Nguyệt Sát câu chọc cho tức điên , quên cả ngăn cản Thạch Đại Hải khiêng rương phủ.
Dương thị ở cửa sắc mặt , trong lòng sinh nghi. Vị Việt đội trưởng là binh trưởng của Đô đốc, nhưng dường như quản Đô đốc chặt. Lần Hầu gia đến phủ tìm Đô đốc, Việt đội trưởng cứ như phòng Hầu gia, sợ Đô đốc chạy theo Hầu gia mất, chuyện thật đáng suy ngẫm.
Hơn nữa lời , cử chỉ, thái độ của đối với Đô đốc giống , Đại Hải và Hắc T.ử mặt Đô đốc dám càn rỡ như . Bà tuy theo Đô đốc thời gian ngắn, nhưng cũng Đô đốc đối với Hàn khá kính trọng, đối với Đại Hải và Hắc T.ử cái uy của bề , duy chỉ thái độ đối với Việt đội trưởng là chút lạ, hai dường như quan hệ chủ tớ.
Dương thị trong lòng thấy lạ, nhưng nhất thời đoán , chỉ thấy Nguyệt Sát hồn , mặt xanh mét phủ, hướng chắc là đến thư phòng.
Nguyệt Sát thư phòng sững sờ, chỉ thấy cái rương mở, Mộ Thanh đang lấy xương từ trong rương , trong rương ngoài xương , còn vật gì khác.
Nguyệt Sát ngẩn hồi lâu, hồn chỉ câm nín. Hắn tưởng trong rương là vàng bạc, nàng bảo tục. Nàng khiêng về một rương xương c.h.ế.t thì đúng là tục, nhưng dường như cũng chẳng thể gọi là bình thường nhỉ? Ngày nào nàng khiêng về một rương son phấn trâm cài châu ngọc, mới tính là nữ t.ử bình thường.
cũng , nàng đến Tướng phủ tham gia tiệc thơ ? Sao gặp án mạng ?
Nguyệt Sát đầy bụng nghi vấn, nhưng mở miệng phá vỡ sự bế tắc , chỉ .
Mộ Thanh nhặt những mảnh vỡ hộp sọ bày lên bàn, những phần xương còn vẫn để trong rương. Bận rộn xong xuôi nàng mới ngẩng đầu bảo Nguyệt Sát:
"Đến đúng lúc lắm, lấy binh khí độc môn của ngươi cho xem nào”.
"Xem nó gì?". Nguyệt Sát miệng thì hỏi nhưng tay cũng giấu giếm.
Đây là đầu tiên Mộ Thanh kỹ binh khí của Nguyệt Sát. Chỉ thấy binh khí đó mỏng như tơ tằm, lạnh lẽo như tuyết. Giấy dán cửa sổ thư phòng là giấy mới, nắng đông lạnh lẽo chiếu rơi lưỡi tơ, chỉ thấy hàn khí bức .
Mắt Mộ Thanh sáng lên, hỏi: "Thứ còn ?".
Nguyệt Sát thấy vẻ mặt của nàng, trong lòng thót một cái, hiểu cảm thấy , cảnh giác hỏi: "Ngươi gì?".
Mộ Thanh xách một cái hòm dụng cụ của ngỗ tác từ đất lên, cái hòm khiêng về cùng với rương xương . Nàng mở hòm, lấy một cái kìm, :
"Ta phục vị hộp sọ, cần dây sắt”.
"Đây là dây sắt ?”.
Nguyệt Sát tức đến tối tăm mặt mày, soạt một cái thu binh khí .
"Dây sắt tuy , nhưng dây mảnh hơn, dây càng mảnh thì tổn thương đối với mặt xương càng nhỏ”. Mộ Thanh .
Nàng phục vị hộp sọ, nhưng keo, chỉ hai cách khả thi, hoặc dùng phương pháp thạch cao, hoặc dùng phương pháp dây sắt. Trộn thạch cao với nước theo tỷ lệ thành hồ, bôi lên chỗ xương gãy tuy thể dùng để gắn kết xương vụn, nhưng tốc độ kết dính chậm , còn dễ bẩn mặt xương gãy, ảnh hưởng đến việc quan sát của nàng, nên nàng chỉ thể dùng phương pháp dây sắt phiền phức hơn, khoan lỗ mặt xương, dùng dây sắt xỏ qua cố định.
