Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 293: Nhìn mặt bắt hình dong

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:18:03
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu ngài tin, lát nữa khi chưởng quỹ mang lên, hỏi thử một câu là ngay".

Mộ Thanh dứt lời, tiếng gõ cửa của chưởng quỹ vang lên.

"Hầu gia, một ấm Xuân Sơn thượng hạng, cùng với bốn đĩa bánh ngọt: mận núi tuyết, kẹo vừng mạch nha, bánh đậu xanh ngọc bích, và bánh dẻo nếp cẩm. Ngài xem thử, đúng như cũ ?".

Chưởng quỹ cẩn thận bày biện và bánh ngọt lên bàn, nở một nụ rạng rỡ.

"Mười năm mới thưởng thức bánh ngọt của Vọng Sơn Lâu, chỉ cần ngửi mùi thôi là hương vị vẫn như xưa”. Nguyên Tu đáp lời.

Chưởng quỹ tít cả mắt, hớn hở rót cho Nguyên Tu và Mộ Thanh. Khi dâng chén nóng hổi đến mặt Mộ Thanh, ông lão tươi hỏi: "Vị công t.ử là tiểu tướng quân của quân đội Tây Bắc ?".

Ông lão sống ở Thịnh Kinh lâu, hiếm vị công t.ử nhà quyền quý nào mà ông mặt. Vị tiểu tướng quân mặt tuy dung mạo gì nổi bật, nhưng khoác chiếc áo choàng lông chồn tía vô cùng sang trọng. Áo choàng lông chồn vốn là trang phục dành riêng cho giới quý tộc, dân bình thường phép sử dụng. Vì , phận của vị công t.ử chắc chắn hề tầm thường. Đã là quyền quý mà ông quen , thì ắt hẳn đó là vị tướng lĩnh của quân đội Tây Bắc cùng Hầu gia trở về kinh đô đợt .

"Ông chủ quả là con mắt tinh đời, mười năm mà vẫn hề đổi”.

Nguyên Tu mỉm tán thưởng: "Vị chính là Đô đốc Thủy quân Giang Bắc mới triều đình sắc phong sáng nay, đích Thánh thượng ban cho danh hiệu Anh Duệ”.

Nghe xong, chưởng quỹ giật kinh hãi, vội vàng khom thi lễ: "Hầu gia quá khen, tiểu nhân đúng là mắt như mù, nhận Đô đốc đại giá quang lâm, thật là thất kính, thất kính”.

Mặc dù dân Thịnh Kinh hề về việc triều đình dự định thành lập Thủy quân, nhưng Vọng Sơn Lâu vốn là nơi quy tụ đông đảo giới văn nhân mặc khách, con cháu quý tộc, nên ông lão sớm ngóng thông tin . Chỉ là, ông thể ngờ cái chức vị Thủy quân Đô đốc béo bở rơi tay một thiếu niên tướng lĩnh.

Nhìn dáng vẻ, thiếu niên lẽ chỉ mới độ mười sáu, mười bảy tuổi chứ mấy?

Vậy mà đường hoàng chiếc ghế võ quan tam phẩm, chuyện ông sống ở Thịnh Kinh ngót nghét nửa đời cũng từng qua. Đây quả thực là một ngôi mới đang lên của triều đình, còn là thuộc hạ cũ của Hầu gia. Sau nếu ngài ghé quán, nhất định tiếp đón cho thật chu đáo, cẩn thận.

Trong lòng chưởng quỹ tuy ngạc nhiên, nhưng cũng là điều, hiểu rõ nên nán trong phòng quá lâu. Ông khẽ liếc Mộ Thanh, ghi nhớ dung mạo của nàng, tươi :

"Vậy Hầu gia và Đô đốc cứ từ từ thưởng , tiểu nhân xin phép lui để hai vị quấy rầy”.

"Ông nán một chút”.

Nguyên Tu bất ngờ gọi ông , cất giọng hỏi: "Ta hỏi ông một chuyện. Giữa hai tên tiểu nhị trong quán của ông, đang xảy xích mích cá nhân ?".

