Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 326: Ta sẽ phá án cho chàng xem (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:31
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu còn kịp ngăn cản, Mộ Thanh ôm trọn cả ba vụ trọng án lên vai. Hai nàng, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng.
Bộ Tích Hoan khẽ rũ mắt, ánh thâm sâu khó dò.
Thôi , nàng tra thì cứ để nàng tra. Chỉ cần tìm cách khác bảo vệ sự an cho nàng là . Những việc đang âm thầm sắp xếp đẩy nhanh tiến độ hơn một chút, để kịp thời hỗ trợ nàng, nhất định giúp nàng phá án đúng hạn, tuyệt đối để nàng chịu sự sỉ nhục, khinh khi của bá quan triều đường .
Ánh mắt Nguyên Tu lạnh như sắt.
Không cả, bất luận án phá , xem kẻ nào dám động đến một sợi tóc của nàng.
Mộ Thanh ngẩng đầu lên. Nàng nhiều lời triều đường. Đã nhận lời, đương nhiên nàng cách để điều tra.
Buổi triều sớm hôm nay vốn là để bàn bạc về các điều kiện nghị hòa mà phái đoàn sứ thần Ngũ Hồ đưa . Nào ngờ chuyện nghị hòa ngã ngũ, bàn hướng giải quyết cho ba vụ án hóc búa đang kinh động kinh thành dạo gần đây.
Mọi ánh mắt của Thịnh Kinh đều đổ dồn về Đô đốc phủ, chờ xem vị thiếu niên sẽ xoay xở để phá án đúng hạn. Ba tháng quả thực ngắn, nhưng Mộ Thanh dường như hề nao núng. Ít nhất là khi bãi triều, nàng trở về Đô đốc phủ và ở lỳ trong đó suốt một ngày hề bước chân ngoài.
Cả ngày hôm đó, Mộ Thanh nhốt trong gác lầu y thư. Sau bữa tối, nàng vội nghỉ mà đợi.
Đợi đến tận đêm khuya, quả nhiên Bộ Tích Hoan đến.
"Cố ý đợi ?".
Vừa bước gác lầu, thấy Mộ Thanh đang nương theo ánh nến sách, Bộ Tích Hoan mỉm hỏi.
"Có ngủ sớm thì cũng ngài đ.á.n.h thức thôi, thà thức luôn cho xong”.
Mộ Thanh vẫn cắm mặt cuốn y thư, giọng điệu lạnh nhạt như thường lệ. Bỗng nhiên, một bàn tay đưa , che khuất trang sách mặt nàng.
Mộ Thanh mới nhíu mày, Bộ Tích Hoan gập cuốn sách , cất lên giá sách, giọng lười nhác, nhẹ tênh: "Đọc sách ban đêm hao tổn tâm trí, hại mắt. Từ nay cứ để ban ngày hãy ”.
"Sau ban ngày bận rộn , gì còn thời gian rảnh mà sách”. Mộ Thanh theo bóng lưng Bộ Tích Hoan, .
"Ta thấy nàng khối thời gian đấy chứ. Chẳng hôm nay nàng thong thả cả ngày ?".
Bộ Tích Hoan , thong dong thả xuống ghế, : "Hôm nay trong triều, bao nhiêu kẻ đang chằm chằm Đô đốc phủ , đến mỏi cả mắt, dài cả cổ, thế mà nàng hề bước chân khỏi cửa nửa bước”.
"Dù một ngày khỏi phủ, đám sổ sách trong phủ bọn họ cũng chẳng kịp sửa xong ”. Mộ Thanh nhạt giọng đáp.
Quả nhiên, mặt nàng hề lộ một tia vội vã, nôn nóng nào.
Nhìn bộ dáng ung dung của nàng, nụ môi Bộ Tích Hoan càng thêm sâu, hỏi: "Đã tính xong cách điều tra ?".
Nàng vốn là lỗ mãng, nhận lời thì chắc chắn cách phá án. Điều bận tâm nhiều hơn chính là sự an của nàng mà thôi.
Mộ Thanh , hỏi : "Ngài còn nhớ câu của đêm thẩm vấn ở Thứ sử phủ thành Biện Hà ?".
"Không nhớ!”.
Bộ Tích Hoan khẽ , thần thái rõ ràng là nhớ rõ, nhưng cố tình trêu chọc ngơ.
"Người trí nhớ kém, xứng với ".
Bộ Tích Hoan: "...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-326-ta-se-pha-an-cho-chang-xem-2.html.]