Ở tiệm rèn thể tìm thấy dây sắt, thậm chí ở tiệm trang sức dây vàng bạc, dây đồng dùng để khảm trâm cài của nữ nhân, nhưng vì là dây kéo thủ công, độ mảnh đa phần đạt độ mảnh của công nghệ máy móc hiện đại. Những dây dùng , nhưng loại mảnh hơn tự nhiên là , càng mảnh tổn thương đối với mặt xương càng nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-312-doa-chet-lao-tu-roi.html.]
Nói cho cùng, nàng chính là nhắm trúng độ mảnh của lưỡi tơ .
Nguyệt Sát lý do càng thổ huyết, nghiến răng nghiến lợi : "Đây là Hàn Tàm Băng Tơ”.
Hàn Tàm Băng Tơ là thần binh giang hồ mà Thích Nguyệt Môn trong một c.h.é.m g.i.ế.c môn phái mấy năm . Chủ t.ử giao cho ám vệ Thích bộ, từ đó Thích bộ khiến trong giang hồ tin sợ mất mật. Không bao nhiêu môn phái dòm ngó Thích Nguyệt Môn, bao nhiêu cao thủ vì Hàn Tàm Băng Tơ mà mất mạng, trong mắt nữ nhân nó chỉ là mảnh hơn dây sắt?
"Người là phận gì, mà dùng nổi Hàn Tàm Băng Tơ sửa đầu”.
Nguyệt Sát xụ mặt hỏi, nàng còn thể xa xỉ hơn nữa ?
"Băng tơ dù quý giá đến cũng giá, mạng vô giá”. Mộ Thanh nỗ lực tranh thủ.
Nguyệt Sát câu hề bất ngờ. Hắn theo nữ nhân một thời gian , trong mắt nàng, thứ gì mặt c.h.ế.t cũng xếp .
"Trước mặt võ giả, thần binh vô giá”.
Nguyệt Sát phản bác, chỗ thương lượng. Nếu là khác ý với Hàn Tàm Băng Tơ, g.i.ế.c từ lâu , khổ nỗi nữ nhân g.i.ế.c .
"Cho nên hỏi ngươi còn Hàn Tàm Băng Tơ ”.
Nghe thể trọng điểm ? Cũng đòi của .
Nguyệt Sát tức quá hóa , của là thể dùng ? Hóa tốn nước bọt giải thích công cốc, nàng thật bản lĩnh chọc phát điên.
"Hoặc là ngươi thể tìm loại dây mảnh hơn dây sắt ở tiệm rèn”. Mộ Thanh .
Nàng tự nhiên Hàn Tàm Băng Tơ quý giá, cũng đoạt thứ yêu thích, chỉ là thấy vật liệu thích hợp hơn để phục vị hộp sọ, bảo nàng chỉ mà tranh thủ, chuyện nàng .
Chỉ là nàng cũng hiểu tâm trạng của Nguyệt Sát, mặt pháp y c.h.ế.t vô giá, mặt võ giả thần binh vô giá, như , nàng lui một bước cũng . Qua cuộc tranh chấp , nàng tin rõ nàng dây mảnh cỡ nào, cũng nhất định sẽ nghĩ cách tìm về.
Quả nhiên, Nguyệt Sát , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nghiến răng : "Đợi đấy!”.
Chỉ cần nàng dòm ngó Hàn Tàm Băng Tơ, cái gì cũng nghĩ cách tìm về cho nàng.
Nguyệt Sát việc bên cạnh Mộ Thanh nửa năm, chỉ là tận tâm tận lực nhất, vì tìm cho nàng một sợi dây mảnh mà dốc hết lực, một cái là cả buổi chiều, đến khi trời sắp tối mới về.
Mộ Thanh cả buổi chiều đều ở trong thư phòng, tỉ mỉ khoan lỗ nhỏ mảnh vỡ hộp sọ. Trong thời gian đó Nguyên Tu đến, Nguyệt Sát ở đó, trong thư phòng cả buổi chiều, chập tối mới rời .
________________________________________