Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 336: Đổ thần Thịnh Kinh (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:41
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm qua vì ham vui nhất thời nên suy nghĩ nhiều. Giờ ngẫm mới thấy gì đó sai sai. Tên nhóc tới Thịnh Kinh, nhà cửa là do Hoàng thượng ban tặng, hề phong thanh chuyện cưới xin, cớ gì cần dùng đến tiền? Đã cần tiền, cố tình lột sạch mấy vạn lạng bạc của bọn họ để gì?

Càng nghĩ càng thấy đúng, nhưng tự nhủ khi do suy diễn quá nhiều. Hồi ở Tây Bắc, cũng từng danh tên thích đ.á.n.h bạc. Ngay cả Lỗ Đại đợt xuống Giang Nam mộ binh cũng lột mất ba ngàn lạng, hai từ đó mới đ.á.n.h quen .

Dân ham cờ b.ạ.c thì ngứa tay tìm đến sòng bài cũng là lẽ thường tình. Chỉ là triều đình dạo đang nhiều chuyện rối ren, đ.â.m bực hối hận vì đêm qua lỡ để m.á.u nóng bốc lên đầu.

hối hận cũng vô ích, tiền chui túi . Chuyện mà lọt đến tai nhà, chắc chắn sẽ no đòn gia pháp. Cách duy nhất bây giờ là gỡ tiền đó. Chính vì , sáng nay triệu tập bộ đám con em kinh thành tham gia đ.á.n.h bạc đêm qua đến Vọng Sơn Lâu.

Hắn phân tích rõ tính nghiêm trọng của vấn đề, dặn dò tất cả tuyệt đối hé nửa lời. Đứa nào tiền thì về nhà lấy thêm, đứa nào thì tìm bạn bè mà vay mượn. Nói chung là tối nay tất cả cùng Ngọc Xuân Lâu để gỡ gạc ngân phiếu mất.

Tên nhóc tuy tuyệt kỹ cờ b.ạ.c cao siêu, nhưng sợ tối nay sẽ thua t.h.ả.m hại hơn. Thế nên sáng nay cố tình chầu chực cổng cung đợi Nguyên đại ca hạ triều, mời bằng tối nay cùng đến Ngọc Xuân Lâu. Ngộ nhỡ bọn họ gỡ nổi, thì nhờ Nguyên đại ca đỡ vài lời. Dù tên nhóc cũng từng là thuộc hạ cũ của , chắc sẽ nể mặt chút đỉnh.

Tất nhiên, thể nhờ thẳng Nguyên đại ca khuyên nàng trả tiền thắng đêm qua. hôm qua thua nhục nhã quá, cứ nghĩ tới là ruột gan bứt rứt yên, chỉ quyết một phen sống mái với tên ranh . Dù Nguyên đại ca ở đây bảo kê, sợ cái quái gì.

"Hôm qua ồn ào quá, hôm nay chúng đổi kiểu chơi, dám ?".

Quý Diên hất hàm khiêu khích.

"Không dám dám, chỉ chấp nhận chấp nhận”.

Mộ Thanh lướt qua bàn cờ b.ạ.c đêm nay. Thấy sẵn hai chiếc ghế đặt đối diện mà bóng dáng nhà cái thấy , nàng liền hiểu ngay Quý Diên đấu tay đôi với .

Nàng kéo ghế thản nhiên xuống, móc bộ ngân phiếu thắng đêm qua từ trong n.g.ự.c áo đặt lên bàn, lãnh đạm : "Ngươi chơi kiểu gì, thử xem”.

Đám chui bẫy, nàng sẽ lôi một văn tiền mồi nhử nữa. Đêm qua một văn tiền đó là mồi ngon, bọn chúng c.ắ.n câu , nhưng đêm nay lòng tham phình to, chút mồi nhãi nhép chẳng thể nào thỏa mãn bọn chúng . bất kể bọn chúng nhắm một văn tiền là xấp ngân phiếu , chỉ cần còn m.á.u mê cờ bạc, nàng thừa sức khiến chúng lún càng lúc càng sâu.

Quả nhiên, đám con em kinh thành tham gia ván cược đêm qua thấy tiền thua, đôi mắt lập tức sáng quắc lên như sói đói, hận thể nhào tới cướp cho bằng sạch.

