Vu Cẩn dậy đến bên cạnh Mộ Thanh, Nguyên Tu cũng chắp tay tới. Hai hai bên trái phía Mộ Thanh, cùng chằm chằm động tác tay nàng, nàng :
"Khuôn mặt con cơ bản mười lăm điểm đo, đường giữa chín điểm, hai bên mặt sáu điểm, ví dụ như chân tóc, ấn đường, gốc mũi, sống mũi, gốc môi , nhân trung, bờ hốc mắt, cung gò má... Trước tiên xác định độ dày của những vị trí , đó đ.á.n.h dấu độ cao”.
Chủng tộc khác , độ dày của cơ mặt và các mô khác thực sự khác biệt. Ở đại mạc, Mộ Thanh nghiên cứu chủ yếu là xương , thỉnh thoảng thấy vài xác khô, nghiên cứu nhiều về mô mặt. nàng phát hiện Đại Hưng và Hồ vẫn thể áp dụng lý thuyết chủng tộc và công thức tính toán học ở kiếp , vì hôm nay cũng là mạnh dạn thử một .
Nàng lấy tăm tre, dùng thước nhỏ đo độ dày của các vị trí như chân tóc, ấn đường, cung gò má..., đó dùng d.a.o giải phẫu cắt đứt tăm tre, dùng đất sét vàng dính tăm tre lên hộp sọ Hồ.
Chỉ thấy chiếc thước nhỏ trong tay nàng những vạch chia nhỏ từng thấy bao giờ, động tác của nàng dứt khoát tỉ mỉ. Một lúc , hộp sọ Hồ dính hơn mười cục đất sét vàng tròn tròn, trông như một khuôn mặt đóng đinh tán, tuy xí nhưng mới lạ đến mức hai nam nhân to lớn đều nín thở chăm chú, mắt cũng nỡ chớp.
Người trong thiên hạ nhiều vô kể, hôm nay chỉ hai bọn họ tận mắt chứng kiến chuyện kỳ lạ tái hiện dung mạo c.h.ế.t , thật may mắn bao.
Mộ Thanh đ.á.n.h dấu xong một độ cao quan trọng, liền lấy đất sét vàng đắp lên mặt hộp sọ, đắp :
"Người c.h.ế.t là nam giới, tuổi ngoài hai mươi, đang độ thanh niên. Nam nhi thảo nguyên phần lớn sống lưng ngựa, thanh niên đa cao lớn vạm vỡ, ít béo, cho nên thể suy đoán khuôn mặt hẳn là gầy gò tinh ”.
Mộ Thanh đắp đất sét vàng lên nửa khuôn mặt , đó lấy dụng cụ điêu khắc tỉa tót:
"Hộp sọ dài, hẹp, mặt hẹp, hàm hẹp, khi phục hồi dung mạo luôn chú ý đến những đặc điểm xương ”.
"Vị trí mắt, tai, miệng, mũi cũng quy tắc của nó. Chiều rộng của miệng đại khái bằng cách giữa hai đồng tử. Bây giờ mắt xong, thể dựa đây để xác định vị trí miệng”.
Sau khi tỉa tót xong khuôn mặt, Mộ Thanh chỉ răng của hộp sọ mặt: "Khoảng cách giữa răng nanh trái và khe răng hàm thứ nhất cơ bản là chiều dài môi , còn chiều rộng môi đa ở một nửa chiều cao men răng . môi Hồ đa khá rộng, phần miệng mũi của nhô , cho nên đặc điểm môi của hẳn là thế ...”.
Nàng nặn đất sét vàng, điêu khắc đôi môi như nặn tượng đất.
"Sống mũi Hồ cao hơn Đại Hưng, thường đều mang đặc điểm mũi ưng, chiều rộng tương đương với chiều rộng một con mắt”.
"Chiều dài tai gần bằng chiều dài mũi, cùng một mặt phẳng với mũi. Vành tai Hồ khá lớn, dái tai dày”.
