Quả nhiên, nàng chẳng hề lấy một chút vui vẻ, hân hoan nào.
Nguyên Tu cúi đầu mỉm cay đắng.
Chàng trai vốn nổi tiếng với vẻ ngoài phóng khoáng, thẳng thắn giờ đây hiện rõ sự cô đơn, lạc lõng. Suốt những năm tháng ở Tây Bắc, và các tướng sĩ chẳng màng đến chuyện triều chính, cũng chẳng bận tâm đến chuyện nữ nhi thường tình. Họ một lòng một chiến đấu g.i.ế.c giặc, bảo vệ quê hương. Những ngày tháng đó tự do tự tại, sảng khoái bao.
Vậy mà mới trở về triều đình, vướng bận đủ bề. Vừa bước chân về nhà ép cưới vợ. Trong lúc tâm trí rối bời, vô tình bộc bạch tấm chân tình với nàng. Hắn thừa nhận quá hấp tấp, đường đột. ban nãy, sâu thẳm trong tim vẫn ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Chỉ tiếc là kết cục... quả nhiên giống y hệt những gì dự đoán.
"Ta sẽ sắp xếp thỏa chuyện triều chính và việc nhà”.
Nguyên Tu , nhưng gặng hỏi thêm về tâm ý của Mộ Thanh nữa.
Lẽ thu xếp thỏa chuyện mới hỏi ý kiến nàng. Việc vội vàng thổ lộ như quả là một sai lầm. Trong trở về kinh , quá nhiều việc cần giải quyết. Hắn chắc chắn sẽ thuyết phục gia đình, ngăn chặn việc nghị hòa, đó đưa nàng trở Tây Bắc, tránh xa những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc .
Nhận sự quyết tâm trong ánh mắt Nguyên Tu, Mộ Thanh khẽ thở dài trong lòng, lên tiếng gọi: "Nguyên Tu”.
Nguyên Tu ngước nàng. Thấy ánh mắt nàng đầy kiên định, vẻ mặt nghiêm túc khác thường, trong lòng bỗng dâng lên một luồng khí lạnh buốt.
"Ta thích những ngày tháng ở Tây Bắc. Mặc dù lúc đó, ngày nào cũng khao khát lập chiến công, đêm nào cũng nung nấu ý định trả thù cho cha, lấy một ngày bình yên trong tâm hồn, nhưng vẫn thực sự yêu thích nơi đó. Ta giống như ngài, khao khát những cơn gió tự do, phóng khoáng của Tây Bắc, thể nào quên những hùng với bầu nhiệt huyết sục sôi, sẵn sàng xả vì đất nước. Suốt phần đời còn , còn cơ hội trở Tây Bắc , nhưng sẽ luôn dành sự tôn kính sâu sắc nhất cho những lính Tây Bắc quả cảm, tôn kính ngài – vị chủ soái tài ba, dũng mãnh của đội quân ". Mộ Thanh chân thành bày tỏ.
Nguyên Tu sững sờ. Tôn kính ?
Mộ Thanh chăm chú . Nàng nhận sự đau khổ đang dần hiện rõ trong đôi mắt sững sờ của , nhưng nàng hề né tránh lảng tránh ánh .
Có vẻ như hiểu .
Trong suốt cuộc đời , bao giờ nàng chuyện một cách vòng vo, rào đón như .
Tính cách của nàng vốn dĩ dễ dàng lấy lòng nam giới. Dù là Bộ Tích Hoan Nguyên Tu, nàng luôn ơn họ vì họ cho nàng thấy rằng, thế giới , ngoài cha quá cố, vẫn còn những sẵn sàng dùng cả trái tim để bao dung, che chở cho nàng.
Nguyên Tu là một nam t.ử hán hùng, chí lớn chọc trời, sự kiêu ngạo của cũng sánh ngang với bầu trời rộng lớn. Nàng dùng những lời lẽ từ chối phũ phàng khiến chịu sự tổn thương, mất mặt. đồng thời, nàng cũng duy trì một mối quan hệ mập mờ, rõ ràng. Vì , nàng đành chọn cách vòng vo, hy vọng thể thấu hiểu tâm tư của nàng.
