Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 304: Hỏi về độc (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:08
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay thời tiết , nắng đông ấm áp, gió nhẹ tuyết. Mộ Thanh một lòng tránh xa đám công t.ử sĩ tộc trong , bất giác sâu rừng đào. Tuyết phủ đầy cành đào, những điểm hồng xuân lấp ló trong đống tuyết xốp, thanh khiết đáng yêu.
Mộ Thanh ít khi nhã hứng ngắm cảnh, sâu trong rừng đào liền thấy bờ hồ. Mặt hồ đóng băng phủ đầy tuyết trắng, một cây cầu vòm bắc qua hồ như cầu vồng trắng bay lượn, dẫn đến chốn thần tiên.
Nàng lên chỗ cao nhất của cây cầu vòm, nghĩ rằng ở đó chắc chắn sẽ thấy cảnh hồ và rừng rộng lớn, bèn men theo lối mòn tránh những cành cây rậm rạp lên cầu.
Phía truyền đến tiếng : "Đô đốc!”.
Giọng nhẹ nhàng như gió xuân mưa bụi, như dòng suối trong khe núi, mát rượi cả lòng .
Mộ Thanh , thấy Vu Cẩn ngoài rừng đào, tay áo rộng bay theo gió về phía nam, tựa như vị tiên nhân ngoài phương ngoại.
"Vương gia!”. Mộ Thanh thi lễ với Vu Cẩn, liếc trong rừng hỏi: "Vương gia việc gì ?".
Trên tuyết dấu chân nàng để , nàng , Vu Cẩn xuất hiện ngay lưng, rõ ràng trùng hợp.
"Bổn vương cũng thích tiệc thơ , thấy Đô đốc ngoài liền theo, cứ theo dấu chân Đô đốc mà đến đây, chỗ nào đường đột mong Đô đốc đừng trách”. Vu Cẩn .
Mộ Thanh ngờ thẳng thắn như , hỏi: "Đã Vương gia thích tiệc thơ, tại đến?".
Vu Cẩn nàng : "Đương nhiên là vì Đô đốc”.
Mộ Thanh sững sờ, vì nàng?
"Bổn vương say mê y đạo, hứng thú với thuyết giả c.h.ế.t mà Đô đốc trong cung yến. Sau đó bổn vương khỏi điện, phần suy luận của Đô đốc, thể mời Đô đốc rõ chuyện ?". Vu Cẩn hỏi.
Khi Đa Kiệt mới trúng độc, cũng cho rằng thể là bế khí giả c.h.ế.t, chỉ tiếc Địch Vương Hô Diên Hạo ngăn cản, thể tự tay chẩn đoán. cũng nhờ đó mà kiến giải mới mẻ, chỉ tiếc hết. Những ngày cứ suy nghĩ mãi, luôn hỏi cho rõ ràng.
Mộ Thanh thấy vẻ mặt Vu Cẩn khẩn thiết, lúc mới hóa gặp kẻ si mê y học. Vu Cẩn tuy là Hoàng t.ử Nam Đồ, nhưng thói hoàng tộc, nàng ấn tượng với , bèn gật đầu :
"Vương gia ngại thì chúng ”.
"Đô đốc mời!”. Vu Cẩn nhường đường, hai cùng lên cầu.
"Vương gia là y thánh, là sống; là ngỗ tác, là c.h.ế.t. Trong mắt , cái c.h.ế.t là một quá trình, chia ba giai đoạn”. Mộ Thanh .
Vu Cẩn đầu c.h.ế.t còn chia quá trình. Hắn ngắt lời Mộ Thanh, chỉ cùng nàng lên cầu, .
"Ba giai đoạn là giai đoạn hấp hối, giai đoạn c.h.ế.t lâm sàng và giai đoạn c.h.ế.t sinh học”.
Mộ Thanh những điều Vu Cẩn chắc chắn thấy lạ lẫm, nhưng nàng định thì sẽ lừa . Hơn nữa là y giả, say mê y đạo thì giải thích chuyên môn thể giúp ích cho hơn.
"Giai đoạn hấp hối là giai đoạn giãy giụa cuối cùng khi c.h.ế.t, thời gian dài ngắn khác . Ví dụ như tổn thương não hoặc tim mạch, giai đoạn hấp hối cực ngắn thậm chí . Nếu là ngạt thở, trúng độc hoặc vết thương khác, giai đoạn hấp hối dài ngắn. Cùng một vết thương, trẻ và khỏe mạnh, giai đoạn hấp hối dài hơn; già và yếu ớt, giai đoạn hấp hối ngắn hơn”.
