Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 302: Tiệc thơ biệt viện (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:06
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Tu dẫn nhóm Mộ Thanh rừng đào, tiến hành lang uốn khúc, các công t.ử nhao nhao dậy, khí yên tĩnh chút quỷ dị.

Trong hành lang một đình nghỉ mát, trong đình đặt hai bàn tiệc, ngoài Nguyên Tu, còn một - Cẩn Vương.

Vu Cẩn đang đợi trong đình, chắp tay thưởng tuyết. Rừng đào ngoài hành lang nụ hoa, tuyết lớn phủ đầy cành, nụ hoa e ấp màu hồng phấn, nam t.ử vẫn búi tóc, chỉ buộc lỏng mái tóc đen dài, tay áo rộng, mang đậm phong thái Nam quốc.

"Hầu gia, các vị tướng quân”.

Nghe tiếng bước chân, Vu Cẩn , từ xa hành lễ với nhóm Nguyên Tu và Mộ Thanh.

Nếu là Thân vương Đại Hưng thì cần hành lễ, nhưng là chất t.ử nước Nam Đồ phụ thuộc, địa vị thấp hơn. Chỉ là y thuật cao minh, các phủ vương công Thịnh Kinh đều coi trọng .

Nguyên Tu bước đình, : "Vết thương của đại ca phiền Vương gia . Nguyên Tu ở biên quan nhiều năm, là kẻ thô kệch, hôm nay họp mặt trong phủ, nếu chỗ nào tiếp đón chu , mong Vương gia đừng trách”.

"Hầu gia quá lời , cảnh trí biệt viện , bổn vương lâu hưởng thú vui nấu đấu thơ. Văn nhân tụ họp thường gặp tri kỷ, còn đa tạ Hầu gia mời”.

Vu Cẩn , lúc chuyện ánh mắt lướt qua Nguyên Tu Mộ Thanh một cái. Nguyên Tu thấy , trong lòng ngạc nhiên.

Thực , khá ngạc nhiên khi Vu Cẩn đến. Người từ nhỏ Nam Đồ đưa Thịnh Kinh, khi đó y thuật tinh, chịu ngược đãi khá nhiều năm. Sau các phủ vương công trong triều nhiều cầu chữa trị, lúc mới tôn thượng khách.

Hắn vẻ ghi hận chuyện hồi nhỏ, đối xử với đều hòa nhã lễ độ, nhưng thiết với ai, dễ chung sống nhưng cực khó thâm giao. Quanh năm suốt tháng ở trong phủ chăm sóc vườn thuốc, chăm sóc độc thảo d.ư.ợ.c thảo, hiếm khi tham gia các buổi họp mặt tại phủ của con em kinh thành.

Hôm qua, Vu Cẩn đến Tướng phủ bắt mạch trị độc cho Nguyên Duệ, Nguyên Tu về phủ gặp , liền thuận miệng nhắc đến chuyện họp mặt trong phủ hôm nay, vốn tưởng sẽ từ chối, ngờ đồng ý. Vừa thấy A Thanh, chẳng lẽ là vì nàng mới đến?

Tri kỷ...

Hắn và A Thanh chỉ gặp một ở cung yến, là tri kỷ?

"Vương gia khách sáo , mời ”. Nguyên Tu mời Vu Cẩn nhập tiệc.

Chỗ của Mộ Thanh sát đình nghỉ mát, ngay phía Nguyên Tu. Nàng hiện là tân quý trong triều, tuy xuất bằng các công t.ử sĩ tộc nhưng quan vị cao hơn họ. Hôm nay trong tiệc đều là đích tử, thứ t.ử nhà quan Thịnh Kinh, tuổi tác đa phần xấp xỉ Mộ Thanh, đều cưới vợ, cũng đến tuổi quan, vì Mộ Thanh đến liền trở thành nổi bật nhất trong đám cùng lứa, chú ý. Chỉ là nàng xuất thấp hèn, các công t.ử sĩ tộc thấy nàng tướng mạo bình thường, liền lộ vài phần coi thường khi đối đãi với nàng.

Buổi họp mặt hôm nay uống rượu, chỉ nấu đấu thơ, gảy đàn thưởng tuyết. Các công t.ử quỳ t.h.ả.m gấm, tiểu đồng lấy tuyết từ rừng đào thêm lò sưởi đất đỏ, trong lò nấu thanh quả hạch, bàn mặt bày hoa quả khô điểm tâm. Trên đầu gối đặt đàn dài, gảy đàn, kẻ thổi tiêu, thổi sáo, họa thơ ngâm từ, cực kỳ phong nhã.

