Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 320: Hỏi chuyện (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:25
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Những vấn đề gì”.
Sắc mặt Mộ Thanh vẫn hề dịu bớt, nàng dứt khoát : "Vậy chỉ còn ngự y. khuyên ngài nên phái thăm dò xem, mấy năm gần đây trong thành lang trung nào mất tích , đặc biệt là những thạo nghề trám răng”.
Nguyên Tu , nụ môi liền thu , nghiêm túc gật đầu nhận lời, đó đích đưa Mộ Thanh về Đô đốc phủ.
Thịnh Kinh tuy rộng lớn nhưng tin tức cũng truyền nhanh. Nguyên Tu phái điều tra, chỉ mới ba ngày kết quả.
Mười mấy năm , ở ngoại thành từng một lang trung c.h.ế.t thảm. Y quán của nhà đó ở ngoại thành tiếng tăm, tổ tiên từng ngự y, từng khám bệnh cho Tiên đế. Thậm chí một vài vị quan quyền quý ở nội thành khi bệnh cũng thỉnh thoảng đến y quán đó bốc thuốc, mời lang trung.
Một ngày nọ, vị lang trung khám bệnh tận nhà, nhưng mãi thấy về. Bảy tám ngày , phát hiện ông c.h.ế.t trong một cái giếng. Lúc vớt lên, t.h.i t.h.ể trương phình, thối rữa. Nếu nhờ nhà nhận y phục, và đó phủ Thịnh Kinh vớt hòm t.h.u.ố.c giếng, thì ai nhận đó là ông .
Vì t.h.i t.h.ể thối rữa đến mức thể nhận dạng, ngỗ tác lấy cớ t.h.i t.h.ể hủy, chứng cứ để khám nghiệm, bèn điền bừa một tờ biên bản nghiệm thi báo lên nha môn. Thêm đó, gã tiểu tư đến mời lang trung khám bệnh ngày hôm khuôn mặt lạ lẫm, tra là của phủ nào. Cuối cùng, vụ án cứ thế trở thành một vụ án treo đầu mối.
Sau cái c.h.ế.t của lang trung, y quán mất trụ cột. Các y quán khác thừa cơ chèn ép, giành giật mối ăn, trụ hai ba năm thì đóng cửa. Cả nhà bọn họ đành dọn khỏi Thịnh Kinh, về quê sinh sống.
Trong suốt mười mấy năm qua, ở Thịnh Kinh cũng ít lang trung qua đời, già yếu bệnh tật, cũng kẻ mất tích, nhưng tinh thông kỹ thuật trám răng thì chỉ duy nhất vị lang trung họ Trịnh , và cái c.h.ế.t của ông đầy rẫy những điểm đáng ngờ.
Khi Nguyên Tu tin , dự cảm bất an trong lòng càng thêm nặng nề. Người c.h.ế.t từ mười mấy năm , nếu đó chính là vị lang trung từng trám răng cho gã quý tộc Lặc Đan, chẳng càng chứng minh kẻ hồ khả năng chính là Lặc Đan Vương ?
Nếu thi cốt hồ thực sự là của Lặc Đan Vương, thì... kẻ đang ở trong bộ tộc Lặc Đan lúc , rốt cuộc là ai?
Sự việc vẫn xác nhận, Nguyên Tu tạm thời dám nghĩ sâu xa hơn. Chàng đem bộ tin tức điều tra cho Mộ Thanh. Nàng lập tức quyết định khỏi thành, đến ngôi làng nọ để gặp mặt nhà họ Trịnh.
Mười mấy năm trôi qua, cha của Trịnh lang trung đều qua đời vì bệnh tật, chỉ còn vợ vẫn còn sống, con cái trong nhà cũng dựng vợ gả chồng. Vương thị – vợ của Trịnh lang trung – hiện đang sống cùng gia đình con trai trưởng trong một tiểu viện đơn sơ, chỉ nhà chính và hai dãy phòng chái đông tây, cuộc sống khá thanh bần.
