"Vọng Sơn Lâu là một thương hiệu lâu đời, tuổi đời hàng trăm năm. Hồi nhỏ, lui tới đây. Tấm biển do chính tay Ngũ ca của đề bút. Ngũ ca cũng là con trai đích tôn, do nguyên phu nhân của cha sinh . Huynh sức khỏe yếu ớt, tham gia chốn quan trường, nhưng tài nghệ thư pháp, hội họa và điêu khắc xuất chúng, vinh danh là một trong 'Thất Hiền' của triều đại . Các văn nhân mặc khách thường tụ tập tại Vọng Sơn Lâu để thưởng , ngâm thơ, đàm đạo về chuyện xưa nay. Mỗi khi tức cảnh sinh tình, họ cao hứng múa bút. Loại mực mà họ sử dụng thường là mực hương thông thượng hạng do quán chuẩn sẵn. Những bức thư pháp, bức họa đó thường mang về, mà tặng cho chủ quán. Chủ quán sẽ cho đóng khung và treo lên tường. Lâu ngày, quán chỉ tràn ngập hương mới mà còn quyện lẫn mùi mực cổ, tạo nên một mùi hương đặc trưng, thư thái mà các quán khác thể nào ”.
Nguyên Tu sảng khoái. Nụ của luôn khiến liên tưởng đến ánh nắng chói chang và những cơn gió nóng bỏng của sa mạc Tây Bắc.
Mộ Thanh nhận xét: "Chủ quán quả là một đầu óc kinh doanh nhạy bén”.
Giới văn nhân mặc khách vốn khắt khe trong việc lựa chọn bút, mực, giấy, nghiên. Loại mực hương thông cổ dễ dàng tìm mua . Khi dùng mực quý của , đương nhiên họ sẽ cảm thấy ngại ngùng nếu mang tác phẩm của về. Việc để những bức thư pháp, bức họa đó chỉ là cách để họ chia sẻ tác phẩm với những vị khách khác, mà còn giúp nâng cao danh tiếng của bản , đồng thời tạo thêm sức hút cho quán . Đây là một sự hợp tác đôi bên cùng lợi mà giới văn nhân sẵn lòng tham gia. Dù chủ quán bỏ một khoản chi phí cho loại mực quý , nhưng bù , ông nhận những lợi ích to lớn hơn nhiều. Tư duy kinh doanh tinh tế khiến nàng nhớ đến Ngụy Trác Chi, quản lý sòng bạc Xuân Thu ở Biện Hà, cũng là một kẻ am hiểu nghệ thuật kinh doanh như .
Nhắc đến Ngụy Trác Chi, khá lâu Mộ Thanh gặp . Hắn cũng là một thành viên của đội quân Tây Bắc mới, và cũng trở về Thịnh Kinh cùng với . Dù chỉ là một quan truyền tin, nhưng từng dũng cảm cùng đội quân thâm nhập tận sào huyệt của quân Địch, lập chiến công hiển hách. Mặc dù thăng quan tiến chức ngay trong buổi thiết triều, nhưng chắc chắn cũng cất nhắc. Có lẽ chỉ vài ngày nữa, khi trở doanh trại, nàng sẽ dịp gặp .
"Hôm nào rảnh rỗi, sẽ đưa ngươi đến gặp Ngũ ca. Trong nhà, chỉ thể trò chuyện hợp ý với mỗi . Ngũ ca là khiêm tốn, dễ gần, hề mang những thói hư tật của đám con cháu quý tộc trong kinh thành". Nguyên Tu đề nghị.
Vậy ?
Mộ Thanh ngước những dòng chữ thảo thư phóng khoáng tấm hoành phi. Nét chữ mạnh mẽ, cuồn cuộn như cuồng phong, tuyệt nhiên giống bút tích của một khiêm nhường.
