Vẫn là Phạm Thông đúng, giận nàng, nhớ nàng, cơn giận nhất là đừng giận nữa.
Đêm khuya, bếp lò trong bếp vẫn đỏ lửa, trong nồi đang đun nước nóng, chắc là Mộ Thanh tối nay ngủ muộn, Dương thị chuẩn nước để nàng tắm rửa. Trong bếp ai, dù cũng . Bộ Tích Hoan thêm nước , lúc còn bưng hai đĩa điểm tâm.
Mộ Thanh đang nương theo ánh nến xỏ dây sắt, liếc bánh Bộ Tích Hoan bưng về, cúi đầu tiếp tục việc, khóe miệng khẽ nhếch lên, : "Ừ, đúng là hiền huệ”.
Tay bưng bánh của Bộ Tích Hoan khựng , ngẩn hồi lâu, bỗng nhiên lớn một tiếng, tiếng kinh động màn đêm, lười nhác vui vẻ.
Mộ Thanh liếc cửa sổ thư phòng, lườm Bộ Tích Hoan một cái.
Bộ Tích Hoan chẳng hề để ý, đủ mới : "Sao nhớ là nhận sính lễ của Đô đốc nhỉ?".
"Ta cũng nhớ là nhận của hồi môn của Bệ hạ”. Mộ Thanh nhạt giọng .
Bộ Tích Hoan nhướng mày, chậm rãi gật đầu, dường như đồng tình với câu : "Ừ, như , vật ?".
Hắn lấy từ trong tay áo một vật, đưa đến mặt Mộ Thanh.
Mộ Thanh , thấy là một cái bao cổ tay, bên ngoài như bằng da, khá giống vật võ tướng đeo. Nàng ngạc nhiên Bộ Tích Hoan, mang theo một cái bao tay, liền thấy mở bao tay trong lòng bàn tay, cởi một cái khuy nhỏ phía , bên trong còn giấu một lớp nữa, rút từ trong đó một sợi băng tơ.
Hàn Tàm Băng Tơ?
"Đưa tay đây”. Bộ Tích Hoan .
Mộ Thanh còn đang kinh ngạc, theo bản năng đưa tay .
Bộ Tích Hoan liền cầm lấy cánh tay nàng, đeo cái bao tay giấu Hàn Tàm Băng Tơ cổ tay nàng.
Nam t.ử cúi đầu, ánh nến chiếu lên lông mày , thấy vẻ ung dung lười nhác, chỉ thấy ấm áp tĩnh lặng.
Hắn sinh trong hoàng gia, khi cung là Thế t.ử Hằng Vương phủ, cung là vua một nước, dù triều chính Nguyên Tướng nắm giữ, cũng là tôn quý vô song, từng chuyện hầu hạ khác. Giúp nàng đeo bao tay, thạo, nhưng nghiêm túc.
"Từ hôm nay đeo cái , giống như bộ d.a.o nhỏ của nàng đừng rời , nếu lúc gặp nguy hiểm, vật thể dùng ”.
Bộ Tích Hoan giúp Mộ Thanh chỉnh vị trí khuy nhỏ bao tay, : "Sợi tơ cực dai, cao thủ dùng nó thể c.h.é.m đao đứt kiếm, gì . Nàng tuy nội công, nhưng khi gặp nguy hiểm cũng chỗ để dùng”.
Nàng tuy nắm chức Thủy sư Giang Bắc, nhưng Nguyên gia thể nào yên tâm giao chức Thủy sư cho nàng, ngày nàng ở trong triều nhất định nguy hiểm. Hắn tuy để Nguyệt Sát ở bên cạnh nàng, nhưng Nguyệt Sát một , khó thể lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, cho nên đang mưu tính chuyện thần giáp cho nàng. Một khi thần giáp, sẽ lập Thần Giáp quân cho nàng, ngày trong bóng tối bảo vệ nàng chu .