Năm xưa, Trịnh gia từng ngự y hầu hạ Tiên đế, mở y quán ở ngoại thành, vốn dĩ cũng chút của ăn của để. Khốn nỗi khi Trịnh lang trung qua đời, Vương thị am hiểu chuyện kinh doanh, đồng nghiệp chèn ép gài bẫy, chỉ hai ba năm tán gia bại sản. Thậm chí điền trang và ruộng ở ngoại thành cũng gán nợ, cả nhà đành dọn khỏi thành, lánh về nương náu ở nông thôn.
May mắn là trong nhà vẫn còn giữ ít y thư do Trịnh lang trung để . Người con trai trưởng nhà họ Trịnh dựa những cuốn sách đó khổ học thành tài, trở thành lang trung tiếng ở các thôn trấn quanh vùng. Mấy năm gần đây, gia đình mới tích cóp chút bạc, cất căn nhà và cưới vợ cho con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-320-hoi-chuyen-1.html.]
Nguyên Tu và Mộ Thanh cải trang đến thôn. Trịnh gia trưởng t.ử ở nhà, chỉ Vương thị, con dâu và hai đứa cháu nội. Sau khi hai xưng rõ phận, Vương thị và con dâu vô cùng chấn kinh. Thứ nhất là vì nhiều năm họ còn tiếp xúc với quan hiển quý; thứ hai là ngờ vụ án bế tắc mười mấy năm , nay điều tra.
Mộ Thanh ôn tồn : "Bà cần hoảng sợ, chỉ hỏi vài chuyện. Mong phu nhân chịu khó nhớ một chút, nếu gì mạo phạm, xin hãy lượng thứ”.
Vương thị thụ sủng nhược kinh.
Bà hiện tại tuy chỉ là một thôn phụ, nhưng cũng từng làng lên thành về kháo rằng: Trong triều mới thành lập Thủy sư Giang Bắc, mà vị Đô đốc Thủy sư mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi. Đối với một dân đen như bà, phận đó quả thực cao quý đến tận trời.
Huống hồ phận của Nguyên Tu thì càng cần bàn, bách tính trong thiên hạ ai là kính ngưỡng? Chính vì Nguyên Tu cùng, nhắc đến vụ án năm xưa của phu quân bà, bà mới dám mở cửa, nếu đổi là khác, bà tuyệt đối dám mời nhà.
Bà sai con dâu dẫn bọn trẻ ngoài, gật đầu, chờ đợi Mộ Thanh đặt câu hỏi.
Mộ Thanh hỏi: "Năm xưa, t.h.i t.h.ể của Trịnh lang trung là do bà nhận dạng ?".
Vương thị nhớ t.h.ả.m trạng cái c.h.ế.t của phu quân năm đó, sắc mặt trắng bệch, khẽ gật đầu: "Vâng!”.
"Vậy bà thấy Trịnh lang trung vết thương nào ?".
Nghe , sắc mặt Vương thị càng thêm nhợt nhạt. Người vớt từ giếng lên trương phình, trắng ởn, nhão nhoét. Bao nhiêu năm qua, mỗi nhớ t.h.ả.m cảnh ngày đó, ban ngày bà vẫn run rẩy, ban đêm thì ác mộng triền miên, sinh chứng bệnh đau tim, hồi hộp.
"Chuyện quan trọng, mong phu nhân cho ”.
"Không... thấy vết thương nào, chỉ là lúc vớt lên, chỗ dây thừng trói...”. Vương thị đến đây thì nghẹn , thể thốt nên lời.
Mộ Thanh gật gật đầu, thấu rõ chuyện. Người ngâm nước trương sình, dây thừng siết chặt , cơ thể đứt đôi là may mắn lắm . chắc chắn phần thịt thối rữa quanh hông sẽ siết đến nát bét, nếu cởi y phục , e rằng ruột gan phèo phổi cũng lòi cả ngoài.
Ngỗ tác năm xưa từng điền biên bản nghiệm thi, báo cáo rằng thối rữa, còn bằng chứng để nghiệm thi. Nếu t.h.i t.h.ể vết thương, ngỗ tác thể nào thấy. Mộ Thanh lo ngại ngỗ tác mua chuộc, điền biên bản nghiệm thi giả, vì thế mới cất công đến tận thôn quê để hỏi dò nhà họ Trịnh.
Nếu Vương thị là vết thương ngoài da, thì mười phần chắc chín là .