Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 311: Trám răng thời cổ đại (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:15
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài noãn các, các công t.ử đồng loạt chằm chằm bộ xương thiếu đầu lâu , thấy xương chẳng nạm vàng cũng chẳng đeo bạc, mà nghiệm phận phú thì quý?

Lại thấy Mộ Thanh động đến những khúc xương , mà vớt từ trong chậu nước một cái răng c.h.ế.t, đưa cho Nguyên Tu xem, : "Cái răng trám”.

Y học cổ đại phân khoa, y giả đa phần là bác sĩ đa khoa, nội khoa, ngoại khoa, nhi khoa, phụ khoa giỏi, bệnh gì cũng chữa , ngay cả nha khoa cũng ngoại lệ. trám răng ở thời cổ đại là một công việc kỹ thuật cao, dùng vỏ cây du, quế... để trám răng, dùng ngà voi, xương bò... để trám răng, cũng dùng gỗ óc chó, đàn hương... để trám răng, còn một loại gọi là "ngân cao".

Ngân cao là dùng bạc, thiếc và một lượng nhỏ đồng, kẽm theo tỷ lệ nhất định giũa thành bột, đó trộn với thủy ngân thành một chất mềm dẻo, khi đông cứng thể cứng như bạc, đây là một loại hợp kim thủy ngân, thể dùng để trám chỗ răng sứt mẻ.

bất kể là phương pháp trám răng nào, dùng vật liệu gì, dân thường đều đủ tiền để trám, chỉ quyền quý mới hưởng dịch vụ kỹ thuật cao .

"Cái răng mẻ một miếng, dùng chắc là ngân cao, bên ngoài còn dùng dây sắt vàng mềm buộc một vòng, đẽ tinh xảo, hơn nữa còn đắt tiền. Dân thường trám nổi cái răng , phận chắc chắn phú thì quý”.

Mộ Thanh cầm cái răng đó, ngân cao chuyển sang màu đen, chỉ phần giữa trông ánh bạc, dây vàng cũng bẩn thỉu, kỹ thì phát hiện cái răng .

hài cốt , nghiệm vết thương chí mạng và thời gian t.ử vong thì ? Có những vụ án mạng cuối cùng cũng sẽ phơi bày ánh sáng.

"Ta tin lang trung tay nghề khéo léo như cũng nhiều, tâm tìm kiếm, nhất định sẽ tìm ”. Mộ Thanh .

Ở Thịnh Kinh những giỏi trám răng ngoài mấy vị thánh thủ trong Ngự y viện, trong dân gian cũng đa phần là danh tiếng, khó tra.

Nguyên Tu Vu Cẩn, từng Vu Cẩn giỏi ngón nghề .

Mộ Thanh : "Hắn sẽ trám răng cho ”.

Nguyên Tu và Vu Cẩn đều ngẩn , Nguyên Tu hỏi: "Sao ngươi ?".

"Hắn mắc bệnh sạch sẽ”.

Mộ Thanh liếc Vu Cẩn một cái, : "Đêm cung yến, một miếng thức ăn Vương gia cũng động, cũng uống ít, khi đút t.h.u.ố.c cho Đa Kiệt từng mượn tay tại hạ, khi bắt mạch từng dùng khăn tay đặt lên cổ tay Đa Kiệt, cho nên tại hạ đoán Vương gia mắc bệnh sạch sẽ”.

Vu Cẩn càng thêm sững sờ, hồi lâu mới : "Đô đốc quan sát tinh tế, bổn vương bội phục”.

Nguyên Tu thở phào nhẹ nhõm, nàng cố ý để ý đến Vu Cẩn là .

"Ta lập tức sai tra”.

Nguyên Tu gọi một binh đến, dặn dò một hồi, liền ngay. Khi thấy Mộ Thanh cau mày hài cốt đất, vẻ trầm tư, khỏi hỏi:

"Sao ? Còn vấn đề gì nữa ?".

Mộ Thanh lắc đầu, xổm xuống nhặt xương chân lên xem, : "Bây giờ khó lắm, bộ xương cần nghiệm kỹ”.

"Còn cần nghiệm thế nào nữa?".

Cái xác chìm hồ trám răng, phận chắc khó tra, còn tưởng tra nha y là .

"Phục vị hộp sọ”. Mộ Thanh những hộp sọ đá lớn đè vỡ.

"Đầu lâu vỡ, thể phục vị?". Nguyên Tu kinh ngạc.

