Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 333: Quán xuyến và nuôi gia đình (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:38
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh mang theo một bọc ngân phiếu phồng cộm lên lầu. Vừa bước phòng, nàng thấy tiếng Bộ Tích Hoan khẽ:
"Ta còn tưởng nàng sẽ thắng luôn cả y phục của bọn chúng mang về cơ đấy”.
"Sẽ ngày đó, nhưng bây giờ lúc”.
Mộ Thanh bước tới, rút xấp ngân phiếu đặt lên bàn : "Đêm nay mới chỉ mười mấy kẻ đến. Ta xem thử trong kinh thành rốt cuộc bao nhiêu con em nhà quyền quý lột sạch đến tận y phục. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ ngoạn mục”.
Ánh mắt Bộ Tích Hoan bỗng trở nên sâu thẳm.
Hắn mỉm : "Thứ nàng xem chính là của cải, gia thế của các phủ trong triều chứ gì”.
Mộ Thanh xuống cạnh bàn, cầm xấp ngân phiếu lên lượt chia . Trên mỗi tờ ngân phiếu đều đóng dấu lớn của các ngân trang trong thành Thịnh Kinh, kèm theo dấu ấn nhỏ của từng phủ . Chỉ cần liếc mắt một cái là ngay tiền từ phủ nào mà .
Số ngân phiếu nàng thắng đêm nay tờ nào cũng mệnh giá một ngàn lạng, mà xen lẫn trong đó nhiều tờ mệnh giá nhỏ. Đám con em kinh thành vốn ưa sĩ diện, ngoài luôn nhét cả xấp ngân phiếu trong n.g.ự.c áo cho oai. thực chất chỉ vài tờ mệnh giá lớn để màu, phần còn là tiền lẻ.
Từ những tờ ngân phiếu , hết thể địa vị của những con em thế gia đó trong gia đình, đó còn thể thấu gia cảnh thực sự của từng phủ.
Lấy nhà họ Tào ví dụ. Số ngân phiếu Mộ Thanh cầm tay đóng dấu nhỏ của phủ họ Tào đa phần đều là mệnh giá lớn, tổng cộng lên đến gần một vạn lạng. Tào T.ử An dù chỉ là một đứa con thứ của phủ Thượng thư, nhưng quả thực thể coi là vung tiền như nước. Cho dù ruột là con gái nhà họ Tạ thì con tiền tiêu vặt cũng đủ khiến kinh ngạc. Mười mấy bọn Quý Diên gom mới ba vạn lạng, qua đó đủ thấy gia thế phủ họ Tào dày dặn đến mức nào.
Mộ Thanh đẩy chỗ ngân phiếu về phía Bộ Tích Hoan, nhàn nhạt : "Chỉ một đêm mà chừng tiền, đúng là bách tính tầm thường mơ cũng dám nghĩ tới”.
Ngày cha nàng còn sống, bổng lộc hằng năm chỉ vỏn vẹn bốn lạng bạc. Nàng và cha chi tiêu tằn tiện, hai lạng bạc là đủ sống qua một năm.
Chỗ bạc nàng thắng đêm nay chắc là tiền tiêu vặt trong một đêm của đám con em quý tộc . Có thể đó là tiền tiêu hàng tháng, hoặc cũng thể là tiền họ chắt bóp bao ngày để mang theo màu. Dù là gì nữa thì con cũng là quá nhiều .
Bộ Tích Hoan uể oải cầm xấp tiền lên xem, nhạt giọng bình phẩm: "Danh môn thế gia, đời đời công khanh, gia cảnh đương nhiên hùng hậu. Những kẻ nàng gặp đêm nay, kiểu gì cũng sẽ quan. Nàng thử xem bọn chúng chút tố chất nào của quan ?".
"Ta thấy bọn chúng là lũ tố chất vơ vét tiền của thì ”. Mộ Thanh lạnh.
Đám t.ử xuất từ thế gia đại tộc kế thừa gia học, con đường quan vô cùng suôn sẻ. Bất kể là kẻ tài kẻ bất tài thì cũng đều triều quan. Thậm chí đối với những tên con thứ vô dụng phá gia chi tử, các phủ vì giữ thể diện cũng sẽ bỏ tiền mua một chức quan nhàn hạ nào đó, để bọn chúng cứ thế mát ăn bát vàng, hưởng bổng lộc triều đình cả đời.
Còn những đích t.ử thì càng khỏi . Kẻ chút tài học thì , nhưng kẻ bất tài cũng sẽ gia tộc tiến cử triều. Một khi quan, đa đều vơ vét tư lợi cho gia tộc, thực sự lo cho nước cho dân chẳng là bao.
