Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 321: Hỏi chuyện (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:26
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dám hỏi phu nhân, Trịnh đại phu an táng ở ?".

Vương thị hiểu vì Mộ Thanh hỏi chuyện , nhưng dám lên tiếng vặn vẹo, chỉ cẩn trọng đáp: "Mộ phần đặt núi Mạch Sơn, cách đây chừng ba mươi dặm”.

"Ta một thỉnh cầu quá đáng ”. Mộ Thanh trầm giọng .

"Đô đốc cứ phân phó”.

"Trịnh lang trung thể là hãm hại. Ta hy vọng phu nhân cho phép khai quan nghiệm cốt".

Người c.h.ế.t, bên ngoài vết thương, khả năng tổn thương sâu trong xương tủy. Nếu xương cốt lưu dấu vết gì, may thể giúp ích cho việc suy luận tìm hung thủ.

Mộ Thanh dám chắc chắn trăm phần trăm là sẽ tìm manh mối, nhưng nếu khám nghiệm, thì chắc chắn là gì cả.

Thế nhưng, đào mồ cuốc mả vốn là điều cấm kỵ cực lớn trong phong tục dân gian. Vương thị năm xưa vì giỏi kinh doanh nên cả nhà mới đuổi khỏi kinh thành, dạt về nông thôn sinh sống. Chỉ cần qua cũng loại nữ nhân đanh đá chanh chua như Dương thị. Dù chỉ mới trò chuyện vài câu, Mộ Thanh thấu bà là tính tình nhu nhược, ôn hòa, mang đậm tư tưởng truyền thống của nữ giới. Việc khai quan nghiệm thi, e rằng bà sẽ khó lòng mà đồng ý.

Quả nhiên, Vương thị vô cùng chấn kinh. Bà cự tuyệt nhưng sợ mếch lòng Nguyên Tu và Mộ Thanh, mà đồng ý thì thể. Nhất thời, bà cứ ấp úng, tiến thoái lưỡng nan.

Mộ Thanh ép buộc bà, chỉ nhẹ nhàng : "Vụ án nếu tra rõ, cũng là trả một sự công bằng cho Trịnh lang trung. Phu nhân cứ từ từ suy nghĩ, nếu tự quyết định , thể bàn bạc cùng nhà. Khi nào thông suốt, phu nhân hãy mang vật đến Vọng Sơn Lâu trong thành, tự khắc sẽ đến thôn”.

Nàng rút từ trong tay áo một con d.a.o giải phẫu, đưa cho Vương thị.

Nàng sống ở nội thành, bách tính bình thường thể tùy tiện , nhưng chưởng quỹ Vọng Sơn Lâu thường xuyên qua với quan quý tộc, nàng là bộ hạ cũ của Nguyên Tu, chắc chắn sẽ dám lơ là chuyện của nàng.

Vương thị thấy Mộ Thanh đưa tới một con d.a.o nhỏ sắc lẹm thì giật thót , dám đưa tay nhận. Mộ Thanh bèn đặt con d.a.o lên bàn. Trước khi rời , nàng để một thỏi bạc mang theo bên cho gia đình họ Trịnh, cùng Nguyên Tu cáo từ.

Đến đầu thôn, Mộ Thanh dặn dò: "Lát nữa ngài phái vài đến đây canh chừng, phòng khi hung thủ chúng tới sẽ tay diệt khẩu với nhà họ Trịnh”.

Mặc dù chẳng khác nào đ.á.n.h rắn động cỏ, ép hung thủ tự chui đầu rọ, nhưng nàng chỉ khám nghiệm bộ hài cốt hồ là Hồ, mà còn phục dựng cả dung mạo. Tin chắc hung thủ cũng đến tài năng nghiệm thi của nàng. Nếu chúng sợ nàng mò manh mối gì từ thi thể, thể chúng sẽ tay với gia đình họ Trịnh. Dù nhà họ Trịnh hề nguyên nhân cái c.h.ế.t của Trịnh lang trung, khả năng g.i.ế.c diệt khẩu cao, nhưng nàng tuyệt đối dùng mạng sống của khác đ.á.n.h cược, dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi cũng .

"Ngoài , hãy tra cho rõ Trịnh lang trung chôn cất ở , phái đến canh gác nghiêm ngặt, đề phòng hung thủ đào mồ trộm xác”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-321-hoi-chuyen-2.html.]

So với việc g.i.ế.c nhà họ Trịnh, Mộ Thanh cho rằng khả năng cao hơn nhiều, thế nên thể phòng .

