Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 327: Ta đang thiếu tiền (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:32
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay của Bộ Tích Hoan khựng giữa trung: "Hửm?".

"Ta việc, ngoài”.

"Nửa đêm canh ba, nàng định ?".

"Ngọc Xuân Lâu”.

Ngọc Xuân Lâu là thanh lâu trực thuộc sự quản lý của quan phủ ở Thịnh Kinh. Nơi đây chuyên giam giữ và điều giáo nữ quyến của những tội thần.

Khi quan đắc tội, nữ quyến trong nhà, thì đưa thanh lâu, ca phường, thì bán nô tỳ cho các nhà quan. Một khi rơi vòng nô tịch, cả đời chịu cảnh ti tiện, thê t.h.ả.m hơn cả bách tính thuộc diện tiện tịch.

Đêm khuya gió rít, tuyết rơi lả tả như hoa mai bay. Tiếng mõ gõ canh vang lên não nề. Đứng ở góc phố, Mộ Thanh ngước mắt con đường dài dằng dặc. Những tòa lầu nguy nga san sát , đèn lồng đỏ treo thành từng dải, đung đưa trong gió, tạo nên một khung cảnh diễm lệ, lả lơi đến lạ thường.

Mộ Thanh bước chân Ngọc Xuân Lâu, một gã quy nô lập tức đón. Thấy nàng lạ mặt, gã thoáng sững sờ. khi Mộ Thanh cởi bỏ mũ trùm đầu, để lộ rõ khuôn mặt, gã quy nô kinh ngạc, lập tức tươi rạng rỡ, nịnh nọt:

"Ây da! Đây chẳng là Chu Đô đốc của Thủy sư Giang Bắc ?".

Mộ Thanh khẽ gật đầu. Nàng đến Thịnh Kinh đầy nửa tháng, mà gã quy nô của Ngọc Xuân Lâu thể nhận nàng. Quả hổ danh là thanh lâu quan phủ, mức độ nắm bắt thông tin về giới hào môn, tân quý trong kinh thành thực sự đáng nể.

Nàng cởi áo choàng, rũ tuyết ngay cửa. Gã quy nô vội vàng định đỡ lấy, nhưng Mộ Thanh lưng, đưa áo cho cùng phía .

Gã quy nô chẳng hề tỏ lúng túng, lởi xởi: "Đêm nay Đô đốc đại giá quang lâm, các cô nương lầu chúng e là tranh giành sứt đầu mẻ trán mất thôi".

"Chỉ là lời xu nịnh. Bản Đô đốc một dung mạo, hai chẳng gia tài, các cô nương lầu các ngươi mà để mắt tới bản Đô đốc ?".

"Đô đốc đùa . Ai mà chẳng Thánh thượng ban thưởng cho ngài một tòa trạch viện tuyệt ở hồ Lộ Đảo, còn ban thưởng vô vàng bạc?". Gã quy nô đáp.

Gã từng đón tiếp, hầu hạ vô công t.ử con nhà quyền quý, hạng nào mà chẳng từng gặp qua. Lời thẳng thắn của Mộ Thanh gã nao núng, ngược , gã còn khéo léo nửa đùa nửa thật để đối đáp .

"Cũng chỉ là một tiểu trạch viện ba gian mà thôi”. Mộ Thanh nhạt giọng đáp.

"Đã là trạch viện tuyệt , thì đủ để tàng kiều ".

Gã quy nô lả lơi: "Các cô nương lầu chúng nổi tiếng là kiều diễm nhất kinh thành đấy. Đô đốc thử xem, ngài giấu cô nương nào?".

"Không vội. Đi đường xa đến đây, tiên cứ nghỉ ngơi . Còn nhã gian nào ?".

Mộ Thanh đảo mắt lên tầng . Căn phòng nào cũng sáng đèn, e là hết chỗ mất .

"Có . Đô đốc đến, dám ? Dù , tiểu nhân cũng đuổi cổ kẻ khác để mời ngài ".

Gã quy nô dẻo miệng, tươi dẫn Mộ Thanh lên một nhã gian lầu hai.

Một chốc , bánh dọn lên. Trước khi lui , gã quy nô lấy lòng: "Khi nào Đô đốc các cô nương bồi tiếp, chỉ cần gọi tiểu nhân một tiếng, tiểu nhân sẽ dẫn tận phòng cho ngài thoải mái chọn lựa".

Mộ Thanh nhàn nhạt ừ một tiếng, gã quy nô liền hiểu ý lui xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-327-ta-dang-thieu-tien-1.html.]

