Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 305: Hỏi về độc (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:09
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh thấy sắc mặt , hỏi: "Vương gia thù với ?".

Đã như , xem Vu Cẩn đưa Độc Diêm La cho An Hạc.

Vu Cẩn cúi đầu , tóc đen che khuất nửa khuôn mặt. Chỗ tối tăm màu tuyết chiếu tới, chỉ thấy gió hồ thổi bay tóc đen, vẻ âm trầm mặt nam t.ử lúc ẩn lúc hiện, như những nỗi uất ức xưa cũ bụi phủ mờ chạm nữa.

Hồi lâu , mới : "Độc Diêm La là do bổn vương chế thời niên thiếu. Năm năm , trong kinh bệnh dịch, phủ bổn vương thu nhận ít bách tính cần chữa trị. Sau khi hết dịch, phát hiện trong phủ mất một loại độc, trong đó một bình là Độc Diêm La”.

Lúc đó, dịch bệnh kéo dài hơn một tháng, bách tính phủ mấy trăm , Thịnh Kinh. Trong phủ mất mấy loại độc dược, tra từ . Từ đó về , trong phủ cho phép ngoài tùy tiện nữa, dù là sắp c.h.ế.t cũng bước phủ nửa bước.

"Tại Vương gia chế độc?". Mộ Thanh hỏi.

Đã Vu Cẩn đó là độc trộm, nghĩa là từng đưa độc cho ai. Đã , luyện độc để gì?

"Chế tạo loại kỳ độc trong thiên hạ, nghiên cứu t.h.u.ố.c giải cho loại kỳ độc trong thiên hạ, là tâm nguyện của bổn vương”.

Vu Cẩn Mộ Thanh, hỏi: "Tại Đô đốc hỏi về loại độc ?".

"Gia phụ loại độc hại c.h.ế.t”. Ánh mắt Mộ Thanh lạnh thấu xương.

Vu Cẩn đón lấy ánh mắt nàng, cái lạnh thấu xương khiến sững sờ, lập tức đáy mắt dâng lên nỗi đau: "Bổn vương từng thề độc, đời dùng độc hại , nhưng rốt cuộc vẫn hại ...”.

Mộ Thanh một lúc, thấy lời là thật lòng, lúc mới : "Chuyện trách Vương gia, là kẻ trộm t.h.u.ố.c đáng hận”.

Nàng giỏi an ủi khác, hơn nữa chuyện trong lòng nàng cũng đang rối bời, xong liền . Một lát , tiếng bước chân phía , Vu Cẩn : "Đô đốc định xuống cầu ? Đi tiếp về phía thì coi như…”.

Lời dứt, Mộ Thanh dừng .

Lúc nàng mới phát hiện tâm loạn, sang bên cầu, tiếp về phía chính là khu vườn nơi các tiểu thư sĩ tộc tụ họp. May mà Vu Cẩn nhắc nhở kịp thời, phía cách một rừng đào, nên sang bên đó.

Mộ Thanh định về, bước chân thì thấy tiếng văng vẳng trong rừng đào phía .

"Ngươi ?".

"Nghe chuyện gì?".

"Phủ An Bình Hầu năm xưa đày đến chi nhánh ở Giang Nam một đích nữ, mấy hôm Thái Hoàng Thái hậu ban ân chỉ, trở về ”.

Người chuyện là hai thiếu nữ, giọng là lén lút ngoài chuyện phiếm. Mộ Thanh vốn hứng thú mấy chuyện đấu đá , nhưng đến phủ An Bình Hầu thì bỗng nhiên dừng bước.

"Thái Hoàng Thái hậu thích Thẩm gia, tại ân chỉ ?".

"Nghe Thẩm phủ ở Giang Nam cướp, trong phủ còn trưởng bối chủ, Thẩm tiểu thư ốm yếu. Lão phong quân của Hầu phủ cung lóc một hồi, Thái Hoàng Thái hậu liền phát từ bi, cho phép nàng về kinh dưỡng bệnh”.

"Nàng ốm yếu? Hừ. Nữ nhi nhà ai mà chẳng ốm yếu, chỉ sợ ốm yếu là giả, giả vờ yếu đuối mấy chuyện hồ ly tinh hạ lưu mới là thật”.

Lúc , một giọng thiếu nữ khác, chói tai.

Trong rừng ba .

Hai thiếu nữ vội hỏi: "Tại ?".

