Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 294: Nàng có nguyên gả cho ta không? (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:18:04
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh bưng chén lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Nàng thừa đời vẫn những hiểu rõ sự đáng sợ của môn khoa học , ví dụ như Bộ Tích Hoan, như Nguyên Tu.

"Không ngờ ngài thích đồ ngọt”.

Mộ Thanh thưởng thức lướt mắt qua bốn đĩa bánh ngọt bàn. Kẹo vừng mạch nha thì khỏi , bánh đậu xanh ngọc bích và bánh dẻo nếp cẩm cũng đều mang vị ngọt. Ngay cả đĩa mận đáng vị chua, thì bề mặt cũng rắc một lớp đường trắng xóa, thảo nào tên gọi mỹ miều là mận núi tuyết.

"Nào thích ăn, những món là món ruột của Ngọc Nhi đấy”.

Nguyên Tu đĩa bánh ngọt, nụ môi dịu dàng hơn hẳn. Hắn tâm sự:

"Ngọc Nhi là tiểu trong nhà, cùng chung một với . Khi lên đường đến Tây Bắc, mới lên bốn. Một năm khi nhập ngũ, thường xuyên dẫn đến quán . Muội chỉ ăn những món thôi. Sau , nào đến cũng gọi y như , nên ông chủ quán cũng ghi nhớ luôn”.

Nguyên Tu đưa mắt Mộ Thanh. Hôm nay đưa nàng đến đây, nàng thích ăn loại bánh ngọt nào. Nghĩ bụng nàng là Giang Nam, lẽ sẽ thích đồ ngọt, vả mấy món bánh cũng đều mang vị ngọt, nên mới bảo ông chủ quán cứ dọn lên theo lệ cũ.

"A Thanh!”. Đây là đầu tiên gọi nàng bằng cái tên mật như .

Mộ Thanh phần bất ngờ, ngước mắt Nguyên Tu, lắng tiếp.

"Hôm nay đến bái kiến cô mẫu, cô mẫu nhắc đến chuyện cưới hỏi của ”.

Mộ Thanh ngạc nhiên vô cùng. Không nàng ngạc nhiên vì Nguyên Tu sắp lấy vợ, mà nàng ngạc nhiên là tại chuyện khiến cảm thấy áy náy với nàng?

Nàng hỏi: "Ngài thích ?".

Làm thể thích cho .

Nguyên Tu Mộ Thanh, chút bực dọc : "Cô mẫu thấy Ninh Chiêu Quận chúa của phủ Ninh Quốc Công là một sự lựa chọn tồi. Tuổi tác của Ninh Chiêu Quận chúa xấp xỉ với nàng. Hồi nhỏ từng gặp nàng , lúc đó nàng còn nhỏ”.

Khi đến Tây Bắc, mười lăm tuổi, Ninh Chiêu mới sáu tuổi. Hắn thể nảy sinh tình cảm với một bé gái cơ chứ? Hắn sở thích kỳ quái như .

Nguyên Tu mặt , ngoài cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài phồn hoa náo nhiệt, nhưng trong lòng trào dâng một nỗi phiền muộn, bực dọc. Hắn thừa khi kể chuyện gia đình đang ép lấy vợ, nàng sẽ chẳng mảy may lo lắng. Có những tâm tư, chỉ một ôm ấp mà thôi.

"Ta đồng ý”.

Nguyên Tu đăm đăm ngoài cửa sổ, giọng điệu phần trầm buồn: "Ta với cô mẫu rằng... trong lòng ”.

Tay bưng chén của Mộ Thanh bỗng khựng , nàng sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-294-nang-co-nguyen-ga-cho-ta-khong-1.html.]

Lúc nãy, khi thấy biểu cảm của Nguyên Tu, nàng nảy sinh nghi ngờ, chỉ là nàng nghĩ ngợi quá nhiều. Nào ngờ, sự thật đúng như ...

Từ khi nào mà chuyện trở nên như thế ?

