Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 322: Liên minh Ngũ Hồ

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:27
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nghị hòa , Lặc Đan xui xẻo nhất vì chuyện rắc rối đều đổ lên đầu họ, nhưng đồng thời họ cũng là kẻ may mắn nhất vì thể vin cớ đó mà há miệng sư tử, đòi hỏi vô độ. Bốn bộ tộc còn vốn định giữ thái độ "tọa sơn quan hổ đấu" vì dù họ cũng đang ở ngay giữa kinh đô Đại Hưng, mà tình hình biên quan thì họ đang thất thế.

Triều đình Đại Hưng thể lớn lối, bố thí điều kiện nghị hòa: Ngũ Hồ đồng ý thì ký, đồng ý thì c.h.é.m đầu sứ giả, tiếp tục dấy binh khởi chiến ngoài biên ải. Chọc giận triều đình Đại Hưng, chẳng ai lợi lộc gì, chi bằng cứ cân nhắc những điều kiện hợp lý, đàm phán xong xuôi rút lui. Thứ họ thực sự cần là vàng bạc gấm vóc, mỹ nữ trâu bò của Đại Hưng, mà là vài năm thái bình yên . Ngũ Hồ cần thời gian để nghỉ ngơi dưỡng sức, đợi lớn mạnh mới tính kế thôn tính Trung Nguyên.

Ô Đồ quả quyết: "Trận chiến năm ngoái rõ ràng là năm bộ tộc chúng thất thế, mà triều đình Đại Hưng chủ động đòi nghị hòa, chắc chắn bọn chúng mưu đồ. Hoàng đế Đại Hưng hôn quân vô đạo, Thừa tướng thì rắp tâm phản nghịch. Lão đang cần đội quân Tây Bắc trướng con trai , vì lão hề biên quan xảy chiến tranh. Bằng , nếu quân Tây Bắc kìm chân ở biên ải, lão sẽ chẳng nhận sự trợ giúp nào”.

Lời vô cùng lý, hóa giải bao nhiêu mối nghi ngờ trong lòng đám Ngũ Hồ .

Ba bộ tộc Nhung, Ô Na, Nguyệt Thị vốn yếu thế, nhiều năm qua cứ chật vật sinh tồn giữa những cuộc giao tranh của Địch và bộ tộc Lặc Đan. Nay Ô Đồ phân tích thấu đáo, liền sang hỏi nên thế nào.

Ô Đồ hùng hồn tuyên bố: "Nguyên Thừa tướng việc cần cầu cạnh chúng , lão dám khai chiến. Đương nhiên chúng nắm bắt thật cơ hội ngàn năm một . Mặc dù chúng cùng chung một bộ tộc, nhưng chúng đều uống chung dòng nước của hồ thần Tang Trác, đều là những nam nhi thảo nguyên dũng bậc nhất. Hiện tại, nam nhi thảo nguyên hạ độc, mạo danh, triều đình Đại Hưng đang công nhiên sỉ nhục chúng . Chúng đồng tâm hiệp lực. Chỉ đoàn kết một lòng, chúng mới thể giành những lợi ích to lớn hơn".

Nghe những lời đầy kích động , tinh thần tự tôn dân tộc cho xiêu lòng, cũng kẻ mờ mắt vì lợi ích. Tất cả đều cảm thấy lời Ô Đồ lý, thi lên tiếng tán thành liên minh, và thẳng thắn đưa những điều kiện nghị hòa mà bộ tộc đòi hỏi từ triều đình Đại Hưng.

Chỉ duy nhất Hô Diên Hạo là chỉ mỉm tiếng nào, nụ tràn ngập sự trào phúng, mỉa mai.

Ô Đồ liếc thấy biểu cảm của , cau mày chất vấn: "Địch Vương ý kiến gì ?".

Kẻ mang một nửa dòng m.á.u Lặc Đan , mối thâm thù huyết hải với vương tộc Lặc Đan, chính là kẻ khó đoán nhất trong những đến Đại Hưng .