Trên nàng một bộ d.a.o mỏng nhỏ, nhưng nay nhiều chuyện , cho nên cảm thấy vẫn nên chuẩn thêm cho nàng một vật phòng nữa thì hơn.
"Vật ngày thường thể cho thấy”. Bộ Tích Hoan dặn dò.
Trên giang hồ dòm ngó Hàn Tàm Băng Tơ nhiều, bảo nàng để lộ cũng là vì nghĩ cho sự an của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-314-hien-the-va-cua-hoi-mon-2.html.]
Mộ Thanh gì, chỉ Bộ Tích Hoan. Đêm nay đến phủ chỉ để đưa cho nàng cái ?
"Cảm động ?". Bộ Tích Hoan hỏi.
Làm xong chính sự, trở về bộ dạng cũ.
"Ta chỉ thấy Hàn Tàm Băng Tơ giống như rau cải trắng ”. Thích Bộ , giờ nàng cũng .
"Cái cuối cùng đấy”.
Bộ Tích Hoan tức giận. Hắn luôn cho rằng tu dưỡng , nhưng nàng luôn bản lĩnh chọc tức .
"Sợi băng tơ vốn là một chiếc áo giáp tơ, nhiều năm Thích Nguyệt Môn trong một cuộc c.h.é.m g.i.ế.c giang hồ. Ta tháo chiếc áo giáp tơ , trăm sợi Hàn Tàm Băng Tơ, đưa cho Thích Bộ, sợi là của ”.
"Của ngài?".
Mộ Thanh xong cúi đầu định cởi bao tay. Nếu là thừa thì nàng nhận cũng , nếu là của thì nàng thể lấy. Tình cảnh của thực còn nguy hiểm hơn nàng.
"Ta !”.
Bộ Tích Hoan đặt tay lên tay nàng, trong mắt hiện lên vẻ ấm áp. Nàng lo lắng cho , đối với mà chính là bảo vật vô giá.
"Không cần lo cho , công lực của một hai năm nữa là thể đại thành , vật giữ bên cạnh còn tác dụng lớn”.
Khi mẫu phi hại còn nhỏ tuổi, lúc đó khả năng cứu , nay nhất định dốc lực bảo vệ nàng.
"Còn một hai năm nữa mới đại thành, bây giờ chẳng vẫn đại thành ?". Mộ Thanh vẫn chịu nhận.
Bộ Tích Hoan , giữa hai lông mày khó giấu vẻ ngạo nghễ: "Tuy đại thành, nhưng trong thiên hạ thể thương quả thực mấy . Được , sắp canh bốn , còn về cung, nàng ngủ sớm , chuyện sửa xương mai hẵng tiếp”.
Hắn tính Mộ Thanh bướng bỉnh, xong liền cho nàng cơ hội từ chối, tay áo hoa phất một cái. Ngón tay rõ ràng chạm Mộ Thanh, Mộ Thanh chỉ cảm thấy cổ mát lạnh liền buồn ngủ như thủy triều ập đến. Trong lòng còn kịp nổi giận liền ngã ghế.
Bộ Tích Hoan đỡ lấy nàng, thuận thế bế lên đưa về lầu các, lúc mới khỏi phủ về cung.
Việc phục vị hộp sọ Mộ Thanh liền ba ngày.
Hôm là ngày nghỉ, cần thượng triều, vì thế chập tối nàng sai gửi đến Hầu phủ và phủ Cẩn Vương, hẹn Nguyên Tu và Vu Cẩn sáng mai đến phủ Đô đốc.
Lần ở biệt viện Tướng phủ, nàng đồng ý với Vu Cẩn khi rảnh rỗi sẽ đến phủ đàm luận y đạo, nhưng mãi thời gian . Nàng thật lòng học chút y thuật với Vu Cẩn, , chuyện Vu Cẩn hứng thú, nàng cũng giấu giếm nữa. Hơn nữa, là đồng minh của Bộ Tích Hoan, một việc cũng coi như Bộ Tích Hoan .
Vụ án , thật sự để Bộ Tích Hoan .