"Hầu gia...”.
Hồ Uyển lạnh đến môi tím tái, tóc mây và má kết băng, hàn ý thấu xương nhưng vẫn cố giữ chút ý thức cuối cùng để ngất .
Nàng tấm t.h.ả.m lông lạc đà hoa quý, đáng thương Nguyên Tu, trong mắt vui mừng thất vọng. Vui là Nguyên Tu thực sự cứu nàng, thất vọng là cẩn trọng giữ lễ, phi lễ chớ , phi lễ chớ động, tay quấn vải gấm, ngay cả váy áo nàng cũng trực tiếp chạm .
Kế hoạch hôm nay nàng liều cả mạng sống và thể diện, tự nhiên sẽ cam tâm chấp nhận kết quả . Nàng cố nén cái lạnh thấu xương, run rẩy gọi Nguyên Tu, mong chờ sự thương hoa tiếc ngọc của .
tiếng gọi đ.á.n.h thức thần trí các tiểu thư trong đình. Nguyên Ngọc lộ vẻ chán ghét, ngước mắt thấy nha của dẫn theo một đám nha trong biệt viện chạy tới, liền giận dữ lệnh:
"Đưa Hồ tiểu thư đến noãn các, mời đại phu trong phủ đến xem , đưa bài t.ử cung mời ngự y tới”.
Bên cạnh nha của Nguyên Ngọc còn một , chính là nha mà Hồ Uyển mang đến biệt viện. Nha đó nhào tới bên cạnh Hồ Uyển, lóc quấn áo choàng lên nàng.
Nguyên Ngọc thấy quát mắng: "Tiểu thư nhà ngươi chuyện ô uế, ngươi lóc cái gì. Nếu rơi xuống nước trong biệt viện của Tướng phủ , tưởng thích giữ các ngươi ? Nói cho ngươi , cho dù mời cả Từ lão Viện phán Ngự y viện đến, cũng nhất định chữa khỏi cho tiểu thư nhà ngươi, tuyệt đối để nàng ăn vạ. Mau khiêng tiểu thư nhà ngươi đến noãn các, chậm trễ để đông cứng thành bệnh, e là giở trò ăn vạ lục ca của cả đời mất”.
Nguyên Ngọc là thiên chi kiêu nữ, từ nhỏ Hoa thị nuôi dưỡng trong khuê phòng, bảo bọc kỹ, từng tận mắt chứng kiến chuyện hổ thế . Hôm nay mở rộng tầm mắt, khỏi nổi giận thật sự, hành sự bắt đầu lộ vài phần sấm rền gió cuốn. Giọng tuy còn chút non nớt nhưng lời chẳng nể nang ai. Mắng xong nha , nàng thèm Hồ Uyển nữa, như thể thêm một cái cũng thấy bẩn mắt.
Nha mắng đỏ mặt tía tai, hận thể đập đầu c.h.ế.t cho xong, nhưng dám bỏ mặc chủ tử, vội vàng đỡ Hồ Uyển.
Ninh Chiêu : "Y phục Hầu gia ướt , lấy áo choàng đến đây , mau chuẩn y phục mới”.
Nguyên Tu giọng của Nguyên Ngọc, đoán là Ninh Chiêu, vẫn nhắm mắt nàng , chỉ nhạt giọng: "Không cần!”.
Nói xong, định lui khỏi đình. Lúc bỗng một tiếng hét chói tai, âm thanh kinh hoàng khiến nổi da gà khắp .
Nha đầu của Hồ Uyển ngã đất liên tục lùi , lùi kinh hãi chằm chằm một vật đất, giọng lạc .
Các tiểu thư trong đình nhao nhao xuống đất, chỉ thấy tấm t.h.ả.m lông lạc đà vốn sạch sẽ từ lúc nào xuất hiện thêm một vật. Vật đó màu xanh đen, bên một lớp sáp màu vàng trắng. Chưa đến lớp sáp vàng trắng là gì, vật xanh đen trông giống hệt một bàn tay .
Không khí im bặt, tiếng la hét vang lên liên tiếp. Nguyên Ngọc và Ninh Chiêu cũng sợ đến tái mét mặt mày.