"Người ở giai đoạn hấp hối nếu cứu chữa kịp thời sẽ chuyển sang giai đoạn c.h.ế.t lâm sàng. Trong giai đoạn , tim ngừng đập, hô hấp ngừng , các phản xạ biến mất. Nhìn bề ngoài thì c.h.ế.t, nhưng vẫn khả năng sống . Thời gian thường là nửa tuần , nhưng nếu ở nhiệt độ thấp hoặc tình huống khác, thể kéo dài đến nửa giờ hoặc lâu hơn. Chỉ là khả năng chịu đựng sự thiếu oxy của não thường chỉ nửa tuần , vượt quá thời gian , dù cứu sống cũng sẽ để di chứng do tổn thương não”.
"Dấu hiệu của giai đoạn c.h.ế.t sinh học là cơ thể dần lạnh , xuất hiện co cứng t.ử thi, hình thành vết hoen t.ử thi. Đây là giai đoạn cuối cùng của cái c.h.ế.t, phát triển đến giai đoạn thể sống , y thuật bó tay”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-304-hoi-ve-doc-1.html.]
Mộ Thanh , xong thì cùng Vu Cẩn lên đến chỗ cao nhất của cây cầu vòm. Chỉ thấy trời, hồ và tuyết, một màu trắng xóa, vắng lặng tiếng tiếng chim, chỉ rừng đào hai bên bờ điểm xuyết vạn điểm hồng, một khung cảnh tuyệt thế.
Gió nổi lên, cuốn bay tuyết hồ như sóng lượn. Đáy mắt Vu Cẩn cũng nổi sóng. Nam t.ử thánh khiết như tiên, trong mắt cuối cùng cũng vương chút sắc màu trần thế. Hắn Mộ Thanh, hỏi:
"Y thuật của bổn vương là gia truyền, hết sách y trong thiên hạ, nhưng những lời Đô đốc từng qua, Đô đốc sư thừa từ ai?".
"Gia truyền”.
"Vậy lệnh đường hẳn là cao nhân thế gian”.
Mộ Thanh tiếp lời, chỉ mặt hồ, hồi lâu mới : "Gia phụ qua đời hơn nửa năm ”.
Vu Cẩn sững sờ, lập tức hành lễ tạ với Mộ Thanh: "Bổn vương đường đột, Đô đốc thứ tội”.
Mộ Thanh lắc đầu, hỏi: "Nghe Vương gia thông hiểu độc lý, một chuyện hỏi Vương gia”.
"Đô đốc cứ hỏi”.
"Vương gia loại độc nào mùi hạnh nhân đắng ?".
Hung thủ g.i.ế.c cha tuy sắp tra , nhưng nàng hứng thú với độc lý. Bên cạnh cao nhân, hỏi thì phí cơ hội. Học bao giờ là thừa, chỉ như , nghiệm thi nếu gặp c.h.ế.t do trúng độc, suy đoán mới chuẩn và nhanh hơn.
"Đô đốc hỏi là Hạnh Xuân Đằng Độc Diêm La?". Vu Cẩn hỏi.
Mộ Thanh đầu Vu Cẩn: "Cả hai loại độc đều mùi hạnh nhân đắng?".
"Không hai loại, mà là một loại”.
Vu Cẩn , thấy Mộ Thanh hiểu bèn giải thích tiếp: "Nếu Đô đốc hỏi là Hạnh Xuân Đằng, loại dây leo chỉ tìm thấy ở nước Nam Đồ, nhựa của nó thể g.i.ế.c , chỉ cần một giọt, và gia súc khó sống, chỉ là mùi hạnh nhân đắng cực nồng, trừ khi trộn với hạnh nhân để ăn, nếu khó hạ độc”.
"Vậy Độc Diêm La thì ?".
"Độc Diêm La là do bổn vương chế , lấy độc của Hạnh Xuân Đằng, trộn thêm bảy vị thảo d.ư.ợ.c để che giấu mùi, bỏ nước cơm canh khó nhận ”.
Sắc mặt Mộ Thanh lạnh , lạnh lùng hỏi: "Loại độc trong thiên hạ chỉ chỗ Vương gia mới ?".
Vu Cẩn nhận sắc mặt Mộ Thanh đổi, nàng nhắc đến loại độc tuyệt đối thuận miệng hỏi, tức là nàng thấy loại độc ở nơi khác.
"Đô đốc thấy loại độc ở chỗ ai?". Vu Cẩn trầm giọng hỏi.
Mộ Thanh ngờ như Vu Cẩn cũng sẽ đổi sắc mặt, nhưng thấy vẻ mặt giống giả vờ, bèn : "Nội đình Tổng quản cung Thịnh Kinh An Hạc loại độc ”.
Vu Cẩn sững sờ, vịn thành cầu, bàn tay thanh tú lún tuyết đọng, trong chốc lát trắng hơn cả tuyết.
An Hạc.