Thiếu nữ : "Các ngươi ? Ngoài thành đều đồn ầm lên . Mấy hôm Thẩm tiểu thư về kinh, xe ngựa Thế t.ử Hằng Vương chặn bên ngoài Vọng Sơn Lâu. Lúc đó Hầu gia đang uống ở Vọng Sơn Lâu, thấy liền hắt Hằng Vương phủ, giải vây cho nàng ”.

"Lại chuyện ? Vậy... đó thế nào? Hầu gia ngài ...”.

"Hầu gia hùng cái thế, thể để mắt đến con hồ ly tinh đó”.

Thiếu nữ giận dữ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-305-hoi-ve-doc-2.html.]

"Vậy Ninh Chiêu Quận chúa chuyện ?".

"Ai mà , cho dù nàng cũng chẳng cần sợ một đứa nữ nhi Thẩm gia. Mấy năm Hầu gia trấn thủ biên quan, Thái Hoàng Thái hậu và phu nhân Tướng gia chấm nàng , ai chẳng vị trí phu nhân Hầu gia là của nàng ?".

Thiếu nữ giọng điệu càng lúc càng chua ngoa.

"Cũng , chúng hôm nay cũng chỉ là khách mời nền thôi”.

Hai thiếu nữ cùng thở dài.

Ninh Chiêu là Quận chúa, Thái Hoàng Thái hậu và phu nhân Tướng gia yêu thích, các nàng tự nhiên tranh , nhưng một phủ An Bình Hầu thất thế thì sợ. Thiếu nữ trút hết oán hận lên nữ nhi Thẩm gia, :

"Cũng may con hồ ly tinh đó điều, cáo bệnh đến tiệc thơ hôm nay, nếu nhất định sẽ cho nàng tay”.

"Bệnh thật bệnh giả?".

"Ai , là Thịnh Kinh trời lạnh, nhiễm phong hàn. Hừ. Bệnh c.h.ế.t thật thì ”.

Hai thiếu nữ . Nếu bệnh thật thì thể đúng là quá yếu ớt, nếu bệnh mà giả bệnh thì đúng là chút tâm cơ. Chuyện Hầu gia cứu nàng e là ít , ghen ghét ít. Nay phủ An Bình Hầu thế, nàng nếu đến chỉ nước bắt nạt.

"Không đúng, bệnh c.h.ế.t mới ”.

Lúc , thiếu nữ đổi giọng, giọng mang theo ý , dường như tâm trạng lên .

"Tại ?". Hai thiếu nữ hiểu.

"Mùng một đầu năm chẳng thánh chỉ tuyển phi ? Tỷ như chúng , trưởng bối trong nhà đều nỡ đưa cung, phủ An Bình Hầu là lựa chọn nhất. Thánh thượng hoang dâm, nữ nhi Thẩm gia nếu cung…”.

Thiếu nữ đến đây thì nữa, chỉ lo .

Mộ Thanh Thẩm Vấn Ngọc đến Thịnh Kinh, vốn sầm mặt, những lời , ý lạnh càng đậm, về phía Vu Cẩn.

Gió hồ nổi lên, cuốn bay tuyết cầu. Thiếu niên , vạt vờn cùng gió tuyết, khí thế bức .

Vu Cẩn sững sờ, nàng cao giọng hỏi: "Vương gia thành ?".

Tiếng trong trẻo vang dội, trong rừng lập tức im bặt.

"Chưa từng”.

Vu Cẩn liếc rừng, dường như hiểu ý định của Mộ Thanh, đáy mắt bỗng hiện lên ý , thuận miệng hỏi : "Đô đốc thành ?".

"Trong nhà hiền thê”. Mộ Thanh .

Câu của nàng khiến Vu Cẩn ngẩn .

Vu Cẩn cho rằng tiệc thơ hôm nay mời đến đều là công tử, tiểu thư hôn phối, Nguyên Tu đưa đến, chắc hẳn là cưới vợ.

"Ngược Hầu gia thành , từng hỏi Hầu gia, thích nữ t.ử thế nào”. Mộ Thanh tiếp.

"Ồ?".

Vu Cẩn hồn, càng tươi hơn, hỏi: "Hầu gia ?".

"Hầu gia , cầu khuynh quốc khuynh thành, chỉ cầu huệ tâm chất. Đa ngôn ghen, lưng, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, đều là hạ phẩm”.

Mộ Thanh nhấn từng chữ như dao, đ.â.m từng nhát rừng.

Loading...