Chưởng quỹ ban đầu cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng, hỏi xong thì ngẩn , ngạc nhiên đáp: "Sao Hầu gia ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-293-nhin-mat-bat-hinh-dong.html.]

Vừa dứt lời, sắc mặt chưởng quỹ liền đổi, vội vàng hỏi tiếp: "Có hai thằng nhóc đó mắt tròng, mạo phạm đến Hầu gia ? Hầu gia xưa nay luôn bao dung, độ lượng. Nếu quả thực chuyện đó, ngài tuyệt đối tha thứ cho chúng. Xin ngài cứ thẳng thắn cho tiểu nhân , tiểu nhân sẽ đuổi việc chúng ngay lập tức”.

Dù miệng , nhưng trong thâm tâm chưởng quỹ cảm thấy chuyện khó xảy . Hai tên tiểu nhị việc ở quán hai ba năm, con mắt của chúng cũng đến nỗi tệ. Dù nhận Hầu gia, nhưng thấy dung mạo, khí chất bất phàm của ngài thì chúng cũng chẳng dám to gan đắc tội mới .

Vậy Hầu gia hai tên tiểu nhị trong quán xích mích cá nhân?

"Ta chỉ là tò mò, thuận miệng hỏi một chút thôi, bọn họ thật sự xích mích cá nhân ?".

Nguyên Tu sang Mộ Thanh, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

"Vốn dĩ cũng chẳng chuyện gì to tát. Gần đây, quán cần tuyển thêm một nhân viên thu mua ở Giang Nam. Đây là một công việc béo bở, cả hai thằng nhóc đều tranh giành, nên mới sinh xích mích. Dạo bọn chúng cũng lời qua tiếng với ”.

Chưởng quỹ dám giấu giếm, thành thật kể ngọn ngành sự việc.

Ra là . Hóa là sự thật.

Nguyên Tu gật đầu, hiệu cho chưởng quỹ lui ngoài. Sau đó, Mộ Thanh bằng ánh mắt đầy kinh ngạc. Hắn kịp mở miệng hỏi, Mộ Thanh lên tiếng giải đáp.

"Ngài còn nhớ thói quen vỗ vai khác của ?".

Nguyên Tu lập tức mặt , chút ngượng ngùng. Sao nàng còn nhớ chuyện chứ?

"Khi ở trong quân doanh, ngài hành động . từ lúc trở về kinh, thấy ngài vỗ vai vị quan nào cả. Đó chính là sự khác biệt giữa thiết và xa lạ. Những hiểu rõ thói quen của ngài, chỉ cần quan sát cách ngài đối xử với thể đoán trong lòng ngài ai là thiết, ai là xa lạ. Mặc dù khi gặp các vị quan , ngài vẫn tỏ niềm nở, xã giao, nhưng những cử chỉ nhỏ nhặt vẫn sẽ vô tình tố cáo cảm xúc thật của ngài". Mộ Thanh phân tích.

Nguyên Tu chăm chú lắng , sự ngạc nhiên trong ánh mắt dần nhường chỗ cho những suy nghĩ sâu xa. Chuyện đứa trẻ và hai tên tiểu nhị ở quán , vẫn thể xem như đang thưởng thức một vở kịch. khi chuyện liên quan đến chính bản , cảm thấy chấn động vô cùng.

Sinh trong một gia đình thế gia vọng tộc, sống trong nhung lụa vinh hoa từ bé, đạo lý "vui buồn hiện lên mặt" trong đối nhân xử thế, và học từ thuở ấu thơ. Nếu nhờ hôm nay nàng phân tích cặn kẽ, bao giờ nhận rằng những kỹ năng giao tiếp đó nhiều sơ hở đến . Bỏ qua việc nàng học nghệ thuật quan sát biểu cảm vi tế từ , chỉ riêng việc nàng sở hữu năng lực cũng đủ chứng minh rằng: những mưu mô xảo quyệt, những trò lừa gạt dối trá thế gian , mặt nàng, chẳng đều trở nên vô nghĩa ?

Tình cảm chân thành sự giả dối, nàng chỉ cần lướt qua là thể thấu rõ chuyện?

Khả năng ... quả thực là một vũ khí đáng sợ chốn nhân gian.

 

Loading...