Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 29: Rối rắm khó lường
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:51
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt hai rơi xuống con đường đá, đường vết máu, hung thủ rời theo hướng nào. Manh mối, dường như đứt...
"Có manh mối!".
Mộ Thanh bỗng lên tiếng, ngoài. Mọi theo nàng vòng con đường nhỏ cửa sổ. Từ xa, Mộ Thanh hiệu, bảo tất cả dừng đến gần, một nàng lên con đường nhỏ, xổm xuống gần cửa sổ. Lần nàng cái gì, chỉ thấy trăng sáng cuối đường, thiếu niên giữa đường, bóng đêm thêm phần cô tịch.
Một lúc , Mộ Thanh hừ một tiếng với khe hở giữa hai viên đá cuội đường, đầu phía xa, chỉ phát hiện của : "Dao của hung thủ dính máu, từ cửa sổ , đường lý nào một giọt m.á.u cũng thấy. Không chứng tỏ lau , trong khe đá vết máu”.
Sắc mặt mỗi một vẻ, văn nhân từ xa : "Chẳng lẽ xem hết các khe đá, tìm vết m.á.u để đoán hung thủ hướng nào ?".
Văn nhân từ lúc Mộ Thanh bắt đầu nghiệm thi đến giờ từng mở miệng, mở miệng, Mộ Thanh lập tức lạnh lùng: "Muốn xem thì ngươi xem, xem. Đau mắt!".
Người nghẹn lời, mặt đỏ lên. Hắn cũng cách chẳng mấy tác dụng, cho dù hung thủ rời hướng nào thì ? Kẻ lau vết m.á.u thì sẽ ngu đến mức để vết m.á.u dọc đường cho truy tìm đến tận nơi ẩn náu. Chung quy dù tìm thêm vết máu, cùng lắm cũng chỉ cung cấp hướng rời của hung thủ mà thôi, hung thủ là ai vẫn manh mối.
"Hắn lấy cái gì lau vết máu?".
Mộ Thanh bỗng nhiên hỏi. Văn nhân ngẩn , Mộ Thanh hừ lạnh:
"Hiện trường m.á.u b.ắ.n tung tóe, khi g.i.ế.c thể tránh hết vết m.á.u , chắc chắn dính máu. Hắn lau vết m.á.u đất, chẳng lẽ ngu đến mức mặc áo m.á.u xách d.a.o m.á.u nghênh ngang trong phủ Thứ sử?".
Bộ Tích Hoan cái ao bên cạnh con đường đá, mặt ao gợn sóng lăn tăn trong gió đêm, đôi mắt nam t.ử cũng chút u tối, Mộ Thanh thấy gật đầu.
" ! Áo m.á.u sẽ mặc lung tung, nhất định sẽ vứt bỏ ngay gần đó, cái ao là nơi vứt áo , thứ lau vết m.á.u đất chắc chắn là cái áo m.á.u ”.
Mộ Thanh dậy, đến bên đường đá, ánh mắt quét qua bãi cỏ bên bờ ao, vẫy tay gọi .
Mọi rảo bước tới, theo hướng tay Mộ Thanh chỉ, thấy bãi cỏ vài dấu vết giẫm đạp, cách đó xa một mảng đất bùn lộ bên bờ ao, một dấu chân bùn lặng lẽ in ánh trăng. Hai ngày mưa, dấu chân khá rõ nét, theo dấu chân thể thấy bãi cỏ giẫm đạp vài chỗ, khi bước lên con đường đá hung thủ cố ý chùi bùn đế giày lên cỏ. Dù , khi bước lên đường đá vẫn để chút bùn.
Hung thủ rời từ , rõ ràng . Mộ Thanh những vết bùn đó từ xa, ánh mắt trong sóng nước lấp loáng chút u tối rõ, sang với gã sai vặt: "Ngươi theo hướng đó xem thử, xem thể theo đến ”.
Gã sai vặt ngẩn . Từ lúc nghiệm thi đến giờ, những việc đều do nàng , nàng sợ bọn họ phá hỏng dấu vết hiện trường, chịu tin , để xem?
"Ngươi tưởng hung thủ thực sự để ngươi theo dấu chân tìm ? Hắn là kẻ đến vài giọt m.á.u cũng lau sạch, những vết bùn lộn xộn là kế nghi binh? Đế giày chùi cỏ , thể nào để bùn suốt dọc đường . Nếu dọc đường đều vết bùn cho ngươi theo, thể là kế nghi binh. Nếu giữa đường đứt đoạn, ngươi xem thử đứt ở , báo!".
Mộ Thanh xong, dấu chân bên bờ ao bảo: “Lúc cẩn thận đừng giẫm lên những vết bùn đó, lát nữa còn xem, nhưng bây giờ việc quan trọng hơn — dấu chân cần thu thập”.
