Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 306: Dùng tính mạng cướp nam nhân (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:10
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong rừng tiếng im bặt hồi lâu.

Mộ Thanh phất tay áo lên cầu, qua nửa cây cầu, Vu Cẩn mới theo, lắc đầu :

"Tiệc thơ tại biệt viện hôm nay, đến đều là quý nữ trong triều, Đô đốc đắc tội với các nàng, e là sinh nhiều phiền toái”.

Mộ Thanh lạnh một tiếng: "Ta sợ phiền toái, cũng thương hoa tiếc ngọc, ai dám sinh sự, đ.á.n.h ”.

Bước chân Vu Cẩn khựng , bóng lưng Mộ Thanh xa, đáy mắt hiện lên vẻ kỳ quái, đó lắc đầu . Chung quy vẫn là thiếu niên, còn chấp nhặt với mấy cô nương đó.

Mộ Thanh về vườn, vốn định tản bộ trong rừng đào cho bớt giận, đụng Nguyên Tu.

Nguyên Tu đáng lẽ ở trong đình tiếp khách, nhưng Mộ Thanh rừng đào, Vu Cẩn cũng lấy cớ theo, còn tâm trí tiếp mấy công t.ử sĩ tộc , kiên nhẫn một lúc cũng ngoài.

Trong rừng tuyết dấu chân, vốn định tìm Mộ Thanh, ngờ nửa đường đụng . Thấy sắc mặt nàng những hơn mà còn lạnh ít, khỏi trầm giọng hỏi: "Ai chọc giận ngươi ?".

Nguyên Tu hỏi Vu Cẩn từ xa tới, chẳng lẽ là Vu Cẩn chọc giận nàng?

"Xin ”.

Mộ Thanh bỗng nhiên xin , khiến Nguyên Tu ngẩn , đang định hỏi nàng tại xin thì nàng : "Vừa lên cầu, thấy bên nhai lưỡi, nhịn lấy ngài mấy câu”.

"Ngươi gì?".

"Ta ngài nếu cưới thê tử, cầu khuynh quốc khuynh thành, chỉ cầu huệ tâm chất”.

Nguyên Tu từng câu , là nàng thuận miệng bịa .

Vừa Thẩm Vấn Ngọc về kinh, nàng vốn chỉ thấy vui, đến mức lên tiếng. Chỉ là đó mấy cô nương Hoàng thượng hoang dâm, nàng nén cơn giận, nhịn mà châm chọc vài câu. Giận thì trút , nhưng thấy với Nguyên Tu.

"Huệ tâm chất... Tấm lòng như hoa huệ, phẩm chất như lụa trắng”.

Nguyên Tu lẩm bẩm, ánh mắt sâu thẳm Mộ Thanh, nàng chẳng con gái cao khiết như ?

Hắn mỉm , thấy nàng chịu lấy lá chắn những nữ t.ử khác, trong lòng quả thực vui mừng. Chỉ là hoa huệ phần yếu đuối, thích cây trúc xanh hơn.

Thấy Vu Cẩn tới, Nguyên Tu nhiều nữa, chỉ bảo Mộ Thanh:

"Bên ngoài lạnh, nếu ngươi thích náo nhiệt của tiệc thơ thì qua noãn các bên nghỉ ngơi, đến trưa chúng cùng dùng bữa”.

"Được!”. Mộ Thanh dứt khoát đồng ý.

"Mời Vương gia về đình thượng tọa, đưa Anh Duệ qua noãn các sẽ tiếp chuyện”. Nguyên Tu .

Vu Cẩn nhận Nguyên Tu bảo vệ Mộ Thanh, và dường như đang đề phòng . Tuy chút khó hiểu nhưng gặng hỏi, chỉ khiêm tốn bước đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-306-dung-tinh-mang-cuop-nam-nhan-1.html.]

Bữa trưa của tiệc thơ tổ chức tại đình giữa hồ. Trong hồ hai đình từ xa, các công t.ử tiểu thư chia hai nhóm ở mỗi bên đình, thấy cách mặt hồ, đến mức quá thất lễ, quả là dụng tâm lương khổ.

Trong đình, Nguyên Tu đón gió, cùng bọn Triệu Lương Nghĩa và đám nam nhi Tây Bắc ôm vò rượu uống, khiến đám công t.ử cầm chén rượu trông càng thêm nhỏ nhen. Nguyên Tu mặc kệ họ, chỉ mải mê uống rượu cùng các tướng lĩnh trướng, tiếng sảng khoái vang xa qua mặt hồ, đậm chất hùng.

