Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 323: Ngụy biện (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:28
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu đích lặn lội đến Đại Hưng, thể chỉ mờ mắt vì mấy cái lợi lộc cỏn con như vàng bạc châu báu?
Đại nghiệp của , sẽ bắt đầu từ chính Thịnh Kinh .
Hô Diên Hạo xảo quyệt như một con sói, chỉ vài lời phá hỏng mưu đồ liên minh của Ô Đồ. Giữa các bộ tộc quả nhiên sinh lòng đề phòng, còn ai nhắc đến cái luận điệu "nam nhi thảo nguyên là một nhà" nữa.
Bọn họ tụ tập bàn bạc dăm ba ngày, cuối cùng thống nhất một cuốn sổ nợ chung. Theo đó, lượng vàng bạc châu báu mà Ngũ Hồ đòi hỏi Đại Hưng bồi thường là ngang . Còn về phần tư lợi, bộ tộc nào đòi thêm thứ gì, thì tự vận động đàm phán với Đại Hưng.
Số lượng vàng bạc châu báu vô cùng khổng lồ, triều đình Đại Hưng chắc chắn khó mà ưng thuận. Vì , các bộ tộc Ngũ Hồ liền liên kết , tìm cớ để gây rối. Cái cớ của họ vô cùng đường hoàng: Đa Kiệt hạ độc, Bố Đạt Nhượng sát hại và mạo danh, Đại Hưng tổn thương sâu sắc đến tình cảm của những nam nhi thảo nguyên.
Tình cảm đương nhiên là vô giá. Thế nhưng, nếu triều đình Đại Hưng bày tỏ thiện chí, lấy vàng bạc châu báu để xoa dịu một chút, thì Ngũ Hồ cũng thể miễn cưỡng chấp nhận.
Thế là, bản kê khai lượng vàng bạc châu báu khổng lồ dâng lên điện Càn Hoa ngay trong buổi triều sớm.
"Vàng bạc mười vạn lượng, lụa là gấm vóc ba vạn thất, trâu bò mỗi loại ba ngàn con. Đây mới chỉ là lượng cho một năm, mà bộ tộc nào cũng đòi hỏi như ".
" là sư t.ử ngoạm".
"Quốc khố một năm thu bao nhiêu lượng bạc? Có vơ vét sạch quốc khố cũng chẳng thể nào lấp đầy nổi cái dày lang sói của đám bộ tộc Hồ ".
"Vậy thì chiến. Người Hồ năm nào cũng quấy nhiễu biên quan nước , hà cớ gì lấy tiền mồ hôi nước mắt của bách tính nuôi một bầy lang sói lúc nào cũng lăm le chực chờ? Sói mà nuôi béo , cẩn thận ngày nó c.ắ.n ngược đấy".
Nguyên Tu cất tiếng, dập tắt ngay làn sóng phẫn nộ của bá quan.
Trăm quan , đồng loạt im bặt. Nguyên Tướng quốc mở lời nghị hòa, nào ai dám đòi đánh, cũng chỉ mỗi Nguyên Tu là dám.
"Hầu gia, sói nuôi béo sẽ c.ắ.n nữa . Nếu ngày ngày tháng tháng đều đút cho ăn, sói chẳng cũng biến thành ch.ó ?".
Phạm Cao Dương hi hi xen . Nhiều vị điện hùa theo, thi gật gù khen ngợi lời lý.
"Ngụy biện!".
Mộ Thanh lạnh lùng quát: "Mang sói thuần hóa thành chó, thật đúng là nhã hứng. Có nhã hứng thì mang tiền nhà mà thuần . Thò tay quốc khố, rút tiền mồ hôi nước mắt của bách tính nuôi sói, thấy phỏng tay ".
Da mặt Phạm Cao Dương giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-323-nguy-bien-1.html.]
Bá quan mới hùa theo ông lúc nãy lập tức im thít. Vị thiếu niên mới thượng triều bao lâu, nhưng văn võ bá quan đều chung một nhận định: Chỉ cần mở miệng, thì nhất là câm cái miệng . Kẻo c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp, bãi triều xong mời lang trung đến bắt mạch. May mà cần nhẫn nhịn bao lâu nữa, chỉ dăm ba tháng nữa thôi, khi mặt băng hồ Đại Trạch ngoài thành tan chảy, sẽ xuất thành luyện binh .
Trên kim điện tĩnh lặng một hồi lâu.
