Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 297: Phủ An Bình Hầu (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:18:07
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người , vòng vây quanh Thẩm Vấn Ngọc lập tức giải tán, nàng đường nhún chào Nguyên Tu một cái thật duyên dáng.

Nguyên Tu chẳng thèm nàng, chỉ là tâm trạng , cảm thấy đường quá ồn ào mà thôi. Giờ thì hết ồn , Bộ Tích Trần lên lầu, nhưng chẳng tâm trạng hàn huyên, bèn đặt tiền lên bàn, nhảy qua cửa sổ, phi qua phố dài.

Dân chúng ồ lên một tiếng, chỉ thấy bông tuyết rơi dày hơn, vạt áo nam t.ử như mây đen, trong lúc còn đang kinh ngạc thì xa.

Mãi đến khi xa , mới nhớ .

"Đó hình như là... Đại tướng quân”.

" . Là Đại tướng quân. Hôm qua tướng sĩ quân Tây Bắc về triều, thấy đường”.

"Thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, Đại tướng quân quả là đấng hùng nam nhi”.

"Suỵt”.

suỵt một tiếng, liếc Vọng Sơn Lâu. Thấy chuyện bất bình gì chứ, kẻ ác là của Hằng Vương phủ, lời , chán sống ?

Người lúc mới lỡ lời, vội vàng ngậm miệng.

Trên Vọng Sơn Lâu, Bộ Tích Trần phòng, trong phòng nhà trống, chỉ còn tiền bạc bàn. Hắn đến bên cửa sổ, về phía xa, sắc mặt âm trầm.

Thẩm Vấn Ngọc cũng về phương xa, hồi lâu động đậy, chỉ tà váy bay trong gió, như nước như sóng.

Mộ Thanh về phủ xong liền mệt, lên lầu các nghỉ ngơi.

Nghỉ một mạch đến chập tối, Dương thị đưa cơm tối lên, nửa canh giờ lên dọn, thấy cơm canh gần như động đũa, màn trướng buông xuống, Mộ Thanh trong nghỉ .

Dương thị bưng cơm canh rón rén lui , đến cửa lầu các đưa cho Nguyệt Sát xem, lo lắng : "Chỉ ăn ngần ”.

Tuyết bắt đầu rơi, tuyết lớn đè cong cành đào trong sân. Dưới mái hiên thắp đèn lồng, Nguyệt Sát qua, thấy đĩa rau lạnh ngắt, khỏi cau mày.

"Đô đốc buổi chiều ngoài cùng Hầu gia, dùng cơm ?". Dương thị hỏi.

Đô đốc buổi trưa ăn, ngoài cùng Hầu gia chắc là ăn nhỉ?

Ăn cái khỉ mốc.

Trà bánh ở Vọng Sơn Lâu bao giờ thì ăn no ? Nữ nhân đến nửa canh giờ , xe ngựa cũng , cũng cùng Nguyên Tu, cãi , thì nhất.

"Nói như ngoài dùng cơm?".

Dương thị thấy Nguyệt Sát trả lời liền đoán bảy tám phần, vẻ mặt lo lắng: "Vậy Đô đốc cả ngày ăn gì, thế thì bây giờ?".

Đô đốc đối với cơm canh kén chọn, ngoài thích ăn thanh đạm cũng gì đặc biệt, chỉ là ăn ít. Viễn Nhi là sách mà một bữa còn ăn bốn cái bánh bao. Đô đốc là Giang Nam, thích ăn cơm, một bữa chỉ cần một bát, khi chỉ húp bát cháo là no. Bà còn nhớ hồi đó cha Viễn Nhi tập võ, ăn khỏe lắm. Đô đốc ăn còn ít hơn cả bà, ngang với lúc bà còn là tiểu thư ở nhà đẻ.

Lúc , Lưu Hắc T.ử bưng đến, tới cửa lầu các thấy cơm canh tay Dương thị, cũng lộ vẻ lo lắng, hỏi Nguyệt Sát:

"Đô đốc buổi chiều Hầu gia đón , lúc về cùng Hầu gia? Không là cãi đấy chứ?".

Nguyệt Sát bật , ai bản lĩnh cãi với nữ nhân ? Chỉ nước nàng chọc tức c.h.ế.t bằng một câu.

Lưu Hắc T.ử và Dương thị , cãi , cũng tâm trạng , tại cả ngày ăn gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-297-phu-an-binh-hau-2.html.]