Hắn mới xưng vương, căn cơ vững, mà dám đích lặn lội đến tận đô thành Đại Hưng để nghị hòa. Thế nhưng từ lúc đặt chân đến đây, từng hé răng nửa lời về điều kiện nghị hòa của bộ tộc Địch, ngày ngày chỉ theo đám quan Đại Hưng lượn lờ dạo chơi, hưởng lạc. Các bộ tộc khác đòi hỏi điều kiện gì, trong lòng họ đều tự tính toán, chỉ riêng bộ tộc Địch gì, thì mãi vẫn là một ẩn .

Hô Diên Hạo bật .

Viên ngọc đỏ như m.á.u đính chiếc nhẫn ưng rực rỡ, càng nổi bật nụ khát m.á.u và tàn nhẫn của : "Đệ nhất vương thần của bộ tộc Lặc Đan vì giành lấy chút tiền bồi thường nghị hòa cỏn con , mà liều mạng thật đấy”.

Sắc mặt Ô Đồ tối sầm . Hắn đang mỉa mai bọn họ là lũ ăn mày đấy ư?

"Địch Vương khinh thường những điều kiện nghị hòa mà bốn bộ tộc chúng đưa với Đại Hưng, Địch Vương điều kiện gì?". Ô Đồ nén giận hỏi.

Hắn tìm hiểu cho bằng Hô Diên Hạo rốt cuộc đang che giấu mưu đồ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-322-lien-minh-ngu-ho.html.]

"Ngươi cũng xứng để điều kiện mà bổn vương ?".

"Ngươi!".

Ô Đồ chịu nhục, thở hổn hển một lúc gằn giọng: "Nói , Địch Vương là liên minh với bốn bộ tộc chúng ?".

"Muốn chứ, liên minh dù cũng hơn là liên minh”.

Nghe ý của Hô Diên Hạo, của bốn bộ tộc cứ ngỡ sẽ từ chối, ngờ đồng ý. Đã đồng ý mà còn dám sỉ nhục minh hữu, tên rốt cuộc đang ấp ủ cái tâm tư quỷ quái gì.

"Đã , Địch Vương cũng nên thể hiện chút thành ý chứ. Vừa nãy tất cả chúng đều thẳng thắn bày tỏ điều kiện nghị hòa mà mong , Địch Vương gì thì cũng . Biết rõ ngọn nguồn của thì mới dễ bề đàm phán với triều đình Đại Hưng”.

Ô Đồ vẫn từ bỏ việc thăm dò Hô Diên Hạo.

"Thẳng thắn bày tỏ?".

Hô Diên Hạo lớn một tiếng. Tiếng ngập tràn sự khinh miệt. Hắn liếc mắt quét qua sứ thần của bốn bộ tộc, ánh mắt độc địa như nọc rắn: "Những gì các , thật sự là giấu giếm chút nào ?".

Nghe , ánh mắt của thuộc bốn bộ tộc đều vẻ lảng tránh.

Ngũ Hồ trải qua trận chiến năm ngoái, hiện tại tình cảnh mỗi bộ tộc đều khác . Lợi ích mà họ bòn rút từ triều đình Đại Hưng tự nhiên cũng chẳng giống . Nhà nào mà chẳng một cuốn sổ nợ riêng, chỉ kẻ ngu mới phơi bày cái cuốn sổ thật sự của nhà cho kẻ khác xem.

Hô Diên Hạo buông tiếng cuồng ngạo, dậy cất bước bỏ . Người đến sân, giọng vẫn còn vọng trong phòng:

"Cái gì mà cùng uống chung dòng nước hồ thần Tang Trác, cùng là nam nhi thảo nguyên oai hùng bậc nhất, bớt bổn vương buồn nôn . Cứ lập một cuốn sổ nợ chung là , còn nợ riêng của từng nhà, thì cứ mạnh ai nấy dựa bản lĩnh của mà đòi".

Ô Đồ thông minh. Hắn liên minh cũng , nhưng tuyệt đối thể để cho liên minh quá bền chặt, nếu bộ tộc Địch sẽ cô lập. Các bộ tộc đề phòng lẫn thì mới gây tổn hại đến .

Hô Diên Hạo bước khỏi viện, chắp tay lưng, phóng tầm mắt về phía hoàng cung Thịnh Kinh.

Loading...