa trẻ, hiểu rõ rằng chỉ cách ngoan ngoãn trở thành một con rối thì mới thể bảo mạng sống. Hiểu rõ rằng gánh chịu những điều tiếng nhơ nhuốc thì mới thể âm thầm bồi dưỡng thế lực. Hiểu rõ rằng chỉ nhẫn nhịn mới cơ hội báo thù, cho dù nhận kẻ thù .
Những nỗi đau khổ, uất ức , lẽ nó đáng gánh chịu. ai bảo nó là con cháu của nhà họ Bộ? Ai bảo nó trạc tuổi với Cửu nhi của bà ?
Năm , tuyết cũng rơi trắng xóa như thế . Hoàng gia đón chào sự đời của hai đứa trẻ: một là Cửu hoàng tử, hai là Hằng Vương Thế tử. Cửu nhi của bà là đứa con út Tiên đế cưng chiều hết mực, ngậm trong miệng sợ tan, nâng tay sợ vỡ. Trong khi đó, Hằng Vương Thế t.ử ghẻ lạnh, hắt hủi vì Tiên đế vốn ác cảm với Hằng Vương.
Mọi thứ tưởng chừng như an bài sẵn. Cửu nhi của bà lẽ sẽ là lên ngai vàng . Bà sẽ kề cận bên con, dạy con cách giấu kín cảm xúc, truyền dạy cho con những thuật trị quốc, và tự hào con trở thành một vị minh quân vĩ đại, thống nhất thiên hạ.
Thế nhưng, chỉ trong vòng một đêm, thứ đảo lộn . Đứa con trai bé bỏng của bà mãi mãi, còn Hằng Vương Thế t.ử - kẻ vốn dĩ chẳng duyên phận gì với ngai vàng - nghiễm nhiên lên ngôi hoàng đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-286-loi-hua-cua-bac-de-vuong-3.html.]
Những năm tháng , mỗi khi thấy lóc gọi , bà đau xót nghĩ đến Cửu nhi của . Nếu Cửu nhi còn sống, chắc hẳn nó cũng gọi như thế.
Và trong suốt những năm qua, mỗi khi chứng kiến chễm chệ ngai vàng, bà khỏi chạnh lòng. Nếu Cửu nhi còn sống, vị trí , ngai vàng lẽ thuộc về nó.
Trong những ngày tháng giam trong Quỳnh Hoa Cung, nỗi đau đớn tột cùng như xé nát tâm can bà . Và giờ đây, bà trút tất cả những oán hận đó lên đầu con cháu nhà họ Bộ. Mới đó mà mười tám năm trôi qua.
Nguyên Mẫn ngắm những bông tuyết rơi ngoài cửa điện, lắng tiếng chuông chùa Đại Hàn ngân nga từ xa xăm vang vọng , cảm giác như bừng tỉnh một giấc mộng dài.
Không, mười chín năm ...
Hoàng nhi của bà cũng hai mươi hai năm.
Cái vòng luẩn quẩn của sự trả thù, c.h.ế.t thôi , chắc chắn sẽ ngày kết thúc. Và ngày đó đang đến gần .
Bà mệt mỏi, chán chường. Bà thấy đứa trẻ đó để nhớ đến Hoàng nhi của nữa.
"Chuyện nghị hòa, ca ca sắp xếp cho thật thỏa”. Nguyên Mẫn thu hồi ánh mắt, lạnh lùng căn dặn.
"Chuyện đó cứ yên tâm, sẽ cách thương lượng, đàm phán với bọn man di đó. Chỉ điều, vụ án của Lý Bản ở huyện Phụng phanh phui chuyện tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc. Tu nhi chắc chắn sẽ điều tra vụ đến cùng”.
Ánh mắt Nguyên Quảng trở nên u ám, tối tăm. Ông tiết lộ chuyện là để dọn đường, chuẩn tâm lý cho em gái.
"Tu nhi là võ tướng. Việc điều tra phá án là chức trách của võ tướng. Vụ án , lúc ở huyện Phụng, Hoàng đế chẳng cũng tuyên bố sẽ điều tra ?".
Nghe , Nguyên Quảng lập tức hiểu thâm ý của em gái. Vụ án liên quan đến nhiều thế lực trong triều đình, ai nhúng tay điều tra chắc chắn sẽ chuốc lấy sự thù hằn từ các phe phái. Tu nhi là chủ soái của quân Tây Bắc, bắt buộc dâng tấu sớ yêu cầu điều tra vụ án . Nếu , sẽ thể nào thu phục lòng tin của binh lính. Tuy nhiên, việc trực tiếp điều tra và xử lý vụ án do Hoàng đế gánh vác.
Thu phục lòng dân là chuyện dễ dàng. Hoàng đế bỏ bê triều chính nhiều năm, tuyệt đối thể chỉ nhờ một vụ án ở huyện Phụng mà thể thu phục lòng dân trong thiên hạ. Còn triều đường, nếu đ.á.n.h mất sự ủng hộ của quần thần, thì tự khắc sẽ chuốc lấy hậu quả t.h.ả.m hại.