Chế độ sĩ tộc chất chứa đầy rẫy tệ nạn. Kẻ quan thì chẳng màng đến giang sơn xã tắc, còn thực sự cống hiến cho xã tắc thì khó lòng đến chốn quan trường. Chế độ tuyển quan của Đại Hưng đến lúc bắt buộc cải cách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-333-quan-xuyen-va-nuoi-gia-dinh-1.html.]
Chỉ là Bộ Tích Hoan vẫn chính thức chính, việc cải cách chẳng hề dễ dàng, thời cơ cũng tới. Thế nên Mộ Thanh cũng nhiều thêm về những suy nghĩ cải cách của .
"Trên triều đình quả thật chỗ cho kẻ bần hàn. Việc kén tài, cất nhắc kẻ giỏi đúng là cần thiết, chỉ tiếc là thời cơ tới”.
Bộ Tích Hoan hờ hững đặt xấp ngân phiếu xuống bàn. Suy nghĩ của và Mộ Thanh quả là hẹn mà gặp.
ngân phiếu đặt xuống, cầm lên đếm, đó bật : "Mới một đêm thắng hơn bốn vạn lạng bạc. Ta thật xem mấy ngày tới nàng thể thắng bao nhiêu đây”.
Đêm nay bọn Quý Diên chỉ là mồi nhử của nàng, những kẻ tới mới thực sự là cá lớn. Nàng đang khuấy đảo Thịnh Kinh tạo một cơn sóng dữ đây mà.
Làm loạn ở thành Thịnh Kinh vốn dĩ luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro. Nếu là , nhất định sẽ lo lắng cho nàng. hiện giờ, nàng thề triều sẽ phá án trong thời hạn quy định, sớm trở thành cái gai trong mắt đám triều thần. Cho dù nàng chủ động gây sóng gió thì nguy hiểm cũng tự tìm tới cửa. Vì , tán thành việc nàng lớn chuyện . Sóng nhỏ thì chẳng ai sợ, thà cứ một trận sóng to hất văng tất cả xuống biển, để bọn chúng mải mê lo giữ mạng mà còn tâm trí hại khác nữa.
"Vậy thì xem bao nhiêu kẻ đến . Ta chỉ sợ vụ sẽ chẳng còn ai dám đ.á.n.h cược với nữa. Bằng , lúc nào quốc khố cạn kiệt thì cứ lôi cược vài ván, đảm bảo cứu nguy xuất sắc”. Mộ Thanh bình thản đáp.
Bộ Tích Hoan sững một chút bật sảng khoái. Hắn cải trang dung mạo trông vô cùng bình thường, nhưng ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ, sóng sánh đến mức khiến say đắm:
"Phu nhân quả là lo toan quán xuyến, đúng là một hiền thê”.
Ai là phu nhân của cơ chứ.
Khuôn mặt Mộ Thanh thoắt cái lạnh . nàng cũng lười đôi co, vì cũng vô ích. Tên là mau quên, mà là mặt quá dày. So với việc đó, nàng thấy một chuyện khác cần chỉnh đốn ngay lập tức:
"Cái gọi là quán xuyến việc nhà, đây gọi là nuôi gia đình. Tiết kiệm chi tiêu mới gọi là quán xuyến, còn mang tiền về thì gọi là nuôi gia đình. Đừng nhầm lẫn khái niệm”.
"Ừm!”. Bộ Tích Hoan càng thêm rạng rỡ.
Tính tình nàng vốn cứng nhắc nghiêm túc, chấp nhận một chút sai sót nào. Việc nàng bỏ qua cách gọi "phu nhân" là một bước tiến đáng mừng . Hắn thong thả cất xấp ngân phiếu , mỉm : "Vậy cứ để vi phu quán xuyến việc nhà”.
Mộ Thanh mặt đổi sắc tới, ngần ngại thò tay n.g.ự.c áo Bộ Tích Hoan lôi xấp ngân phiếu : "Số tiền giữ còn việc cần dùng. Đợi khi nào phá xong án sẽ đưa cho ngài”.
Bộ Tích Hoan mỉm , khẽ đưa tay vuốt nhẹ vạt áo ngực. Ban nãy khi tay nàng chạm , cảm giác giống hệt như móng vuốt của một con mèo con cào nhẹ qua, ngứa ngáy tê dại.
Ánh mắt chợt sầm , đột nhiên bật , vươn tay đoạt xấp ngân phiếu nhét n.g.ự.c áo: "Về phủ đưa. Đi đường để nàng cầm thật an chút nào”.