Trong trái tim nàng khắc sâu hình bóng của một , còn chỗ để dung chứa thêm bất kỳ ai khác nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-295-nang-co-nguyen-ga-cho-ta-khong-2.html.]
"Ta thấy mệt , về phủ nghỉ ngơi. Khi khác chúng trò chuyện tiếp nhé”.
Bên ngoài Vọng Sơn Lâu, những bông tuyết bắt đầu lác đác rơi. Ánh mặt trời lóe lên, chiếu rọi vạn vật, chói chang đến lóa mắt.
Khi Mộ Thanh bước khỏi quán , Nguyệt Sát và đám binh của Nguyên Tu đều tỏ vô cùng ngạc nhiên khi thấy nàng chỉ một . Mộ Thanh kéo sát chiếc mũ trùm đầu, nhường xe ngựa cho Nguyên Tu, chậm rãi sải bước rời khỏi con phố sầm uất.
Nàng rời , một cỗ xe ngựa từ ngoài cổng thành thong thả tiến , đỗ một cửa tiệm trang sức đối diện Vọng Sơn Lâu.
Một tỳ nữ bước xuống từ xe ngựa, vén rèm lên, dìu một thiếu nữ bước xuống.
Thiếu nữ dùng một lớp khăn voan mỏng che khuất khuôn mặt, khoác chiếc áo choàng hình lá sen thơm ngát. Gió bấc lạnh buốt rít gào, tà váy của nàng tung bay tựa như những gợn sóng lăn tăn mặt hồ.
Thiếu nữ bước xuống xe với dáng vẻ uyển chuyển, thướt tha, mỗi bước tựa như cánh bướm mùa xuân vờn mặt nước, nhẹ nhàng như gió thoảng qua rặng liễu. Thậm chí, ngay cả cơn gió mùa đông lạnh lẽo dường như cũng trở nên dịu dàng, ấm áp hơn vẻ kiều diễm .
Dù từng thấy dung mạo thật sự, nhưng chỉ với bóng dáng cũng đủ để khẳng định đây là một tuyệt sắc giai nhân, đến khuynh thành.
Đường phố bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Bách tính qua đều dừng bước, đăm đắm dõi theo bóng dáng thiếu nữ và tỳ nữ của nàng từ từ bước cửa tiệm trang sức.
Một nén nhang , tỳ nữ ôm một hộp trang sức bước , vén rèm xe lên. Thiếu nữ định bước lên xe, thì từ trong Vọng Sơn Lâu bốn năm công t.ử con nhà quyền quý bước .
Người dẫn đầu là một nam t.ử sở hữu khuôn mặt trắng trẻo như ngọc, đầu đội mũ miện tím, khoác chiếc áo choàng lông cáo đen tuyền. Đôi mắt phượng của khẽ nhếch lên, nụ mang nét phong lưu, đa tình nhưng pha lẫn chút u ám, lạnh lẽo.
Đám đông bách tính thấy lập tức im bặt, khuôn mặt hiện rõ vẻ sợ hãi. Người , trong hoàng thành ai là đến. Hắn ai xa lạ, chính là của đương kim Hoàng thượng, Thế t.ử phủ Hằng Vương - Bộ Tích Trần.
Những kẻ theo Bộ Tích Trần đều là những công t.ử con nhà thứ xuất của phủ Hằng Vương.
Ở Thịnh Kinh, một vị công t.ử con nhà quyền quý nào giao du, kết với phủ Hằng Vương. Bọn họ luôn tự cô lập , nhưng sự xa hoa, dâm đãng của họ thì chẳng hề thua kém đương kim Hoàng thượng. Hôm nay, cô nương may đụng độ đám , e rằng khó mà thoát khỏi rắc rối.
Một tên công t.ử thứ xuất của phủ Hằng Vương Bộ Tích Trần bước tới chặn đầu xe ngựa, phẩy quạt hỏi:
"Tiểu thư quả là phong thái hơn . Xin mạn phép hỏi, tiểu thư là thiên kim của phủ nào ?".