"Còn cần bằng chứng nữa ?".
Mộ Thanh hôm nay lười đôi co chuyện bằng chứng, chỉ thản nhiên phán: "Dù nàng rơi xuống hồ thì chính là của nàng ”.
"Ngươi, ngươi... cãi chày cãi cối. Rõ là ngụy biện".
"Đó cũng là học cái thói ngụy biện từ Tướng quốc đại nhân đấy chứ”.
Mộ Thanh trào phúng mỉa mai: "Trong hồ xác c.h.ế.t là của xuống vớt xác, lệnh ái rơi xuống nước thì chính là của nàng vì dám mặt hồ băng hiến vũ. Nàng mà bước lên mặt băng, thì mà ngã xuống ?".
"Ngươi, ngươi...”. Hồ Văn Nhụ ấp úng, thốt nổi nửa lời phản bác.
Sắc mặt Nguyên Tướng quốc đen kịt .
Chuỗi lý luận ngụy biện của Mộ Thanh vẫn dừng : "Theo cái lý lẽ ngụy biện , lệnh ái múa băng là của Tướng phủ. Nếu Tướng phủ tổ chức hội thơ, thì lệnh ái cơ hội đó mà múa”.
Hồ Văn Nhụ: "...”
Bá quan: "...”
Chẳng ai dám ngước lên sắc mặt Nguyên Tướng quốc.
Lại Mộ Thanh "ồ" lên một tiếng, tựa hồ sực nhớ điều gì đó.
"Cũng theo cái lý lẽ ngụy biện , hôm nay Ngũ Hồ dám sư t.ử ngoạm đòi bồi thường, là của các vị đại nhân phái chủ hòa đây. Nếu các chủ trương nghị hòa, Hồ chẳng đến kinh thành, và đương nhiên cũng chẳng mớ bòng bong ngày hôm nay”.
Bá quan nghẹn họng, câm như hến.
"Cho nên, vì trách móc khám nghiệm t.ử thi, phá án, các vị đại nhân chi bằng tự vấn lương tâm ".
Những viên quan thuộc phái chủ hòa mặt mày tái mét, lúc xanh lúc đỏ, cãi lý mà vin để cãi.
Bộ Tích Hoan lười nhác tựa lưng ngai vàng. Nét mặt phảng phất chút mệt mỏi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt chan chứa ý nồng đậm. Hắn vốn tưởng nàng là giảng lý lẽ sắc bén ai cãi , chẳng ngờ khi nàng giở thói cãi chày cãi cối , cũng chẳng ai thể là đối thủ.
Nữ t.ử ngang ngược, cãi bướng thường khiến chán ghét, nhưng cái dáng vẻ cãi chày cãi cối của nàng khiến yêu đến phát cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-324-nguy-bien-2.html.]
Nguyên Tu đưa mắt Mộ Thanh, ánh mắt lộ vẻ phức tạp khó dò.
Lúc mới hồi kinh, vốn định dọn khỏi Tướng phủ, cùng bọn Triệu Lương Nghĩa chuyển đến Trấn Quân Hầu phủ để sống tự do tự tại, uống rượu thỏa thích. Thế nhưng những ngày qua, vẫn lỳ lợm ở nhà. Không vì lý do nào khác, chỉ để cố gắng khuyên nhủ cha .
Đêm nào cũng nhốt trong thư phòng để bàn luận chuyện quốc gia đại sự và chuyện nhà với cha. Nói thì cãi vã. Cãi hăng quá thì thể nào cũng phạt quỳ từ đường, chịu gia pháp.
Hắn về triều đầy nửa tháng mà nếm mùi gia pháp ba . mối thâm thù giữa Nguyên gia và Tiên đế một sớm một chiều là thể hóa giải. Cha hao tâm tổn trí nửa đời , đại nghiệp sắp sửa thành công, bảo ông buông tay, thì dễ, mới khó.
Bên sức khuyên can cha, bên dỗ dành .
Mẹ mang phận Quận chúa, là vô cùng coi trọng nề nếp gia phong. Bà chắc chắn sẽ thích cái tính cách ương ngạnh của A Thanh.
