Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 335: Lựa chọn (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Nguyên Tu nhắc đến đứa con trai yêu quý, đầu ngón tay đang cầm chén của Nguyên Mẫn chợt trắng bệch. bà vẫn bình thản đáp lời:

"Không , là bởi tính cách của con giống hệt cô mẫu hồi còn trẻ”.

Nguyên Tu ngẩn .

Nguyên Mẫn đặt chén xuống, phóng tầm mắt xa. Trên bậu cửa sổ phía lưng Nguyên Tu, một chiếc bình ngọc cắm những cành mai đỏ mới cắt. Vốn dĩ những đóa mai còn đọng đầy tuyết trắng, nhưng nhờ ấm từ hệ thống sưởi ngầm lan tỏa trong căn phòng, lớp tuyết sớm tan chảy. Màu đỏ của hoa mai hòa quyện cùng nước tuyết, trông hệt như những giọt huyết lệ.

"Hồi cô mẫu còn ở khuê các, chẳng hề giống những tiểu thư đài các khác. Bọn họ suốt ngày rảnh rỗi chỉ ngắm hoa vãn cảnh, luyện đàn luyện múa, quanh quẩn với bếp núc thêu thùa. Cô mẫu chẳng ưa mấy thứ đó, cũng chẳng màng ganh đua tài nghệ cầm kỳ thi họa với các tiểu thư kinh kỳ. Cô mẫu chỉ thích vùi ở võ đường, đọ tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung với nam nhi, thật sự sảng khoái.

Mùa đông săn, thú rừng cô mẫu mang về còn nhiều hơn cả mấy gã công t.ử bột trong thành. Ở đất Thịnh Kinh , trong đám nữ nhi, cô mẫu quả là độc nhất vô nhị. Nếu mang nam nhi, cô mẫu nhất định sẽ biên cương, xông pha trận mạc bảo vệ đất nước, lập nên bao chiến công hiển hách, lưu danh thiên cổ một bậc danh tướng. Chỉ tiếc là…”.

"Nữ nhi xét cho cùng vẫn chẳng nam nhi, chẳng thể khoác chiến bào đ.á.n.h giặc Hồ, chỉ thể gả chồng để bảo vệ gia tộc. Thế gian nào dung nạp chí lớn của nữ tử, cuộc đời của một nữ t.ử cuối cùng cũng chỉ quẩn quanh trong chốn thâm cung hậu viện, buông bỏ bao hoài bão học thức, an phận thủ thường với việc phụng dưỡng chồng con, phò tá nhà đẻ. Nữ t.ử trong thiên hạ, dù gả cho bậc tài như ý kẻ bạc tình, thì cuộc đời cũng chỉ đến thế mà thôi. Vung roi cưỡi ngựa, xông pha tứ hải, kiến công lập nghiệp, lưu danh thiên cổ, tất cả cũng chỉ là những giấc mộng viển vông”.

"Cái sai lầm lớn nhất của cô mẫu chính là quá tự cao tự đại, cứ ngỡ nam nhi đền nợ nước, nữ nhi báo ân nhà. Dù là vì nước vì nhà, con sống đời cũng nên trò trống gì đó mới uổng phí một kiếp . Bởi , vì một bản minh ước đ.á.n.h đổi lấy sự vinh sủng của gia tộc, cô mẫu chôn vùi tuổi mười bảy tươi chốn thâm cung lạnh lẽo, vĩnh viễn bẻ gãy tráng chí hào hùng. Cô mẫu cứ ngỡ, bậc nam nhi đỉnh cao nhất Đại Hưng ắt hẳn là nam t.ử nhất thế gian, tuyệt đối sẽ phụ lời minh ước năm xưa. Nào ngờ , minh ước chỉ là tờ giấy lộn, thứ chờ đợi cô mẫu là mối thâm thù g.i.ế.c con. Đến lúc đó, cô mẫu mới bẽ bàng nhận sai lầm đến mức nào, mới cuộc đời ... rốt cuộc hủy hoại ”.