Nguyên Tu thấy gì đó mới mở mắt , thấy t.h.ả.m một bàn tay , sắc mặt khỏi biến đổi. Hắn bước nhanh tới dùng miếng vải gấm đang quấn tay bọc lấy bàn tay đó, hỏi nha : "Ở ?".
Bàn tay là nãy nha đỡ Hồ Uyển, sờ thấy từ trong búi tóc rối bời của Hồ Uyển. Bàn tay móc tóc Hồ Uyển, nha ban đầu là vật gì, sờ thấy lạnh lẽo trơn trượt, cúi đầu , lập tức sợ hãi ném .
Nàng là nhục mạ, dọa sợ, lúc thấy Nguyên Tu mày rậm như sắt đá, sát khí chiến trường dọa nàng trợn trắng mắt, chỉ chỉ tay về phía Hồ Uyển ngất xỉu.
Hồ Uyển lạnh đến run rẩy, chuyện hôm nay nàng vốn liều mạng và mặt mũi, Nguyên Ngọc sỉ nhục đám đông chút hổ phẫn uất. Lúc thấy nha chỉ về phía , khỏi nhớ thứ gì đó kéo tóc...
Nàng nấc lên một cái, kịp nuốt xuống cũng trợn trắng mắt ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-308-ban-tay-nguoi.html.]
Nguyên Tu nhíu mày thật chặt, dậy Nguyên Ngọc, thấy mặt nàng trắng bệch, hỏi: "Có ?".
Nguyên Ngọc chỉ lắc đầu.
Ninh Chiêu Nguyên Tu, trong lòng dấy lên tia hy vọng. Nguyên Tu như thấy nàng , chỉ với Nguyên Ngọc:
"Về noãn các nghỉ ngơi , chuyện sẽ tự xử lý, cho đưa nàng xuống chữa trị ”.
Nói xong bay khỏi đình, về phía đối diện.
Ninh Chiêu theo, chút thất thần, thấy Nguyên Tu đáp xuống đình đối diện, về phía một thiếu niên tướng lĩnh.
Mộ Thanh ở đối diện thấy bên chút hỗn loạn, tưởng là đang bận cứu chữa Hồ Uyển, nhưng đó thấy tiếng la hét liền cảm thấy gì đó . Sau khi Nguyên Tu , Mộ Thanh liếc mắt liền thấy trong miếng vải gấm tay bọc vật gì đó, bèn hỏi: "Vật gì ?".
"Mắt tinh thật”.
Nguyên Tu một tiếng, ngay đó nụ tắt ngấm, cau mày mở mảnh vải gấm đưa cho nàng: "Nha phát hiện vật sợ quá ngất , kịp hỏi rõ nguồn gốc, e là từ...”.
"Dưới nước”. Nguyên Tu hết, Mộ Thanh tiếp lời.
Lúc , các công t.ử trong đình rõ Nguyên Tu đang cầm một bàn tay , cũng sợ hãi lùi . Chỉ Vu Cẩn và nhóm Triệu Lương Nghĩa, những tướng lĩnh quân Tây Bắc là nhúc nhích.
Triệu Lương Nghĩa sờ cằm , trêu chọc Mộ Thanh: "Hây! Tà môn thật, tên nhóc nhà ngươi đến cũng gặp mấy thứ thế? Cứ như mấy cái xác c.h.ế.t ngươi ở , rủ đến tìm ngươi ”.
"Câm miệng !”.
Nguyên Tu thích mấy lời , hỏi Mộ Thanh: "Sao ngươi là ở nước?".
Nha chỉ chỉ Hồ Uyển ngất xỉu, mà Hồ Uyển chỉ thể mang cái tay lên khi rơi xuống nước, chuyện còn thể nghĩ , chỉ xem nàng còn cách nào khác.
"Lớp sáp vàng trắng là sáp xác, hình thành do quá trình xà phòng hóa mỡ khi xác c.h.ế.t ngâm nước lâu ngày”.
Mộ Thanh dùng vải gấm bọc bàn tay đó , kỹ: "Dưới đáy hồ một xác c.h.ế.t, c.h.ế.t ít nhất nửa năm ”.
Bàn tay là của trưởng thành, tay chân trưởng thành hình thành sáp xác ít nhất mất nửa năm.
Lời đối với Mộ Thanh chẳng gì, nhưng đám công t.ử bột trong đình xong ai nấy đều rùng một cái.
Đáy hồ xác?
________________________________________