"Thu thập?". Bộ Tích Hoan cúi đầu Mộ Thanh.
Mộ Thanh gật đầu: "Con mỗi một thói quen, chịu ảnh hưởng của cấu trúc cơ thể, béo gầy và đặc thù nghề nghiệp, sải chân, dáng của mỗi đều khác , dấu chân hình thành cũng khác . Việc thu thập dấu chân giúp ích cho việc suy đoán thói quen và đặc thù nghề nghiệp của hung thủ, tìm nghi phạm, cũng thể lấy dấu chân của để so sánh”.
"Thu thập thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-29-roi-ram-kho-luong.html.]
"Bột vôi, nước".
Bộ Tích Hoan chậm rãi gật đầu, liếc hắc y nhân. Hắc y nhân hiểu ý, cúi định lấy.
"Để nàng ”.
Mộ Thanh đầu cô nương áo xanh lưng Ngụy Trác Chi, với hắc y nhân: “Ta cần ngươi xuống nước vớt cái áo m.á.u hung thủ vứt bỏ lên, đáy nước thể còn hung khí. Từ y phục và hung khí thể tìm nhiều manh mối hơn về hung thủ”.
Hắc y nhân chứng kiến khả năng suy luận của Mộ Thanh, tuy thấy nàng lý nhưng vẫn im, ánh mắt như kiếm. Tại cứ là xuống nước?
Mộ Thanh mắt là hiểu đang nghĩ gì, lạnh lùng nhướng mày: "Ngươi thành ?".
Hắc y nhân ngẩn , câu hỏi cho ngơ ngác.
Mộ Thanh liếc mắt một cái là đáp án, gật đầu: "Ta cũng thấy ngươi thành . Không thương hoa tiếc ngọc, yêu thích ”.
Hắc y nhân mặt đen sì, nắm đ.ấ.m siết chặt, nhịn nhịn. Rốt cuộc là ai yêu thích hả?
"Nửa đêm nửa hôm, ngươi định để một cô nương lặn xuống nước tìm hung khí? Được thôi, nếu nàng tình nguyện xuống nước, cũng ý kiến”.
Mộ Thanh lạnh lùng sang một bên.
Hắc y nhân nghiến răng, sang Bộ Tích Hoan, thấy gật đầu liền cung kính lui xuống, tung nhảy "ùm" một cái xuống nước.
Trên bờ, Lục La Mộ Thanh thật sâu, thần sắc chút phức tạp, cúi với Ngụy Trác Chi: "Công tử, nô tỳ lấy đồ cô nương cần”.
"Lấy thêm một cái gáo nước và một đôi găng tay khô ráo nữa”. Mộ Thanh dặn dò.
Lục La nàng với vẻ phức tạp . Sau khi nàng rời , gã sai vặt cũng theo lời dặn của Mộ Thanh tìm dấu chân. Trên đường nhỏ chỉ còn bốn Bộ Tích Hoan, Ngụy Trác Chi, văn nhân và Mộ Thanh.
Một lát , một chậu nước, một chậu bột vôi, một cái gáo nước và một đôi găng tay đặt mặt Mộ Thanh. Hắc y nhân vẫn đang lặn ngụp nước, gã sai vặt , Mộ Thanh xổm xuống, động tác nhanh nhẹn múc một gáo bột vôi. Bốn ánh mắt đầu nàng, chờ xem nàng thu thập dấu chân thế nào.
Mộ Thanh bỗng nhiên giơ tay lên. Màn đêm bùng lên một làn sương trắng, bốn kịp đề phòng. Bộ Tích Hoan, Ngụy Trác Chi và Lục La võ công, cùng lúc điểm mũi chân xuống đất, đồng loạt lùi đồng thời giơ tay áo lên che. Mộ Thanh giơ tay hất tung chậu nước mặt. Nước b.ắ.n tung tóe, ướt tay áo ba , bột vôi tay áo gặp nước, xèo một tiếng bốc nóng.
Sau lưng Mộ Thanh bỗng tiếng gió. Nàng , hắc y nhân thấy bờ biến, từ ao lao lên, trường kiếm trong tay loang loáng hàn quang ánh trăng. Trong mắt Mộ Thanh cũng chứa hàn quang, giơ tay hất cả chậu bột vôi đất về phía hắc y nhân. Hắc y nhân kinh hãi, trong lúc né tránh vội vàng chân đạp hụt một bước, ùm một tiếng rơi xuống nước, mặt nước lập tức sủi bọt ùng ục bốc nóng.
Trên đường đá tiếng gió thổi tới. Ánh mắt Mộ Thanh lóe lên, cũng chẳng là ai, tóm lấy văn nhân , tay áo lóe lên hàn quang, trong đêm một con d.a.o mỏng lạnh lẽo trong kề sát động mạch cổ đó: "Tất cả im!".
________________________________________