Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 319: Trám răng

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:24
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Viễn trịnh trọng tạ ơn Mộ Thanh.

Nàng điềm nhiên thêm: "Tiền uống cần xin nương ngươi, cứ đến sổ sách trong phủ mà lĩnh”.

Thôi Viễn ngẩn : "Như a...”.

"Tuyệt đối a”.

Dương thị thế cũng vội vàng xua tay cự tuyệt: "Nguyệt tiền mỗi tháng Đô đốc trả cho nô tỳ hậu hĩnh, nhà nô tỳ bao ăn ở trong phủ, ngày thường cũng chẳng chỗ nào cần tiêu đến tiền, thể ngửa tay lấy thêm tiền nước của Đô đốc nữa?".

"Các theo , chỉ cần một ngày lòng đổi, tuy chẳng thể cho các sống trong nhung lụa, ăn sơn hào hải vị, nhưng dư sức bảo đảm cho các một đời cơm no áo ấm”.

Mộ Thanh xong liền xua tay. Nàng thích vì mấy chuyện cỏn con phí lời, chuyện cứ quyết định như .

Dương thị hầu hạ Mộ Thanh lâu nhưng cũng phần nào nắm tính nết của chủ tử. Thực bao năm qua, bà sớm chẳng còn nét kiều diễm của tiểu thư quan gia nữa. Những ngày sống trong phủ Đô đốc cùng với những năm tháng gả cho phu quân chính là thời gian bình yên nhất đời bà, bà vô cùng ơn , dám trơ trẽn để Đô đốc nuôi béo thêm nữa? bà cũng , Đô đốc tức là ý quyết, khuyên răn sợ ngài phật ý, đành ngậm ngùi nhận lời.

Lúc , Mộ Thanh sực nhớ một chuyện, sang nghiêm giọng nhắc nhở Thôi Viễn:

"Ngươi nhớ kỹ, chỉ cho tiền uống . Nếu ngươi ngoài học thói hư tật , tỷ như đua đòi tụ tập kỹ viện đàn điếm, những cắt tiền mà còn lập tức đuổi cổ ngươi khỏi phủ. Việc ngươi khắc cốt ghi tâm cho ”.

Thôi Viễn , lập tức cúi đầu trịnh trọng: "Vâng! Quyết quên lời Đô đốc và mẫu dạy bảo”.

Mộ Thanh gật đầu, bấy giờ mới tạm gác chuyện .

Nhớ tới câu Thạch Đại Hải bổ đầu Hồ ban nãy, nàng lạnh lùng sang Nguyệt Sát:

"Ngươi là binh trưởng cơ mà? Sao để mặc cho nhiều tụ tập ở đây hồ nháo như ?".

Nguyệt Sát ôm tay dựa cửa hoa sảnh, hừ lạnh: "Ngươi tưởng ở đây mà bọn họ dám loạn thật chắc?".

Cái đầu Hồ trong hoa sảnh là do trèo đèo lội suối tìm dụng cụ về phục dựng, ai dám chém? Hắn sẽ cắt đầu kẻ đó .

"Đã rảnh rỗi cả đám thì thu dọn đồ đạc cất rương, khiêng đến thư phòng cho ”.

Mộ Thanh cố ý chỉ tay Lưu Hắc Tử: "Ngươi !”.

"Tuân lệnh!”.

Lưu Hắc T.ử dở dở đáp lời, còn lén lườm Thạch Đại Hải một cái.

Sắc mặt Thạch Đại Hải càng thêm sầu não. Gã chỉ đùa cho vui miệng thôi mà Đô đốc cũng ghim lòng ? Nói đùa một chút cũng ...

Lưu Hắc T.ử lắc đầu, bước hoa sảnh. Lấy xương cốt c.h.ế.t đùa, Đô đốc ghim mới lạ đấy. Hơn nữa, Đô đốc kiểu đùa? Lần nào ngài đùa cũng đều nhạt nhẽo c.h.ế.t.

"Sao dẫn chúng xem mấy thứ ? Không sợ dọa tụi nhỏ ”.

Mộ Thanh sang hai bé gái núp lưng Dương thị. Thôi Linh và Thôi Tú tuy chín tuổi, nhưng dù vẫn còn nhỏ, Mộ Thanh sợ chúng nhát gan sẽ ám ảnh.