"Ta, Nguyên Mẫn, vốn là một nữ nhi tuyệt đỉnh thế gian, xứng đáng với bậc nam nhi kiệt xuất nhất. Ta hy sinh cả một đời tự do để đổi lấy sự vinh sủng cho gia tộc, cớ chịu cảnh t.h.ả.m bại, trắng tay? Ta can tâm, vì thế quyết tâm tranh đoạt. Ta gạt bỏ kiêu hãnh và chính trực, vắt óc bày mưu tính kế, cuối cùng cũng đoạt sự vinh sủng tột bậc cho gia tộc như ngày hôm nay. Chỉ tiếc là, cô mẫu ngộ điều quá muộn, vứt bỏ bản cũng quá muộn. Cuộc đời rốt cuộc chẳng thể vãn hồi, vẫn cứ là một ván cờ hỏng bét”.

Nguyên Mẫn thu hồi ánh mắt từ bậu cửa sổ, dừng Nguyên Tu. Nhìn , bà như thấy chính của những năm tháng thanh xuân. Đôi mắt bà chan chứa niềm xót thương:

"Thiên hạ sắp sửa bước thời kỳ đại loạn, những kẻ thẳng thắn chính trực sẽ khó lòng tồn tại. Con sinh trong Nguyên gia, điều càng đúng hơn bao giờ hết. Tu nhi, năm xưa cô mẫu cũng từng giống con, khao khát tự do tự tại ngoài biên ải, vứt bỏ sự đời thế tục. rốt cuộc chữ 'Hiếu' vẫn là một sợi dây trói buộc quá chặt. Bước chân chốn cung cấm, vẫn ôm ấp mộng tưởng giữ tâm hồn trong sạch, quang minh chính đại. Kết quả là thua trắng tay, ôm hận cả một đời. Cô mẫu thật sự thấy con dẫm vết xe đổ của , con hiểu ?".

"Con hiểu”. Nguyên Tu nhắm nghiền hai mắt, nỗi đau giằng xé tâm can.

"Không hiểu, là cố tình hiểu?".

Nguyên Mẫn lắc đầu, lời đầy vẻ cay đắng: "Từ xưa đến nay, 'Trung' và 'Hiếu' khó mà vẹn . Con tròn chữ trung với vua, giữ trọn chữ nghĩa với đồng đội, đồng thời còn tròn đạo hiếu với gia đình. Trên đời chuyện đến thế? Trước nay con luôn là kẻ tuân thủ khuôn phép, thế mà hôm nay dám thốt câu 'quan định tội , g.i.ế.c'. Câu chứng tỏ con vứt bỏ luật lệ triều đình, quyết giữ trọn tình sinh tử”.

Nguyên Tu chấn động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-335-lua-chon-2.html.]

Nguyên Mẫn tiếp tục ép tới: "Thế nhưng ngần vẫn đủ. Dù con g.i.ế.c cả mười tên cẩu quan , kẻ chủ mưu thực sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, con vẫn với tướng sĩ trong quân. Cô mẫu hỏi con, con định lựa chọn thế nào?".

Sắc mặt Nguyên Tu càng thêm đau đớn, cúi gằm mặt, c.ắ.n răng im lặng.

Nguyên Mẫn dồn ép: "Con cha con là kẻ chủ mưu để thiếu niên họ Chu điều tra vụ án ?".

"Con ”. Đó là điều vẫn luôn thắc mắc bấy lâu nay.

"Đó là ý của ”. Nguyên Mẫn lạnh lùng tuyên bố.

Nguyên Tu trừng mắt, thể tin nổi.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của , Nguyên Mẫn điềm nhiên giải thích: "Chắc hẳn con nghĩ rằng cô mẫu cho rằng thiếu niên đó đủ khả năng điều tra, nên cố tình mất mặt giữa triều đường ? Không , ngược , cô mẫu hy vọng tra rõ vụ án ”.

"Tại ?".

"Vụ án sáng tỏ, thì đao trong lòng con sẽ bao giờ vung lên ”.

"…”

"Nếu thanh đao vung lên, nếu con chịu đưa quyết định, sớm muộn gì con cũng sẽ con đường của cô mẫu”.

Giọng Nguyên Mẫn trầm xuống, nhưng ánh mắt toát lên sự kiên định:

"Cô mẫu với cha con rằng, ngày vụ án phanh phui ở huyện Phụng, bí mật sẽ thể giấu giếm nữa. Nếu con quyết tâm tra xét, chân tướng tuyệt đối bỏ cuộc. Đã giấu thì cứ để con tra. Tra thì chứ? Cha đặt con đó, con tuyệt đối thể phạm tội g.i.ế.c cha. Đánh đổi bạc tích cóp ngần năm để đổi lấy một quyết định của con, tiền mất cũng đáng giá”.

 

Loading...