"Đô đốc còn trẻ, đang tuổi ăn tuổi lớn, vốn dĩ ăn ít, chịu ăn, cơ thể chịu nổi. Thịnh Kinh trời lạnh, bụng đói chống cái rét, sớm muộn gì cũng sinh bệnh, Việt đại nhân nghĩ cách ”. Dương thị .

"Biết , các lui xuống ”. Nguyệt Sát .

"Vậy nô tỳ mang cơm canh xuống bếp hâm nóng, nếu Đô đốc đói, Việt đại nhân cứ gọi nô tỳ một tiếng là ”. Dương thị dặn dò một câu .

Lưu Hắc T.ử đưa lầu các, trở cũng lui xuống.

Trong sân còn ai, Nguyệt Sát ngẩng đầu cửa sổ lầu, hồi lâu tặc lưỡi một tiếng, sải bước khỏi viện.

Mộ Thanh xưa nay ăn uống đúng giờ, hôm nay khẩu vị. Thói quen bất di bất dịch bao năm phá vỡ, Mộ Thanh càng cảm thấy trong lòng thoải mái, sớm màn nghỉ ngơi.

Đường từ biên quan về triều sớm khuya vất vả, nàng ngày ngày cưỡi ngựa, vốn dĩ mệt mỏi. Về triều xong cung yến gặp vụ án, đêm qua ngủ ngon, hôm nay xuống liền mơ màng ngủ .

Mộ Thanh từ khi tòng quân Tây Bắc, ban đêm ngủ luôn cảnh giác. Nửa đêm nàng trở , cảm thấy ngoài màn đèn tắt, trong phòng mùi cơm canh thơm nức.

Có bóng in màn, tiếng bày biện bát đũa nhẹ, như sợ nàng thức giấc.

Mộ Thanh lập tức cảm thấy áy náy. Nàng tâm trạng , đáng lẽ với Dương thị và Lưu Hắc T.ử một tiếng cần bận rộn. Nàng dậy xuống giường, vén màn :

"Không cần...”.

Lời dứt, ngẩn .

Trong phòng lưng về phía nàng đang bày bát đũa, vốn là vị tiên núi Bồng Lai, vương vấn khói lửa nhân gian.

Bộ Tích Hoan xoay , thấy Mộ Thanh vén màn, đang ngẩn ngơ. Mắt vẫn còn chút ngái ngủ, bớt vài phần lạnh lùng cứng rắn, thêm vài phần dịu dàng.

"Không cần cái gì? Cả ngày ăn gì, đêm còn đói?".

Ánh mắt nam t.ử chút trách móc nhẹ nhàng, giọng điệu nặng.

Mộ Thanh ngay do Nguyệt Sát , cau mày : "Trong giáo trình huấn luyện ám vệ của ngài mục quản gia ?".

Hôm nay nàng ăn gì, khiến trong phủ lo lắng, nàng . nàng nhịn ăn một ngày cũng c.h.ế.t đói , cần gì kinh động đến ? Hắn bây giờ ở hành cung Biện Hà, cung điện Thịnh Kinh cũng là của Nguyên gia, khỏi cung dễ dàng như ?

Bộ Tích Hoan thấy nàng còn bắt bẻ Nguyệt Sát, tức đến bật , bực bội :

"Đâu chỉ ám vệ của thành quản gia của nàng, cũng thành binh của nàng đây. Nửa đêm nửa hôm đặc biệt từ trong cung bày cơm cho nàng, còn mau qua đây ăn cơm”.

Mộ Thanh "mau" qua đó, nàng khoác áo ngoài, chậm rãi đến bàn xuống, hỏi: "Mấy giờ ?".

Bộ Tích Hoan lười biếng : "Ừm, chỉ bày cơm, còn thành báo canh nữa ”.

"Muốn báo thì báo”.

"Muốn, ?". Hắn chắc chắn là kiếp nợ nàng : "Canh tư ”.

Một hai giờ sáng ?

Mộ Thanh ngủ lâu như . Nàng ngước mắt thấy Bộ Tích Hoan đang cầm bát đũa gắp thức ăn cho nàng. Tôm nõn phù dung măng mùa đông, đậu hũ hạnh nhân sữa, từng món một bày bát đĩa, đó múc cho nàng một bát canh vịt già nấu rượu nếp. Dương thị nàng thích ăn thanh đạm, canh vịt hiếm thấy váng dầu, Bộ Tích Hoan vẫn kiên nhẫn vớt nốt mấy điểm váng dầu ít ỏi đó . Bát canh đặt mặt nàng nóng hổi, thoang thoảng mùi rượu, nước canh trong bát trong veo.

Loading...