"Kích thước mắt khó suy đoán nhất, nhưng vị trí thể xác định . Đuôi mắt ở chỗ lồi của hốc mắt, khóe mắt ở đoạn giữa hố túi lệ. Hốc mắt hình góc, nhếch lên, mà khóe mắt đa thấp hơn đuôi mắt, thì hình dáng mắt hẳn là thế …”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-316-phuc-hoi-dung-mao-1.html.]
Mộ Thanh điêu khắc ngũ quan. Tay nàng cực khéo, tuy đôi khi hiểu lời nàng , nhưng nàng việc là một sự hưởng thụ, trong đầu thoáng quên mất vụ án phức tạp thế nào, dần dần trong lòng dâng trào cảm xúc.
Nguyên Tu chằm chằm tay Mộ Thanh. Tay nàng trắng ngần mềm mại, đầu ngón tay dính đất sét vàng càng nổi bật ngón tay thiếu nữ trắng hồng như ngọc. Hắn khỏi chút thất thần, lắc đầu, lúc phát hiện nàng là nữ nhi trong suốt thời gian dài như .
Vu Cẩn tập trung tinh thần chằm chằm nhãn cầu Mộ Thanh đang nặn trong tay, lơ đãng liếc thấy ngón tay nàng, trong lòng chợt nảy sinh nghi hoặc. tâm trí phần lớn đặt chuyện mới lạ phục hồi dung mạo, nghi hoặc nảy sinh, liền nửa khuôn mặt thành thu hút.
Mộ Thanh thành một nửa khuôn mặt, dựa nửa khuôn mặt để thành nửa còn . Không cần giải thích, tốc độ của nàng nhanh hơn nhiều. Sau khi phục hồi xong bộ khuôn mặt, nàng lấy màu vẽ , pha xong liền bắt đầu tô màu lên mặt.
Màu da của các bộ tộc Ngũ Hồ chút khác biệt. Mộ Thanh là tộc nào, màu da liền lấy màu nâu lúa mạch thường thấy ở nam giới.
Nam giới Hồ quanh năm chinh chiến lưng ngựa, gió đại mạc thảo nguyên sẽ má họ đỏ, màu môi họ cũng đỏ hơn, màu mắt đen xanh, Mộ Thanh lấy màu xanh sẫm giống như Hô Diên Hạo.
Một khuôn mặt đất sét ban đầu dần dần màu sắc. Nguyên Tu và Vu Cẩn hít một , đều nín thở.
Khi Mộ Thanh đặt bút xuống, một khuôn mặt sống động như thật hiện mặt hai . Mộ Thanh vẫn còn công việc cuối cùng , nàng lấy từ trong hộp dụng cụ một bộ tóc giả, :
"Trên mặt nốt ruồi , cái thể , nhưng ngoài hai mươi, hẳn là râu. Xét thấy phận của là quý tộc, mà quý tộc Hồ thích tết các loại hạt màu, dây tua lên tóc, cho nên hôm qua sai tìm thợ một bộ tóc giả. Vì thuộc bộ tộc nào nên mũ”.
Đêm hôm nàng thức trắng đêm vẽ hình, sáng sớm giao cho Nguyệt Sát. Đồ cần dùng ít, Nguyệt Sát việc hiệu quả, ngoài một ngày, chập tối mang tất cả đồ về, thiếu thứ gì.
Mộ Thanh đội bộ tóc giả lên, thế mới coi như thành.
Chỉ thấy bàn trong hoa sảnh đặt một cái đầu Hồ, mũi ưng, mắt xếch, môi dày mặt rộng, sắc mặt đen đỏ, tết tóc màu, mày mắt dị tộc sống động như thật.
Mộ Thanh dậy tránh sang một bên, với Nguyên Tu:
"Đặc điểm nốt ruồi, sẹo mặt đều , cho nên dung mạo tuy thể phục hồi, nhưng giống mười phần, chỉ thể sáu bảy phần. Nếu là quen , lẽ sẽ thấy quen mắt”.
Sáu bảy phần?
________________________________________