Cửa đóng, căn phòng lập tức chìm yên tĩnh.

Mộ Thanh đầu , nam nhân đang bên cạnh. Khuôn mặt vốn dĩ chẳng gì nổi bật, nhưng cái dáng vẻ nâng chén toát lên một sự tao nhã, cao quý đến khó tả.

Thấy định uống , Mộ Thanh lập tức giơ tay che lên nắp chén , nhíu mày :

"Đừng uống! Những chốn thế đầy rẫy mầm bệnh, ai bộ ấm chén sạch sẽ ”.

Hắn đẩy nhẹ chén sang một bên, nhàn nhạt Mộ Thanh một cái, giọng điệu lười nhác: "Trà nóng đấy. Vươn tay gì? Không sợ bỏng ?".

Nam t.ử rũ mắt, trong lời mang theo ý trách móc, đôi lông mày cũng khẽ nhíu . Mộ Thanh bộ dạng đó, chút ấm ức.

Ai mượn ngài theo?!

Vốn dĩ nàng định cùng Nguyệt Sát, nào ngờ Bộ Tích Hoan xong, cung cũng thèm về. Hắn bắt Nguyệt Sát tìm một chiếc mặt nạ da , luôn bộ y phục binh của nàng, lẽo đẽo bám theo đến tận Ngọc Xuân Lâu.

Nàng mới đến Thịnh Kinh lâu, trong phủ cũng ít khi ngoài. Ngoại trừ Nguyệt Sát, nàng hiếm khi dẫn ai khác theo hầu. May mà gã quy nô của Ngọc Xuân Lâu nhận bên cạnh nàng là ai.

"Chê bẩn mà còn đến”.

Bộ Tích Hoan thấy Mộ Thanh mặt mũi sầm sì, giọng điệu khi chuyện cũng dịu đôi chút. Hắn đặt chén xuống bàn, lấy khăn tay lau, tiện tay ném luôn chiếc khăn lên bàn. Ngước mắt lên thấy sắc mặt nàng vẫn còn khó coi, khỏi bật , hỏi:

"Cái trạch viện của nàng đúng là nhỏ. Hay là mai mốt đổi một cái lớn hơn, để nàng tiện bề tàng kiều nhé?".

Hắn vẫn còn ghim câu đòi cưới năm trăm cô vợ của nàng đấy.

"Không cần. Trạch viện nhỏ, mỹ nhân ít. Ta tự kiếm tiền, tự nuôi".

Mộ Thanh xong liền dậy bước đến bên cửa sổ, xuống đại sảnh sầm uất bên .

Bộ Tích Hoan bật , trừng mắt lườm Mộ Thanh một cái. Hắn tiện tay bốc một nắm trái cây trong đĩa, nhưng cầm lên nhớ đến lời nàng đồ sạch sẽ, bèn ném trả .

Hắn tò mò hỏi: "Nàng đến Ngọc Xuân Lâu gì?".

Nàng chắc chắn sẽ vì tò mò mà đến những nơi như thế . Nếu đến, ắt hẳn mưu đồ.

"Kiếm tiền!". Mộ Thanh xoay bước khỏi phòng, thẳng xuống lầu.

Dưới đại sảnh của Ngọc Xuân Lâu bày bàn đổ xúc xắc, nhưng khác hẳn với những sòng bạc thông thường. Thanh lâu quan phủ, bá tánh bình dân tư cách bước chân . Những kẻ mặt ở đây đều là con cháu thế gia, công t.ử quyền quý. Bọn họ vây quanh bàn bạc, khoác gấm lụa, bên cạnh mỹ nhân bồi tiếp, và tiền cược đều là những xấp ngân phiếu mệnh giá lớn.

Tên nhà cái điệu nghệ lắc xúc xắc, đám công t.ử thi cá cược lớn nhỏ. Lúc thua đỏ mắt, phong thái của đám quý tộc cũng chẳng khá hơn bọn du côn ngoài phố là bao.

Một tên bực dọc gạt phăng xấp ngân phiếu bàn xuống đất, c.h.ử.i rủa: "Xui xẻo!".

Kẻ cạnh liền hả hê nhạo: "Ta Tào công tử, gặp xui thì gì cũng xui thôi. Ta thấy ngươi nhất là đừng đ.á.n.h nữa, nhỡ thua t.h.ả.m quá, về nhà ăn gia pháp thì khổ”.

Loading...