Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 339: Đổ thần Thịnh Kinh (5)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:44
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trái ngược với cảnh tượng hân hoan đó, đám t.ử kinh thành Mộ Thanh mặt mày xám ngoét. Hắn đang đùa giỡn bọn họ đấy ? Tối qua đ.á.n.h với , như quỷ thần giáng thế suýt lột sạch quần áo của bọn họ. Tối nay đặt cược cho , vốn định gỡ gạc chút đỉnh từ túi khác đắp chỗ lỗ đêm qua, ai dè thua? Nhìn tiền lén thó từ nhà và tiền vay mượn những kẻ đặt cửa Quý Diên chia chác sạch bách, mặt mũi đám con em tối sầm .

Chuyện tính đây? Vốn định gỡ gạc, kết quả càng gỡ càng lỗ nặng. Kiểu vác mặt về nhà chắc chắn sẽ đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.

"Cuối cùng cũng lúc ngươi bại tay tiểu gia. Ông trời mắt”.

Quý Diên hả lòng hả . Bao nhiêu cục tức ở huyện Phụng, cộng thêm nỗi uất ức khi nàng đ.á.n.h bại đêm qua, nay nhờ ván thắng mà tan biến sạch sành sanh. Nỗi bực dọc vì ăn đòn gia pháp cấm túc lúc ở biên ải về cũng như gột rửa, tâm trạng sảng khoái kể xiết.

Hô Diên Hạo nhíu mày. Nữ nhân ? Muốn thua thì cũng thua cho chứ, thua một tên tiểu bạch kiểm? Hắn bộ dạng vênh váo đắc ý của Quý Diên, sắc mặt ngày càng trở nên âm trầm. Đột nhiên, phắt dậy, sải bước xuống lầu.

Đám t.ử kinh thành thấy , sắc mặt đồng loạt biến đổi, hoảng hốt lùi dạt hai bên. Nguyên Tu sầm mặt, bước lên chắn mặt Mộ Thanh.

Hô Diên Hạo khẩy chế giễu: "Bản vương mang tiền đến đây!”.

Vừa dứt lời, Hô Diên Hạo ném mạnh chiếc túi gấm thêu hình hắc ưng lên bàn cờ bạc. Từ bên trong, những viên bảo thạch xanh lục to tròn lăn lông lốc ngoài.

Vùng Ngũ Hồ vốn ít vàng bạc nhưng nổi tiếng giàu các loại bảo thạch. Giới quý tộc kinh thành đặc biệt ưa chuộng thứ ngọc . Chỉ tiếc chiến tranh liên miên, biên quan đóng cửa nhiều năm, thương đội qua đại mạc ngày càng thưa thớt. Bởi , loại ngọc càng trở nên khan hiếm, giá trị cũng theo đó mà tăng lên.

Trong mắt giới quý tộc Đại Hưng, những viên bảo thạch cực kỳ trân quý. Vậy mà Hô Diên Hạo ném một lúc đầy ắp cả túi gấm. Chỉ liếc sơ màu sắc của những viên bảo thạch xanh lăn lóc bàn, đừng ngàn vàng, đổi lấy vạn vàng cũng xứng đáng.

Đám con em kinh thành đến trố cả mắt.

Mộ Thanh ngước lên Hô Diên Hạo, chỉ thấy sắc mặt tối sầm : "Hết tiền đ.á.n.h bạc , bản vương cho ngươi. Tuyệt đối thua cái tên tiểu bạch kiểm ”.

Gương mặt trắng trẻo của Quý Diên thoắt cái đỏ bừng như gấc. Hắn nhảy cẫng lên, xắn tay áo gào thét: "Ngươi mắng ai là tiểu bạch kiểm”.

"Mặt hoa da phấn thế tiểu bạch kiểm thì là cái gì?".

Hô Diên Hạo nhe nanh khẩy, hàm răng trắng ởn của còn trắng hơn cả mặt Quý Diên.