"Tự nhiên cách, nhưng cần chút thời gian”.

Mộ Thanh đống xương đất, : "Chuyển hết đống về phủ , đợi mấy ngày nữa phục vị xong ”.

Nguyên Tu hai lời liền gật đầu. Hắn đầu lâu phục vị thế nào, đến phủ nàng là , còn hơn ở trong biệt viện đám rảnh rỗi vây quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-311-tram-rang-thoi-co-dai-2.html.]

Kịch mới bắt đầu xem nữa, tiếc nuối ít, Vu Cẩn tiếc nuối nhất, nhưng nhiều.

Mộ Thanh xin Nguyên Tu một cái rương rỗng, xếp từng khúc xương ngay ngắn, khóa rương sai khiêng lên xe ngựa.

Lúc rời khỏi biệt viện, Vu Cẩn gọi nàng , :

"Không giấu gì Đô đốc, bổn vương si mê y đạo, may mắn hai xem Đô đốc nghiệm thi, hứng thú với y thuật mà Đô đốc . Ta thấy Đô đốc dường như hứng thú với độc thảo, phủ khéo vườn thuốc, d.ư.ợ.c thảo kỳ độc trong thiên hạ đủ cả, vì mời Đô đốc thường xuyên đến chơi, đàm luận y đạo”.

Vu Cẩn thích tiếp khách, những năm đầu phủ còn thu nhận chữa trị cho dân nghèo, những năm đến dân thường cũng phủ. Bao nhiêu năm nay đây là đầu tiên mời phủ.

Nghe thấy lời ai nấy đều kinh ngạc. Nguyên Tu bên cạnh cau mày thật chặt, Mộ Thanh sảng khoái gật đầu.

"Được!”.

Đàm luận y đạo nghiên cứu độc thảo thú vị hơn nhiều so với nấu ngâm thơ gảy đàn thưởng tuyết.

"Vậy thì kính chờ Đô đốc đại giá”. Vu Cẩn .

"Không cần khách sáo, cảm tạ Vương gia mới đúng”.

Mộ Thanh hiếm khi hàn huyên thêm một câu. Nói xong nàng theo xe ngựa về phủ Đô đốc.

Trong phủ Đô đốc vốn mấy , chủ nhân cũng chỉ một Mộ Thanh. Nghe tin nàng về phủ, đều đón.

"Đô đốc về sớm thật đấy”.

Lưu Hắc T.ử khập khiễng đón, cố ý cao giọng, lén liếc Nguyệt Sát đang cửa phủ Đô đốc.

Hôm nay biệt viện Tướng phủ tiệc thơ, Việt đội trưởng theo, Đô đốc cho. Cả buổi sáng nay sắc mặt Việt đội trưởng khó coi vô cùng, cứ như Đô đốc một trở , chẳng giờ Ngọ qua lâu về ?

Nguyệt Sát lạnh lùng liếc Lưu Hắc T.ử một cái, thế gọi là về sớm? Đi cả nửa ngày .

Mộ Thanh thu hết biểu cảm của Lưu Hắc T.ử mắt, thấy vẻ mặt lạnh tanh của Nguyệt Sát nhưng coi như thấy. Từ khi binh trưởng cho nàng, sắc mặt bao giờ cả.

"Trong xe ngựa cái rương, khiêng đưa thư phòng ”.

Mộ Thanh với Thạch Đại Hải, xong liền phủ.

Cái rương đó khá nặng, Thạch Đại Hải và binh của Nguyên Tu cùng khiêng khỏi xe ngựa.

Nguyệt Sát thấy sắc mặt càng đen hơn, nữ nhân biệt viện Tướng phủ một chuyến, về còn khiêng cả rương, nam nữ lén lút trao nhận đồ vật, nàng hiểu hả.

"Đô đốc mang thứ gì về , phủ chúng thiếu vàng bạc ?".

Nguyệt Sát giọng điệu lắm.

Chủ t.ử giàu nhất thiên hạ, Thích Nguyệt Môn những năm còn tích cóp một khoản tiền khổng lồ giang hồ, ít hơn Nam Ngụy Bắc Tạ. Nàng xin chủ tử, cứ mang đồ của Nguyên Tu về.

"Tục”.

Mộ Thanh buông một chữ như dao, thẳng về phía thư phòng, chỉ để cho Nguyệt Sát một bóng lưng xa dần.

________________________________________

Loading...