Ngay cả Nguyên Tu cũng rõ thứ tình cảm bắt đầu từ khi nào. Hắn chỉ rằng, khi cô mẫu nhắc đến chuyện dựng vợ gả chồng, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác phiền muộn, bực dọc vô cớ, và hình bóng của nàng cứ thế xâm chiếm bộ tâm trí .

Hắn buột miệng với cô mẫu rằng trong lòng. Khi cô mẫu gặng hỏi cô nương là thiên kim của vị đại thần nào trong triều, thừa hiểu nếu đó là con gái của một gia đình bá tánh bình thường, chắc chắn cô mẫu sẽ đời nào chấp nhận. Vì , đành dối rằng đó là con gái của một vị quan tam phẩm trong triều, nhưng cố tình giấu tên.

Tuy nhiên, cô mẫu vẫn cho rằng xuất của gia đình đó thấp kém. Cô mẫu và mẫu đều chấm Ninh Chiêu. Họ còn rằng lâu gặp Ninh Chiêu, hôm nào rảnh rỗi sẽ tổ chức một buổi ngâm thơ tại phủ Tướng quốc, để từ xa quan sát, nảy sinh tình cảm.

Mặc dù thẳng thừng từ chối, nhưng hiểu rõ tính cách của cô mẫu và mẫu . Buổi ngâm thơ chắc chắn sẽ tổ chức, và những chuyện ép uổng hôn nhân như thế e rằng sẽ còn kéo dài mãi dứt.

"A Thanh!”.

Nguyên Tu sang Mộ Thanh, kịp mở lời, hai tai đỏ bừng. Sự căng thẳng hiện rõ khuôn mặt, hệt như một thiếu niên đầu yêu:

"Nếu như một ngày, mối thù của phụ nàng báo, nàng nguyện ý... nguyện ý...”.

Nguyên Tu tự trách bản lúc trở nên lắp bắp, vụng về đến thế. Xông pha nơi chiến trường, đối mặt với kẻ thù từng sợ là gì, mà giờ đây, đối diện với nàng, e dè, ngần ngại khi thổ lộ tấm chân tình. là một đấng nam nhi đại trượng phu, lời thì lý do gì bỏ lửng giữa chừng.

"Nàng nguyện ý gả cho ?".

Nguyên Tu hỏi một cách dứt khoát, nhanh chóng. Vừa hỏi xong, khuôn mặt đỏ bừng như quả gấc. Hắn vội vàng rót một chén , cũng chẳng màng đến việc nước vẫn còn nóng hổi, ngửa cổ uống cạn một . Uống xong, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nóng ran, hai má nóng rực, cả như đang bốc hỏa.

Mộ Thanh lặng lẽ Nguyên Tu, nhất thời gì.

Nguyên Tu tiếp tục : "Nàng cần lo lắng về chuyện môn đăng hộ đối. Chúng sẽ cùng đến Tây Bắc trấn thủ biên cương, tự do tự tại rong ruổi giữa sa mạc bao la, sống cuộc sống gò bó, chật hẹp ở Thịnh Kinh ”.

Lúc , Mộ Thanh mới cất tiếng: "Ngài thực sự nghĩ rằng chúng thể dành trọn phần đời còn ở Tây Bắc ?".

Khoan hãy bàn đến dã tâm mưu triều đoạt vị của gia tộc họ Nguyên. Ngay cả khi dã tâm đó, Tướng quốc phu nhân cũng sẽ bao giờ đồng ý để đứa con trai duy nhất của chịu cảnh khổ cực trấn thủ biên cương, mãi mãi trở về.

Điều đó quá xa rời thực tế, nàng vốn thích sống trong mộng tưởng.

Nguyên Tu ngẩng đầu Mộ Thanh. Hương thoang thoảng bay lên, khuôn mặt nam t.ử đỏ rực như hoa đào, nhưng ánh mắt sâu thẳm tựa như một vực sâu đáy. Giai nhân đối diện, đôi mắt trong veo, lạnh lùng như tuyết đầu mùa xuân, một vẻ băng thanh ngọc khiết thể diễn tả bằng lời.

 

Loading...