Nguyên Tướng quốc liếc Nguyên Tu và Mộ Thanh, giận dữ quát: "Còn tại hai các ngươi nặng nhẹ, lặn xuống hồ vớt xác, nghiệm thi tra án, mới lộ chuyện ngoài ?".
Trên đời gì bức tường nào lọt gió. Ngày hôm đó tại biệt viện, công t.ử tiểu thư của các phủ đều mặt. Dù dám tiết lộ bí mật ngoài, thì khi về phủ cũng bẩm báo với phụ . Hơn nữa, những vị tiểu thư dọa cho khiếp vía hề ít, về đến nhà lớn gặng hỏi, ai mà dám giấu giếm?
Cho dù danh tính của bộ hài cốt đó mới xác minh, nhưng sự việc vẫn truyền đến tai Hồ. Sứ thần Ngũ Hồ ầm ĩ lên, văn võ bá quan đều đoán ngay cái xác vớt ở biệt viện Tướng phủ là Hồ. Dù ngoài miệng , nhưng trong lòng, những kẻ cho rằng Nguyên gia tư thông, cấu kết với Hồ e là hề ít.
Mộ Thanh lạnh một tiếng: "Thảo nào trong đám văn võ bá quan, kẻ đầu óc chứa đầy ngụy biện nhiều đến thế, hóa Tướng quốc đại nhân cũng ngoại lệ. Không trách kẻ g.i.ế.c , sang trách điều tra phá án. Nếu như , Tướng quốc đại nhân nên trách Hầu gia xuống hồ vớt xác, mà nên trách cái vị tiểu thư họ Hồ nào đó dùng khổ nhục kế để ngã xuống hồ kìa”.
"Ngươi!".
Hồ Văn Nhụ tức đến mức ngửa .
Bá quan đồng loạt đầu chằm chằm Hồ Văn Nhụ.
Ngày hôm đó, con em các phủ đều đến tham dự hội thơ ở biệt viện Tướng phủ, nhưng chỉ hai nhà Cao, Hồ là mất mặt nhất. Thứ t.ử nhà họ Cao đuổi thẳng cổ khỏi biệt viện thì chớ, cả một nam một nữ nhà họ Hồ mà những chuyện đáng bêu rếu.
Đặc biệt là cô con gái nhà họ Hồ, ẻo lả múa mặt hồ đóng băng y hệt một ả vũ kỹ, còn ngã xuống nước. Chuyện đám con em các nhà khi về kể rõ ngọn ngành. Mấy ngày nay Hồ Văn Nhụ cáo bệnh nhà còn mặt mũi nào lên triều. Hôm nay, nhân lúc sứ thần Ngũ Hồ loạn, ông mới xuất hiện, ngờ vạch áo cho xem lưng ngay điện.
"Đô đốc đừng ngậm m.á.u phun . Đô đốc lấy bằng chứng gì mà bảo tiểu nữ dùng khổ nhục kế? Rõ ràng là tiểu nữ trượt chân ngã xuống nước, xin Đô đốc đừng bôi nhọ danh tiết của tiểu nữ".
Hồ Văn Nhụ nhất quyết chối phăng.
Chuyện ông quả thực hề , chỉ hận đứa con gái nghiệt chủng quá hồ đồ. Thái Hoàng Thái hậu nhắm Ninh Chiêu Quận chúa , nó cố tranh giành cũng với tới vị trí chính thất, hà tất dùng đến thủ đoạn hèn hạ ? Dùng thủ đoạn , dẫu Hầu phủ thì cũng chỉ mang phận thất. Một môn như nhà họ Hồ, thể để đích nữ cho ? Việc là do đứa con gái nghiệt chủng đó quá nôn nóng. Nếu Nguyên Tu bước lên đỉnh cao quyền lực, lo gì hậu cung ba ngàn giai lệ chỗ cho nữ nhi nhà họ Hồ?
Nguyên Tướng quốc là trọng danh dự và uy quyền. Việc Thái Hoàng Thái hậu chọn Ninh Chiêu Quận chúa cháu dâu là chuyện cả triều đình đều , con em các nhà cũng lạ gì.
Sau sự kiện hội thơ ở biệt viện, Nguyên Tướng quốc từng phẫn nộ khiển trách nhà họ Hồ, mắng ông dạy dỗ con cái. Hồ Văn Nhụ gánh chịu bao hệ lụy, trách mắng, còn trở thành trò cho đồng liêu trong triều.
Chuyện tuyệt đối thể thừa nhận. Dù thì lớp băng hồ cũng tuyết che lấp, cho dù bảo là đục thủng, thì lấy bằng chứng?