Thế nhưng, từ những ván trở , chuyện dần bớt vui vẻ.
Vận may dường như luôn mỉm với Mộ Thanh. Mỗi ống xúc xắc mở , đôi mắt của đám quý tộc mở to thêm một vòng. Ban đầu, ai cũng kinh ngạc, thầm nghĩ tiểu t.ử may mắn thật. khi ống xúc xắc mở đến ván thứ bảy, thứ tám, bầu khí cuối cùng cũng trở nên căng thẳng, ngột ngạt.
Cái gọi là "vận may", một ván hai ván gọi là may, ba ván bốn ván cũng thể gọi là may. thắng liền bảy tám ván trượt ván nào, ai mà tin là do may mắn?
Quý Diên Mộ Thanh với vẻ nghi ngờ, thầm nghĩ: Tên tiếng xúc xắc ? Nếu nào cũng tay nhanh hơn bọn họ?
Đám quý tộc bọn họ thích rong chơi hưởng lạc. Cưỡi ngựa b.ắ.n cung chỉ là màu cho , ngâm thơ vẽ tranh cũng chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài, duy chỉ chuyện ăn chơi thì họ vô cùng chuyên tâm.
Chơi đá dế, đổ xúc xắc, chơi là chơi cho điệu nghệ. Có ít còn chuyên tâm rèn luyện cách chơi. Ví dụ như , cũng từng học cách "thính sắc" ( tiếng xúc xắc đoán điểm). cái đòi hỏi thiên phú, khổ luyện nhiều năm. Hắn luyện mấy năm trời mà còn dám chắc ván nào cũng chuẩn, tên thể bách phát bách trúng như ?
Điều khiến Quý Diên đau đầu nhất là trong nhóm cũng vài kẻ tự xưng là am hiểu "thính sắc". Lúc đặt cược, kẻ khăng khăng là Tài, kẻ đinh ninh là Xỉu. Đứa nào cũng tự cho là cao thủ, chẳng ai chịu nhường ai. Mỗi bọn họ mải cãi , thì tên dứt khoát mua định ly thủ mất .
"Tiểu gia đây tin, chuyện tà môn đến thế ?".
Quý Diên xắn tay áo lên, dáng uy quyền của một tiểu Công gia: "Tất cả cho kỹ đây, từ ván trở , tiểu gia quyết định. Cấm cãi cọ ồn ào. Nếu thì đừng xen , lát nữa tự mà chơi với tên nhóc ”.
Đến lúc , việc thắng đồng tiền còn quan trọng nữa, sự hiếu thắng của tất cả bọn họ đều khơi dậy.
Thứ nhất là vì m.á.u ăn thua, thứ hai là vì Quý Diên mang phận tiểu Công gia phủ Trấn Quốc Công, địa vị tôn quý, ít ai dám đắc tội. Nay nổi giận, mặc dù thể tham gia cùng , nhưng thực chất chẳng ai dám thế, kể cả Tào T.ử An cũng đắc tội . Quý Diên tuy là công t.ử bột, nhưng tiếng trong giới con em quý tộc kinh thành. Kẻ nào dám đắc tội , khó mà chỗ trong cái vòng tròn .
Vì , dù , cũng chẳng ai dám rút lui.
Quý Diên rút một tờ ngân phiếu đập xuống bàn, tuyên bố: "Tiếp tục! Tiểu gia tin là thắng ”.
Thế nhưng, rõ ràng là tin .
Thêm vài ván nữa, kết quả vẫn gì đổi.
Quý Diên tưởng rằng còn tiếng ồn ào của đám công t.ử , tự dựa bản lĩnh "thính sắc" sẽ thắng Mộ Thanh, nhưng nào nàng cũng nhanh tay hơn .
Ván cược đúng như những gì Mộ Thanh tính toán, càng về càng dễ dàng. Nàng càng thắng nhiều, nhà cái càng sốt sắng, càng mong nàng thua. Tâm lý đó càng mãnh liệt, nét mặt càng bộc lộ rõ ràng, tốc độ phán đoán của nàng càng nhanh hơn.