Hồi mùng một Tết, khi cung bái kiến cô mẫu, từng lỡ miệng thổ lộ rằng trong mộng. Về , cô mẫu đ.á.n.h tiếng, gặng hỏi. Vì giải quyết êm chuyện triều chính và chuyện gia đình khi tính đến chuyện nam nữ, đành giấu giếm nhắc chuyện ý trung nhân nữa. Chỉ là mỗi nhắc đến Ninh Chiêu, mượn cớ bảo thích những nữ t.ử tính tình thanh lãnh, kiên nghị và xuất chúng. Hắn nghĩ, cứ mưa dầm thấm lâu, nhiều về những điểm của kiểu nữ t.ử như , sẽ cảm thấy tính cách của A Thanh quá khó chiều.
Xử lý chuyện triều chính và chuyện nhà đều cần thời gian. Hắn chỉ ngại A Thanh cũng chẳng ưa gì cha . Mẹ thì dễ đối phó hơn, ngoài cái tính trọng quy củ thì cũng đến nỗi nào. Hơn nữa, A Thanh đối với ai cũng lạnh lùng, xa cách. Nếu nàng ngưỡng mộ ai, yêu mến ai, chắc chắn sẽ đối xử bằng cả tấm chân tình. một khi ghét ai, đừng là giữ thể diện, chỉ riêng cái miệng của nàng cũng đủ g.i.ế.c .
Cha là tham vọng, coi trọng quyền uy, là kẻ chủ mưu trong chuyện nghị hòa. Trong khi đó, trái tim A Thanh luôn hướng về tướng sĩ Tây Bắc. Chắc chắn nàng ưa gì cha , chỉ cần những lời nàng hôm nay là đủ hiểu.
Hắn sợ rằng, ngay cả khi dọn dẹp êm xuôi chuyện trong triều lẫn trong nhà, nàng cũng sẽ gật đầu đồng ý.
Nguyên Tu đưa mắt Nguyên Tướng quốc. Sắc mặt ông xám xịt, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt còn buốt giá hơn cả bão tuyết ngoài điện.
Thế nhưng, chỉ một lát , sắc mặt Nguyên Tướng quốc trở nên hòa hoãn. Xưa nay ông vốn là uy nghiêm, trầm , hiếm khi nở nụ , nay cất tiếng :
"Hay lắm! Lo nước thương dân, Đô đốc quả thực là thiếu niên tài. Đã , triều đình đang lúc rối ren nhiều việc, Đô đốc ngại chia sẻ bớt gánh nặng vì giang sơn xã tắc chứ? Các vụ án Thần quan Lặc Đan giả mạo, t.h.i t.h.ể chìm hồ và tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc, chi bằng cứ giao cho Đô đốc điều tra . Băng hồ ngoài thành ba tháng nữa mới tan, trong thời gian cần xuất thành luyện binh. Vậy lấy thời hạn ba tháng, Đô đốc phá cho xong ba vụ án , thấy thế nào?".
Tuy thời gian cùng thiết triều tới nửa tháng, nhưng tính nết của thiếu niên , hôm nay ông thấu tận tâm can.
Vương hầu công khanh, văn võ bá quan, những kẻ dấn chốn quan trường , suy cho cùng cũng chỉ vì mưu cầu con đường thăng tiến, mưu cầu vàng bạc châu báu, mưu cầu một đời vinh hoa phú quý, gia tộc hưng thịnh. Quyền lực tiền tài, gia tộc danh vọng, chỉ cần đ.á.n.h trúng sở thích, nắm lấy điểm yếu, là thể dễ dàng xoay chuyển, thao túng kẻ đó trong lòng bàn tay.
Thế nhưng, thiếu niên khác biệt so với đám bá quan văn võ. Hắn xuất từ chốn thâm sơn cùng cốc, cô độc một , chẳng gia tộc thích nào để bận lòng bảo vệ. Tính tình cứng cỏi, lạnh lùng, sành sỏi thế thái nhân tình, tự nhiên sẽ giống như một tảng đá cứng vô cùng khó đối phó.
Tuy nhiên, những chiêu trò đối phó với triều thần khác tác dụng với , thì ông tự cách khác.