Quý Diên giận đến mức ấn đường cũng nổi gân xanh, tức quá hóa : "Tiểu gia đang đ.á.n.h bạc với Anh Duệ Đô đốc. Chuyện thì liên quan gì đến kẻ ngoại tộc nhà Địch vương?".

Sắc mặt Nguyên Tu cũng chẳng khá khẩm hơn. Hắn phất mạnh vạt áo đen, chiếc túi gấm nặng trịch bàn lập tức quét bay về phía Hô Diên Hạo như một chiếc lá khô. Hô Diên Hạo lật tay chụp gọn lấy, ánh mắt khẽ nheo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-339-do-than-thinh-kinh-5.html.]

Ánh mắt hai giao giữa trung, kẻ như sắt đá vững chãi, như loan đao sắc lẹm, uy áp đè nặng và sắc bén đến mức những xung quanh ai dám thở mạnh.

Nguyên Tu lạnh giọng: "Anh Duệ là Đại Hưng . Tiền bạc thiếu cũng chẳng phiền đến Địch vương bận tâm”.

Hô Diên Hạo cũng chịu nhượng bộ nửa bước. kịp phản bác thì Mộ Thanh lạnh lùng lia mắt lướt qua hai bọn họ, nhàn nhạt :

"Ta thấy mắt mũi hai đều vấn đề cả ”.

Ván nãy nàng chỉ thua ngân phiếu của Quý Diên. Hiện tại bên tay nàng bèo nhất cũng còn ba vạn lượng ngân phiếu. Rốt cuộc hai kẻ dùng cách gì mà cả đống ngân phiếu đó để leo lẻo nàng còn tiền đ.á.n.h bạc ?

Nguyên Tu khẽ liếc mắt đống tiền bên tay Mộ Thanh. Đâu thấy, chỉ là Hô Diên Hạo đến gây rối nên thuận miệng tiện lời thế thôi mà.

Hô Diên Hạo khẩy: "Thứ đó mà cũng gọi là tiền ?".

Câu thốt , những kẻ thua tiền đêm qua lập tức sa sầm mặt mũi. Chỗ ngân phiếu bọn họ thua gọi là tiền ư? Tên giặc Hồ còn dám ngông cuồng tự đại hơn nữa ?

Nhìn thấy cảnh sắp sửa xảy một trận cãi vã ỏm tỏi, Mộ Thanh lạnh lùng lên tiếng chấn chỉnh:

"Kẻ nào xem thì ngậm miệng . Không xem thì cút ngoài”.

Nguyên Tu lập tức ngậm miệng. Hô Diên Hạo nheo mắt, thầm nghĩ nữ nhân quả thật là gì.

Bộ Tích Hoan vẫn lặng yên lưng Mộ Thanh, cúi đầu, chẳng hề tỏ nôn nóng bực bội. Hắn vội, vì kịch vẫn còn ở phía .

Quý Diên cũng lười cãi vã đôi co với Hô Diên Hạo. Hắn ngay ngắn bàn cược:

"Làm ván nữa. Tiểu gia còn thắng ngươi thêm vài bận nữa cơ. Ván dám mang hết ngân phiếu thắng đêm qua cược ?".

cũng vớt vát tiền mất, một giúp đám bằng hữu rượu thịt gỡ gạc chút đỉnh cũng chẳng . Chỉ tại tên Hô Diên Hạo chen ngang phá đám tâm trạng tụt hứng. Vốn định chơi thêm vài ván nữa, nay thôi thì một ván phân định thắng thua luôn cho rảnh nợ.

Nghe , đám t.ử kinh thành tham gia cược đêm qua đang như kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc, sắc mặt nháy mắt bừng sáng như hồi sinh. Vài kẻ ban nãy lỡ đặt cược Mộ Thanh thắng, giờ trong lòng khỏi thấy áy náy với Quý Diên. Bọn họ vội vàng lũ lượt rút từ phía Mộ Thanh chuyển sang lưng Quý Diên.

Loading...