Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 328: Ta đang thiếu tiền (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:33
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị Tào công t.ử ai khác chính là Tào T.ử An, đứa con thứ của Hộ bộ Thượng thư. Hôm hội thơ ở biệt viện Tướng phủ, chọc giận Nguyên Tu và đuổi thẳng cổ. Trở về nhà, lập tức phụ lôi dạy dỗ bằng gia pháp một trận tơi bời. Nén đau đớn khắp , để cáng đến Tướng phủ để tạ tội với Nguyên Tu, nhưng Nguyên Tu nhất quyết gặp, đành cáng về.

Sự việc chỉ khiến ngóc đầu lên nổi mặt em trong phủ, mà còn mất hết mặt mũi mặt đám con cháu sĩ tộc ở kinh thành.

Tuy chỉ là con thứ của Thượng thư phủ, nhưng ruột là thiên kim của Tạ gia – gia tộc mệnh danh là "Nam Ngụy Bắc Tạ" giàu nứt đố đổ vách. Tiền bạc bao giờ là vấn đề với . Bản giỏi thơ họa, tinh thông cầm kỳ, đ.á.n.h giá là tài hoa nhất trong các em trong phủ, nên luôn phụ sủng ái.

Từ nhỏ đến lớn, từng chịu uất ức gì lớn. Chuyện hội thơ ở biệt viện là đầu tiên nếm mùi gia pháp. Nằm dưỡng thương ở nhà vài ngày, tuy khỏi hẳn nhưng cũng . Ở nhà mãi cũng cuồng chân, thêm mấy ngày gặp Tiêu cô nương, trong lòng nhung nhớ, nên đêm nay lén lút trốn đến Ngọc Xuân Lâu.

Vốn dĩ định đến gặp Tiêu cô nương. Trong mắt , đời đều là kẻ phàm phu tục tử, chỉ Tiêu cô nương là thanh cao, hiểu thơ họa, thấu hiểu tiếng đàn của . đúng là "phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí", đêm nay Tiêu cô nương treo biển miễn tiếp khách.

Tào T.ử An buồn bực, đành bàn bạc ném tiền xả giận. Nào ngờ, càng đ.á.n.h càng thua, một ván cũng từng thắng.

"Bản công t.ử hôm nay cứ đ.á.n.h đến sáng đấy. Không tin là thắng ".

Tào T.ử An vạch trần nỗi đau, thể diện cho phép bỏ cuộc. Hắn rút từ trong n.g.ự.c một tờ ngân phiếu ngàn lượng, đập mạnh xuống bàn.

"Chát" một tiếng, âm thanh vô cùng vang dội.

Đám công t.ử xung quanh liếc tờ ngân phiếu, nụ cứng đờ môi, trong lòng đa đều cảm thấy thoải mái.

Ở kinh thành , chẳng đứa con thứ nào đầu t.h.a.i mát tay như Tào T.ử An. Mẹ ruột là con gái Tạ gia, cha là Hộ bộ Thượng thư, tiền trong tay xài mãi hết. Thậm chí một vài vị đích công t.ử của các phủ khác còn chẳng đủ tiềm lực tài chính để vung ngàn vàng chỉ để đổi lấy một gặp mặt Tiêu Phương, thế mà vung tiền mắt cũng thèm chớp lấy một cái.

"Bản công t.ử thiếu bạc, ai bản lĩnh thì cứ xem tối nay gom bao nhiêu".

Tào T.ử An quanh sắc mặt của đám công tử, trong lòng trào dâng một cỗ khoái ý.

lúc đó, một giọng từ phía vang lên: "Ta đang thiếu bạc đây, đ.á.n.h với ngươi”.

Giọng lạnh lẽo thấu xương. Đám công t.ử đồng loạt . Khi rõ khuôn mặt tới, cả đại sảnh lập tức chìm im lặng tĩnh mịch.

Sao ? Đô đốc Thủy sư Giang Bắc, Chu Nhị Đản.

Mộ Thanh chằm chằm Tào T.ử An, lặp : "Ta đang thiếu bạc đây, Tào công t.ử dám đ.á.n.h cược ?".