Quý Diên càng thua càng phục. Hắn ném từng tờ ngân phiếu lên bàn cờ b.ạ.c nhẹ tênh như giấy vụn, đập bàn kêu vang bôm bốp.
"Tiểu gia cũng tin”.
"Tiểu gia tin”.
"Tiểu gia…”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-332-don-tam-ly-2.html.]
"Gia…”.
Bàn tay Quý Diên mò trong vạt áo, bỗng "ớ" lên một tiếng. Hắn nghẹn đỏ cả mặt, lúng túng chẳng dám thừa nhận rằng tiểu gia đây rỗng túi.
Thật Quý Diên là đầu tiên thua nhẵn túi. Trong lúc còn đang như ma xui quỷ khiến đ.â.m đầu đ.á.n.h hết ván đến ván khác, thì sớm cháy túi từ lâu.
Hết tiền , bọn họ chỉ đành ngậm ngùi rút lui, âm thầm xem. Đến lúc Quý Diên hết sạch tiền, thì ngay cả Tào T.ử An cũng chẳng còn lấy một đồng. Đêm nay Tào T.ử An vốn thua một trận từ , đem theo bao nhiêu ngân phiếu đều cúng hết cho đám Quý Diên. Thế nhưng giờ phút , bộ ngân phiếu của bọn Quý Diên ngoan ngoãn chui tọt túi áo của Mộ Thanh.
Sắc mặt Tào T.ử An lúc đen kịt như đáy nồi, còn Quý Diên cũng xanh xám cả mặt mày.
"Làm ván nữa!”.
Bản tính con bạc nổi lên, Quý Diên dù cạn sạch tiền vẫn cố đ.ấ.m ăn xôi đòi chơi tiếp.
"Ngươi lấy cái gì cược?". Mộ Thanh lạnh nhạt hỏi.
Nghe , Quý Diên đưa tay định cởi luôn ngoại bào đang mặc: "Cược bằng bộ y phục của tiểu gia”.
"Không thèm!”.
Mộ Thanh lạnh lùng cự tuyệt: "Ta chỉ hứng thú với ngân phiếu, nhận cược bằng đồ si-da”.
Quý Diên từng qua cái từ "đồ si-da" bao giờ, nhưng cũng lờ mờ đoán ý tứ. Đại khái là tên ranh đang ghét bỏ bộ y phục mặc qua. Ngọn lửa tức giận bùng lên, hận thể lao quyết đấu một trận sống mái với tên tiểu t.ử mặt. Hắn đường đường là Tiểu Công gia của phủ Trấn Quốc Công, đừng là bộ y phục , cho dù ban thưởng một chiếc khố thì kẻ nhận cũng mừng rỡ như điên. Vậy mà đêm nay kẻ dám ghét bỏ đồ của .
Tác phong việc của Mộ Thanh thế nào, Quý Diên từng chứng kiến từ hồi ở huyện Phụng. Hắn rõ một khi nàng cần y phục thì chắc chắn sẽ nhận. ngặt nỗi hiện giờ chẳng còn lấy một tờ ngân phiếu nào. Hắn chỉ đành hậm hực c.ắ.n răng:
"Được! Vậy tối mai ngươi dám đến Ngọc Xuân Lâu nữa ? Tiểu gia sẽ đem đủ ngân phiếu, chơi với ngươi một ván nữa”.
"Được!”. Mộ Thanh đáp lời vô cùng sảng khoái.
"Cứ quyết định !”.
Nếu thua sạch thì ở Ngọc Xuân Lâu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Quý Diên khoác y phục cho t.ử tế, hậm hực dẫn theo một đám công t.ử rời .
"Tào công tử!”.
Mộ Thanh bỗng lên tiếng gọi Tào T.ử An : "Số ngân phiếu của ngươi thực sự đủ để thắng . Tối mai nhớ mang nhiều thêm một chút, nếu thì chơi chẳng sảng khoái gì cả”.
Ánh mắt Tào T.ử An loé lên tia độc ác. Hắn hung hăng trừng Mộ Thanh một cái phất áo bỏ .