Nàng hề rằng của Nguyên Tu là vợ đầu tiên của Nguyên Tướng quốc. Nàng chỉ từ đến nay, trong dân gian vẫn luôn đồn đại Nguyên Tu là đứa con trai đích tôn duy nhất của phủ Tướng quốc. Còn vị Ngũ công t.ử của gia tộc họ Nguyên thì sống khép kín, ít đến, sức khỏe yếu ớt. Bao nhiêu hoài bão, khát vọng đều gửi gắm những vần thơ, bức họa.
Nhìn nét chữ là thể đoán phần nào tính cách con . Ít nhất, đây cũng là một chí hướng lớn lao.
"Chúng trong thôi”.
Nguyên Tu khẽ phía , lúc Mộ Thanh mới nhận hai cửa quán khá lâu, thu hút sự chú ý của ít bá tánh qua đường.
Mộ Thanh khoác chiếc áo choàng lông chồn tía quý giá, thứ mà những bình thường thể nào với tới . Còn Nguyên Tu thì sở hữu dung mạo nổi bật, toát lên vẻ nam nhi mạnh mẽ, oai phong. Hai cửa quán một lúc, những đường bắt đầu dừng chân, tò mò quan sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-291-tuyen-hau-5.html.]
Mộ Thanh vội vàng kéo sát chiếc mũ trùm đầu, cùng Nguyên Tu bước Vọng Sơn Lâu.
Nguyên Tu dẫn Mộ Thanh thẳng lên tầng ba, bước căn phòng riêng tư ở góc cuối cùng phía Đông.
Các quán ở Thịnh Kinh luôn chú trọng đến việc bài trí gian. Căn phòng trang hoàng bằng một bức tranh lớn của Ngô T.ử Hiền - một họa sĩ danh tiếng của Đại Hưng, khắc họa cảnh Thất Hiền đang đàm đạo trong rừng trúc.
Mộ Thanh tiến đến chiếc bàn, nhận thấy vị trí của căn phòng vô cùng đắc địa. Phía thể bao quát bộ giếng trời và sảnh chính, phía thể ngắm con phố cổ sầm uất. Hơn nữa, ở phía Tây còn một cửa sổ hướng ngoài.
Nguyên Tu bước đến, mở tung cánh cửa sổ, mỉm : "Ngươi xem”.
Mộ Thanh ngước mắt xa, chỉ thấy những dãy núi non trùng điệp, những rừng hoa đua khoe sắc. Ẩn hiện giữa sườn núi là một ngôi chùa cổ kính. Tiếng chuông chùa ngân nga vang vọng, con đường mòn uốn lượn quanh co, dòng tấp nập như trẩy hội.
Do bức tường thành Thịnh Kinh xây dựng cao, nên chỉ thể thấy một nửa ngọn núi. Thế nhưng, chỉ chừng đó thôi cũng đủ để phơi bày sự phồn hoa, náo nhiệt của chốn nhân gian. Chẳng trách quán mang tên "Vọng Sơn Lâu".
lúc , tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên. Người bước là tiểu nhị với cách ăn mặc thường thấy, mà vẻ như là ông chủ của quán .
Ông chủ Vọng Sơn Lâu thấy Nguyên Tu mừng rỡ mặt, vội vàng chắp tay hành lễ: "Ôi chao, Hầu gia. Mười năm gặp, tiểu nhân suýt chút nữa thì nhận ngài ”.
Nguyên Tu lớn, đỡ ông chủ dậy: "Không nhận , thế mà vẫn giữ cho chỗ cũ cơ ”.
"Hầu gia đùa . Kể từ khi tin ngài sắp về kinh, tiểu nhân dặn dò cho ai bước căn phòng nữa. Tiểu nhân thế nào ngài cũng sẽ bớt chút thời gian ghé qua. Thậm chí, tiểu nhân còn lục tìm bức tranh để treo lên cho ngài. Căn phòng vẫn vẹn nguyên như mười năm , khi ngài còn thường xuyên lui tới”.
Nguyên Tu mỉm , vỗ vai ông chủ quán : "Đã , chắc ông cũng nhớ rõ thích uống loại nào. Cứ mang lên như cũ nhé”.
"Vâng”. Ông chủ hớn hở đáp lời, vội vàng lui ngoài pha .