Hôm nay nàng khỏi phủ, nhưng nghĩa là nàng . Nàng phái thăm dò tình hình dạo gần đây của Tào T.ử An. Tối nay Nguyệt Sát về báo cáo, Tào T.ử An đến Ngọc Xuân Lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-328-ta-dang-thieu-tien-2.html.]

Lần ở hội thơ biệt viện, nàng phong phanh rằng si mê Tiêu Phương của Ngọc Xuân Lâu. Tiêu Phương tự kiêu vì tài năng của , một ngày chỉ tiếp đúng một khách, mỗi chỉ gặp một canh giờ, mà ai nàng cũng chịu gặp. Nàng vốn chẳng coi Tào T.ử An gì, nào đến cũng tiếp đón. Mỗi khi buồn bực, Tào T.ử An thường sảnh chính đ.á.n.h bạc để xả xui.

Mấy ngày sỉ nhục ở hội thơ, trong lòng chắc chắn vô cùng bực bội. Dù đêm nay Tiêu Phương tiếp , Mộ Thanh dám cá rằng, nhất định sẽ sảnh chính đỏ đen.

Chính vì , nàng mới đích đến đây.

Mục tiêu đêm nay của nàng chỉ Tào T.ử An, nhưng chính là kẻ hứng mũi chịu sào đầu tiên.

Mộ Thanh lướt mắt một lượt đám công t.ử ăn chơi trác táng mặt. Vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc, nàng sẽ bắt đầu "khai đao" từ chính bọn chúng.

Phía đại sảnh của Ngọc Xuân Lâu dựng một bức bình phong tám cánh. Lúc Mộ Thanh ngoài cửa trò chuyện với gã quy nô, đám công t.ử bên trong đang mải mê sát phạt, để ý đến nàng. Lúc thấy nàng từ hướng cầu thang bước tới, tất cả đều đinh ninh rằng nàng đến từ sớm.

Tào T.ử An còn kịp phản ứng, một trong nhóm sáng rực ánh mắt, hắc hắc trêu chọc:

"Cứ tưởng tiểu t.ử ngươi thanh cao, cứng rắn lắm cơ, hóa cũng mê mẩn chốn phong hoa tuyết nguyệt ”.

Tên công t.ử đó mặc chiếc cẩm bào màu mực tùng, khuôn mặt trắng trẻo, môi hồng hào, toát lên vẻ kiều quý.

Mộ Thanh hề xa lạ với , đó chính là Quý Diên – tiểu Công gia của phủ Trấn Quốc Công, kẻ từng cách chức vì tội ngủ gật trong lúc nhiệm vụ ở huyện Phụng, Việt Châu.

Trước Tết, Quý Diên bổ nhiệm Hộ vệ trưởng của đoàn sứ thần nghị hòa, vốn định kiếm chút công lao, nào ngờ vì tội lơ là chức trách mà để mất cái ghế Long Võ Vệ.

Trở về phủ, Trấn Quốc Công nổi trận lôi đình, ăn một trận đòn chí mạng. Lại thêm việc Bộ Tích Hoan hạ thánh chỉ bắt cấm túc tự kiểm điểm, nên thể tham gia hội thơ mấy ngày .

Sắp đến Tết Thượng Nguyên, giải trừ lệnh cấm túc ngày hôm qua, tối nay lập tức chạy đến Ngọc Xuân Lâu để giải khuây, ngờ chạm trán Mộ Thanh ở đây.

"Ta chẳng hứng thú gì với chốn phong hoa tuyết nguyệt cả, đến đây là vì bạc”. Mộ Thanh lạnh nhạt đáp.

"Thôi . Thiếu tiền thì đến sòng bạc, chạy tới đây cái quái gì”.

Quý Diên như một con cáo già, bày bộ dạng " hiểu mà", lén lút tiến gần, huých khuỷu tay Mộ Thanh, nháy mắt ranh mãnh hỏi: "Chưa nếm thử bao giờ ? Ngọc Xuân Lâu tiểu gia là khách quen đấy, các cô nương ở đây lắm chiêu nhiều trò lắm. Nếu ngươi nếm thử mùi vị, để chỉ cho một , đảm bảo hầu hạ ngươi đến mức ngày mai lết xác thiết triều nổi luôn”.

Mộ Thanh nhàn nhạt liếc Quý Diên một cái.

Loading...