Đêm qua chơi ngông quá trớn, sáng nay Quý Diên gọi đến Vọng Sơn Lâu bọn họ mới nhận mức độ nghiêm trọng. Số tiền tuy nhiều nhặn gì, nhưng lỡ nhà mà thì một trận đòn roi gia pháp là khó tránh khỏi. , tiền đội nón , đêm nay đành nhắm mắt đưa chân liều một phen.

Quý Diên hứa đêm nay sẽ đổi kiểu chơi, bọn họ tin tên ranh con lúc nào cũng ăn may thắng mãi .

"Ngươi tiếng xúc xắc chứ?".

Quý Diên xuống đối diện Mộ Thanh, hất hàm hỏi.

"Không !”. Mộ Thanh đáp lời thành thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-336-do-than-thinh-kinh-2.html.]

Nàng giỏi lắc xúc xắc. Hồi còn du học nước ngoài, nàng thường xuyên lê la các sòng bạc để thực địa nghiên cứu về vi biểu cảm, riêng môn lắc xúc xắc khổ luyện ròng rã suốt hai năm. Về nước việc, Cố Nghê Thường truyền dạy đủ mánh lới gian lận từ A đến Z. Nếu về kỹ năng lắc xúc xắc, nàng tuyệt đối là cao thủ hàng đầu. khoản tiếng xúc xắc thì hỏa hầu vẫn còn non.

"Thôi bớt xạo ”. Quý Diên tin.

Tên nhóc chẳng những tiếng xúc xắc, mà bản lĩnh chắc chắn còn cao hơn . Nếu thì đêm qua thể tay nhanh chuẩn đến ? Quý Diên khẩy: "Tiểu gia hôm nay cứ cược xúc xắc với ngươi đấy”.

Nếu bản lĩnh của nàng cao hơn , càng thấy hưng phấn.

"Cược thế nào?". Mộ Thanh mặt đổi sắc.

"Tiểu gia lắc xúc xắc, ngươi đoán Tài Xỉu. Đoán trúng, tiểu gia vẫn còn bạc để thua cho ngươi. Còn đoán sai, ói hết bộ bạc đêm qua trả cho tiểu gia”.

"Được!”. Mộ Thanh đồng ý cái rụp.

"Sảng khoái!”.

Quý Diên lớn, xoáy Mộ Thanh. Tên ranh mồm thì bảo xúc xắc, mà dám nhận lời dứt khoát thế ?

" thực sự xúc xắc. Tiểu Công gia cất công chơi môn , mất hứng, nên đành bồi tiếp. dùng cách đoán mò, ngươi thấy ?". Mộ Thanh ung dung tiếp.

"Đoán mò?".

Không chỉ Quý Diên mà bộ đám đông đang vây xem sảnh Ngọc Xuân Lâu đều ngẩn tò te.

Quý Diên nhíu mày: "Đoán kiểu gì?".

"Ta xúc xắc. Ngươi cược môn thì chỉ còn cách đoán mò. Vì một yêu cầu: một ván cho đoán ba , lấy kết quả của cuối cùng chuẩn. Thua là thua, thắng là thắng, ngươi chịu ?".

Lại còn kiểu chơi kỳ khôi nữa ?

Khắp sảnh đường bỗng xì xầm bàn tán.

Đám vây quanh sòng bạc đêm nay, ngoại trừ những tên con em nhẵn túi từ đêm qua, thì còn đều là lừa tới đây. Lúc mới , đứa nào cũng tưởng rủ đến Ngọc Xuân Lâu uống rượu mua vui. Tới nơi mới vỡ lở là đêm qua một đám rỗng túi, giờ gọi bọn họ mang tiền đến ứng cứu. Mãi đến lúc Giang Bắc Thủy sư Đô đốc Chu Nhị Đản bước , bọn họ mới vỡ lẽ thắng tiền đêm qua là ai. Tuy tận mắt chứng kiến ván bài đêm qua, nhưng một khi gom sạch túi từng đấy thì chắc mẩm là tay cao thủ chứ. Sao hôm nay cách chuyện chẳng giống cao thủ chút nào?

Đánh cờ b.ạ.c nhiều khi đúng là dựa vận may để đoán mò, nhưng đoán kiểu quang minh chính đại như thế thì mất mặt quá. Đám t.ử kinh thành chơi bời, đứa nào là thích màu giấu dốt cơ chứ?

Cái tên thì , mặt dày tuyên bố , đòi đoán mò trắng trợn. Hắn thấy hổ ?

Loading...