Nàng thật sự bản lĩnh chọc tức lúc nơi. Ở chung với nàng một thời gian, hàm dưỡng của chắc chắn sẽ rèn luyện đến mức thượng thừa.
"Nàng từng , chỉ cần cho nàng một căn phòng trống, hai cái ghế, những việc mà đấng mày râu trong thiên hạ , nàng sẽ cho xem". Bộ Tích Hoan nghiến răng nhắc .
Mộ Thanh gật đầu, phớt lờ thái độ hỉ nộ của , dõng dạc : "Lần cũng , hãy cho ba tháng. Những vụ án mà quần thần của ngài phá nổi, sẽ phá cho ngài xem".
Ánh nến trong gác lầu khẽ chao đảo. Lời của thiếu nữ thanh thúy, vang vọng tựa như đêm mưa ở Giang Nam dạo nọ. Giờ phút , vẫn khiến lòng rung động khôn nguôi.
"Ừm, . Nếu nàng thể, thiên hạ chẳng ai thể”. Bộ Tích Hoan mỉm .
"Nếu thể, cũng sẽ lôi hết những chuyện dơ bẩn của đám triều thần ánh sáng cho ngài xem”. Mộ Thanh kiên định .
Ba tháng, như thế là quá đủ .
Bộ Tích Hoan sững . Ánh nến soi rọi đôi đồng t.ử của , đáy mắt lưu chuyển một vầng sáng ấm áp tựa nắng chiều cuối xuân.
Hắn cẩn trọng hỏi: "Vì nên nàng mới nhận ba vụ án ?".
Mộ Thanh cúi đầu uống , lảng tránh ánh mắt của Bộ Tích Hoan: "Cũng là vì thích phá án thôi”.
Nói như tức là nàng ngầm thừa nhận tâm ý giúp . Nụ của Bộ Tích Hoan càng thêm ấm áp, sự ấm áp tựa như gió lạnh ngừng thổi, tuyết bắt đầu tan, một cành hoa đào chớm nở bên ngoài khung cửa sổ.
"Chuyện xong , ngài thể hồi cung”. Mộ Thanh lạnh lùng đuổi khách.
"Ai là xong ?".
Bộ Tích Hoan mỉm đối diện với gương mặt lạnh lùng của nàng, ảnh hưởng: "Nàng và quả là tâm linh tương thông, những ngày qua cũng đang nghĩ đến chuyện của đám triều thần ”.
Mộ Thanh ngẩn , hỏi : "Ngài cũng tay từ phủ của bọn họ ?".
Bộ Tích Hoan nở một nụ thâm trầm, khó dò: "Ta tay từ nhiều năm , cũng đến lúc thu lưới. Qua tết Thượng Nguyên, tự khắc sẽ đến giúp nàng”.
Nàng sẵn lòng trù tính vì , vô cùng vui vẻ. Hắn tuyệt đối sẽ để nàng rơi cảnh thể phá án. Lưới giăng suốt bao năm qua, nay giao cho nàng cũng chẳng .
Mộ Thanh thì nhíu mày suy nghĩ. Chợt thấy Bộ Tích Hoan thong thả dậy, lên tiếng: "Được , mới thực sự là xong. Nàng nghỉ ngơi sớm ”.
Sắc mặt Mộ Thanh lập tức biến đổi, nàng lao khỏi ghế, hạ thấp , trốn vội mặt bàn. Bộ Tích Hoan ngớ . Nhìn thấy Mộ Thanh chỉ thò nửa cái đầu lên từ mép bàn, ánh mắt đầy cảnh giác và lạnh lẽo.
"Không điểm huyệt ngủ của ". Nàng lạnh giọng cảnh cáo.
Bộ Tích Hoan sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng kịp với ý đồ hành động của nàng, khỏi bật trầm thấp. Tiếng ngập tràn sự vui vẻ, du dương đến mức khiến mà râm ran trong lòng.
Ánh mắt Mộ Thanh càng thêm lạnh lẽo. Hắn giở trò hai , lẽ nào nghĩ đến thứ ba nàng vẫn đường đề phòng ?
"Thanh Thanh...”. Hắn với nàng thế nào đây, rằng nàng trốn ở đó cũng vô ích thôi?
Nam t.ử rạng rỡ, uể oải nhấc tay lên.
"Đêm nay việc, ngài đừng hỏng việc của ".
Mộ Thanh lười mấy câu dọa c.h.ặ.t t.a.y nhạt nhẽo, bởi nó vô hại với Bộ Tích Hoan. Nàng thẳng vấn đề. Đêm nay nàng ngoài, tuyệt đối thể ngủ .