Nguyên Tu gật đầu tán thành: "Vẫn là ngươi suy nghĩ chu ”.

"Không chu , mà là quá hiểu rõ, trong mắt đám quý tộc, mạng bách tính cũng chỉ rẻ rúng như cỏ rác, sâu kiến mà thôi”.

Năm xưa nàng bức bách rời khỏi thành Biện Hà như thế nào? Mà hiện tại, kẻ ép nàng bỏ xứ xa đó, nay cũng đặt chân đến Thịnh Kinh .

Mộ Thanh ngóng về hướng Thịnh Kinh, đáy mắt dâng lên một tia hàn ý lạnh lẽo, cùng Nguyên Tu cất bước trở về thành.

Sau khi thành, Mộ Thanh ghé qua Vọng Sơn Lâu, lấy con d.a.o giải phẫu trong tay áo cho chưởng quỹ xem. Nàng căn dặn ông , nếu thấy ai mang con d.a.o giống hệt thế đến tìm nàng, thì hãy giữ đó , đồng thời phái đến Đô đốc phủ báo tin. Chưởng quỹ Vọng Sơn Lâu tất nhiên dám thất lễ, vội vàng gật đầu tuân lệnh.

Khai quan nghiệm thi là chuyện tày đình đối với nhà họ Trịnh, một hai ngày chắc chắn thể bàn bạc xong xuôi. Thế nhưng trong triều lúc nổi sóng gió.

Ô Đồ tin một quý tộc Lặc Đan c.h.ế.t ở Thịnh Kinh, liền xúi giục sứ thần của các bộ tộc khác cùng kéo lên triều đình loạn.

Ô Đồ hề ngu ngốc. Kể từ khi Đa Kiệt trúng độc, Bố Đạt Nhượng kẻ khác mạo danh, mượn hai sự kiện để đòi Đại Hưng một khoản bồi thường khổng lồ. Đại Hưng cứ ậm ờ thoái thác, bảo đợi qua tết Thượng Nguyên (Rằm tháng Giêng).

Hắn thừa hiểu đó chỉ là lời lẽ kéo dài thời gian. Sau tết Thượng Nguyên, Đại Hưng sẽ chính thức đàm phán nghị hòa với Ngũ Hồ. Nếu chỉ một bộ tộc Lặc Đan đòi hỏi mức bồi thường cao ngất ngưởng, Đại Hưng nhất định sẽ đồng ý. Vì , chi bằng liên minh với bốn bộ tộc còn , cùng xâu xé cái con cừu béo mập mang tên triều đình Đại Hưng .

Những ngày qua, đám quan Đại Hưng thường xuyên đưa bọn họ dạo chơi ở chốn lầu xanh kỹ viện. Nơi phong hoa tuyết nguyệt đó đông phức tạp, tin tức bay nhanh. Hắn một chuyện động trời nữa. Vài ngày , ngay trong thành Thịnh Kinh của Đại Hưng, đào một bộ hài cốt. Thi cốt đó đích Tân nhiệm Thủy sư Giang Bắc Đô đốc Chu Nhị Đản khám nghiệm, và c.h.ế.t chính là một quý tộc Lặc Đan.

Sự việc truyền rành rọt từng chi tiết, khiến thể tin.

Ô Đồ tận mắt thấy thi thể, nhưng c.h.ế.t là quý tộc Lặc Đan, liền đinh ninh đó là Bố Đạt Nhượng thật. Hắn đùng đùng nổi giận kéo đến nha môn phủ Thịnh Kinh, đòi nhận t.h.i t.h.ể quý tộc Lặc Đan.

Phủ doãn Thịnh Kinh vốn chuyện , cứ ngỡ Ô Đồ nhận cái xác của tên Thần quan Lặc Đan giả mạo, bèn viện cớ thẩm quyền quyết định, bảo đợi ngày mai tấu trình lên triều đình mới tính.

Sự việc đó càng khiến Ô Đồ tin chắc rằng t.h.i t.h.ể của Bố Đạt Nhượng thật tìm thấy, và Đại Hưng đang cố tình giấu giếm, chịu trao trả t.h.i t.h.ể Thần quan Lặc Đan. Vừa về đến dịch quán, lập tức mời sứ thần của bốn bộ tộc còn đến, sức thuyết phục Ngũ Hồ một nữa kết thành liên minh, cùng bàn mưu tính kế đòi hỏi lợi ích từ cuộc nghị hòa.

Loading...