Dương thị mỉm : "Đô đốc đừng thấy bình thường hai đứa nó rụt rè mà lầm, gan lắm đấy ạ. Sống ở huyện Phụng mấy năm nay, đám lưu manh cường hào quậy phá xóm giềng, trận mạc nào chúng cũng từng chứng kiến cả ”.

Mộ Thanh gật gù, thêm gì nữa, xoay về phía lầu các.

Người trong phủ nàng, bất luận nam nữ, gan một chút vẫn là chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-319-tram-rang.html.]

Hôm bãi triều, Mộ Thanh y hẹn gặp mặt mấy vị lang trung trong thành. Vì Thịnh Kinh tai vách mạch rừng, Nguyên Tu cho gọi họ đến Hầu phủ, bằng cửa để tránh dòm ngó, đưa thẳng hoa sảnh gặp Mộ Thanh.

Sau khi hỏi han vài câu, thấy ai biểu hiện gì khả nghi, Mộ Thanh lấy chiếc răng trám cẩn thận đưa cho mấy vị lang trung truyền tay xem, hỏi:

"Các vị hãy kỹ chiếc răng , phương pháp trám điểm gì đặc biệt ?".

Đám lang trung thứ đang cầm là răng của c.h.ế.t, cứ lật qua lật xem xét, bắt đầu múa mép bình phẩm.

"Ây da. Chỗ cao bạc đen xỉn hết cả , chắc chắn loại , một cái là thua xa đồ của Nhân Hòa Đường chúng ”.

"Nhìn chiếc răng vẻ mới trám bao lâu, cao bạc còn dính chắc mà xỉn đen, y quán nào mà to gan lớn mật, ăn đen tối thế ? Lang trung của Khang Mậu Đường chúng tuyệt đối bao giờ dùng xảo thuật lừa như ".

"Bàn về y thuật thì nhắc đến Vinh Hưng Đường chúng . Các vị thấy chiếc răng mới trám xong rụng ? Cái thuật cố định răng , quan trọng hơn đạo lý trám răng nhiều lắm".

"Tiền lão, hôm nay mặt bao nhiêu đồng đạo ở đây, y thuật chỉ tính mỗi nhà ông? Quảng Hòa Đường chúng mở cửa trăm năm nay đấy!".

"Bách Hưng Đường chúng cũng là bảng hiệu lâu đời!".

"Thịnh Công Đường chúng cũng thế!".

"Vĩnh Khánh Đường chúng ...".

Mộ Thanh mà đau cả đầu, đôi lông mày nhíu chặt thành một cục, trầm giọng quát lớn: "Ta đang hỏi các cách trám chiếc răng gì đặc biệt!".

Nguyên Tu bên cạnh quan sát sắc mặt của Mộ Thanh, nhịn bật . Xưa nay là lúc nàng nghiệm thi phá án, lý luận sắc bén khác cuồng, hiếm khi mới thấy cảnh nàng líu lo cho ong cả đầu thế .

Đám lang trung tiếng quát mới chịu ngậm miệng, nhưng cũng chỉ yên tĩnh một lúc.

"Cách trám tồi tệ như , quả thực cũng tính là một điểm đặc biệt...".

"Ha ha, Đô đốc đau răng ? Đô đốc tuổi đời còn trẻ, nên dùng phương pháp cố định răng, Vinh Hưng Đường chúng ...".

"Dựa mà là Vinh Hưng Đường nhà ông? Quảng Hòa Đường chúng ...".

"Này , Bách Hưng Đường chúng ...".

"Thịnh Công Đường...".

"Chúng ...".

Mộ Thanh tức giận phắt dậy, phất tay áo bỏ thẳng.

Trước cổng Hầu phủ, Nguyên Tu vội vã đuổi theo, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng lên, chắc hẳn nãy t.ử tế gì mà trộm một trận phía . Hắn kéo tay Mộ Thanh : "Sao giận ?".

"Bọn họ là cái thể loại ". Mộ Thanh lạnh lùng chằm chằm tay Nguyên Tu.

Nàng giận, chỉ là lười bọn họ cãi vã.

"Cũng chỉ là con buôn mà thôi". Nguyên Tu vội vàng buông tay, mỉm xòa.

Mộ Thanh nhạt: "Nhìn là !".

Sống ở Thịnh Kinh, chuyên khám bệnh cho đám quan quyền quý, mấy gã lang trung còn cốt cách của y giả nữa, biến thành thương nhân mất .

 

Loading...