Gió hồ lớn, đình của các tiểu thư hai bên bình phong che chắn. Giữa đình đặt một bàn tiệc tám vị quý nữ, nhưng chẳng ai tâm trí ăn uống, ánh mắt đều liếc về phía đình đối diện.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là một thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, mặc áo màu vàng lông ngỗng, ủng vàng, khoác áo choàng hồng đào. Rừng đào lưng nở hoa, nhưng nàng như ngàn vạn đóa hoa cùng khoe sắc. Thiếu nữ đôi mắt sáng, tròng mắt đảo quanh vô cùng linh động, chính là ruột của Nguyên Tu - Nguyên Ngọc.

Nguyên Ngọc liếc bên cạnh, trêu chọc: "Ninh tỷ tỷ cũng lúc chê đồ ăn mặt ?".

Ngồi cạnh nàng là một vị quý nữ, tóc mây búi cao, mặt ngọc môi son, đôi môi như hạt châu đào khiến một là khó quên. Chỉ là nàng khuôn mặt trẻ con, tròn trịa phúc hậu, mười sáu mười bảy tuổi mà trông cứ như xấp xỉ tuổi Nguyên Ngọc.

Người chính là cháu gái của Ninh Quốc công, Ninh Chiêu Quận chúa.

Ninh Chiêu mặt ửng hồng, cúi đầu biện giải: "Tỷ chê đồ ăn, chỉ là gió hồ lạnh, đồ ăn nguội hết ”.

"Ninh tỷ tỷ là chê tiếp đãi chu đáo ?".

Nguyên Ngọc hỏi, thấy Ninh Chiêu vội vàng giải thích liền cướp lời: "Chuyện dễ thôi. Hôm nào mời Ninh tỷ tỷ đến phủ, bù cho tỷ bữa khác là . Tiện thể gọi cả lục ca của nữa”.

Ninh Chiêu , má đỏ bừng, mắng yêu: "Muội càn, chuyện hợp lễ nghi ”.

Nguyên Ngọc "a" một tiếng, mở to mắt hỏi: "Chẳng lẽ tỷ gặp lục ca của ?".

Ninh Chiêu hỏi đến cứng họng, cúi đầu xoắn khăn tay, dứt khoát thèm để ý đến Nguyên Ngọc nữa.

Nguyên Ngọc đau cả bụng, kêu oai oái. Ninh Chiêu mặt đỏ như gấc. Các quý nữ bên cạnh theo, nhưng nụ phần lớn như đắp lên mặt.

Phu nhân Tướng gia đích chỉ định Ninh Chiêu con dâu, dù Ninh Quốc công phủ nhân đinh thưa thớt, nàng vẫn phúc khí nhất thế gian , thể gả cho cô nương khuê tú Đại Hưng đều gả.

Tiệc thơ hôm nay, các nàng chẳng qua chỉ là khách nền.

"Thảo nào phu nhân cứ đau đầu, tỷ thấy tính nết sửa thôi. Chưa cái khác, hôm nay mặc đồ cưỡi ngựa đến đây? Trong biệt viện trường đua ngựa ”.

Ninh Chiêu thấy Nguyên Ngọc mãi thôi bèn chuyển chủ đề.

"Không trường đua ngựa nhưng hồ băng mà”.

Nhắc đến chuyện , Nguyên Ngọc bực : "Hôm nay đến biệt viện vốn định chơi trượt băng, ai ngờ nha đầu lắm mồm, mẫu chuyện liền phái hai bà v.ú theo, canh chừng như canh phạm nhân, cho hồ. Mẫu một là sợ ngã, hai là sợ băng nứt. giờ mới qua tết, băng đóng hồ còn chắc lắm, hơn nữa tập võ từ nhỏ, ngã ?".

"Phu nhân cũng là lo cho thôi. Trượt băng khác với tập võ, nếu thích, hôm nay chẳng biểu diễn trượt băng ? Xem thôi là , đừng tự thử”.

Hai đang chuyện, một thiếu nữ bàn ánh mắt khẽ động, lấy cớ vệ sinh, lén lút rời khỏi tiệc.

________________________________________

Loading...