Nguyên Tu sinh trong Tướng phủ, tuy là võ tướng, thích ngâm thơ phú, nhưng cũng là văn võ song , vài bài thơ biên ải, ngược thể hiện hết hào khí nam nhi, giành tiếng vỗ tay tán thưởng khắp vườn.

Bọn Triệu Lương Nghĩa là thô kệch, hiểu văn nhân phong nhã, càng hiểu thơ từ đàn sáo, rượu uống đành lấy rượu uống, thuận tiện ngó rừng đào đối diện.

Đối diện cách một mặt hồ, rừng đào hai bên bờ che chắn, thì thấy , chỉ là võ tướng tai thính, thể thấy tiếng ríu rít mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-302-tiec-tho-biet-vien-2.html.]

Mộ Thanh cũng thích đua đòi phong nhã, nàng chỉ thưởng , ngay cả khúc nhạc cũng lọt tai, chỉ để tâm lời tâng bốc lẫn của các công t.ử sĩ tộc trong vườn, quan sát thần sắc từng .

Nàng thanh lãnh nhạt nhẽo như , Nguyên Tu và các tướng lĩnh quân Tây Bắc đều quen , nhưng các công t.ử trong vườn mắt.

"Anh Duệ Đô đốc chuyện?". Một hỏi.

"Lập dị”. Mộ Thanh tuyết trong rừng đào, nhạt giọng đáp.

Câu Nguyên Tu và bọn Triệu Lương Nghĩa nhiều , chỉ trừ cho qua. Vu Cẩn thì ngẩn , vị công t.ử hỏi chuyện càng kinh ngạc, chỉ cảm thấy tính tình Mộ Thanh quái đản, trong lòng càng thêm thích.

"Đô đốc chẳng lẽ là chê buổi họp mặt của Hầu gia tiếp đón chu đáo?". Vị công t.ử đó hỏi liếc Nguyên Tu.

Mộ Thanh là bộ hạ cũ của Nguyên Tu, về triều nhận chức Đô đốc thủy sư Giang Bắc, danh tiếng trong triều lấn át cả Nguyên Tu , còn tự lập môn hộ, khó Nguyên Tu để bụng chuyện .

Lời ý thăm dò tình nghĩa giữa Nguyên Tu và Mộ Thanh, các công t.ử đều dừng đàn sáo, kỹ hai .

Nguyên Tu , chỉ uống , xen . Tự tìm cái c.h.ế.t cản.

Mộ Thanh vị công t.ử một cái, quả nhiên nể mặt: "Châm ngòi ly gián, trình độ quá thấp, cũng hổ mà mở miệng”.

Vị công t.ử nóng mặt, giận dữ : "Lời của Đô đốc mới là châm ngòi ly gián chứ? Tại hạ chỉ thuận miệng hỏi một câu, vô tình hữu ý, Đô đốc hiểu lầm tại hạ thì thôi, nhưng Hầu gia cũng hiểu lầm tại hạ ?".

"Ngươi và Hầu gia giao tình cần ly gián ?".

"Ngươi!!”.

Vị công t.ử tức đến mức răng lợi run cầm cập.

Nguyên Tu uống che giấu nụ . Cả đời hai chuyện sảng khoái nhất, một là g.i.ế.c địch chiến trường, hai là nàng "phun độc".

Vu Cẩn cũng kìm lắc đầu bật .

Các công t.ử . Mấy hôm bá quan bãi triều, mồm mép lanh lợi, ngờ cái miệng thật sự g.i.ế.c dao.

Nguyên Tu chuộng võ, thời niên thiếu thiết với đám con em kinh thành suốt ngày ngâm phong vịnh nguyệt. Chỉ là bám víu Nguyên gia, cố tình gần gũi với thôi. Nói là giao tình thì quả thực , nhưng cùng là con em sĩ tộc trong kinh, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, giao tình sâu cũng giữ vài phần mặt mũi, ai một lời vạch trần như ?

Vị công t.ử đỏ mặt tía tai đến tận cổ, giữa trời tuyết trông thật mắt, thêm câu nào.

________________________________________

Loading...