Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 341: Đổ thần Thịnh Kinh (7)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:46
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, ngoài mặt Mộ Thanh vẫn như lời của Quý Diên tác động. Nàng đăm đăm hộp xúc xắc hồi lâu, đó mới ngập ngừng hỏi : "Xỉu?".

Quý Diên cố giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn mới thở phào xong, thấy Mộ Thanh nhún vai, điềm nhiên :

"Dù cũng là ván cuối cùng, trạch viện cũng đem cược , chi bằng chúng nâng mức cược lên một chút ”.

"Đô đốc còn gì để thêm nữa ?". Quý Diên bắt đầu cảnh giác.

Mộ Thanh nhàn nhạt lướt mắt và đám con em kinh thành phía : "Chẳng còn gì khác để cược, cược y phục ”.

Quý Diên xong thì ngẩn , lát phản ứng liền phá lên:

"Ta còn tưởng ngươi định cược cái gì, hóa là y phục. Đô đốc cược y phục cũng , nhưng chúng đông thế , cược bao nhiêu bộ, trong khi Đô đốc chỉ một bộ , như e là thỏa đáng”.

"Vậy ngươi thế nào?".

Quý Diên xoa xoa cằm, nham hiểm: "Tiểu gia cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều. Nếu ngươi thua, để cái khố là ”.

Nào ngờ lời thốt , lập tức hai tia sắc lẹm phóng tới từ phía đối diện. Nguyên Tu trầm giọng quát: "Làm càn!”.

Hô Diên Hạo thì bật , nhưng nụ phần dữ tợn, mang đậm dã tính của loài sói thảo nguyên.

Bị quát mắng, Quý Diên đ.â.m ủy khuất. Ai bảo tối qua tên tiểu t.ử dám chê bai y phục mặc qua cơ chứ? Hôm qua nàng chê đồ của , đêm nay chủ động đòi cược y phục, với tác phong của Quý Diên , tất nhiên là tranh thủ báo thù .

Không chỉ là một cái khố thôi ? Hán t.ử trong quân doanh kẻ nào từng tồng ngồng thả rông dạo bước? Nguyên đại ca ở biên cương Tây Bắc mười năm, đáng lý quen với cảnh từ lâu mới , tự dưng mắng càn?

Đứng lưng Mộ Thanh, Bộ Tích Hoan khẽ ngước mắt vẻ mặt uất ức của Quý Diên, khóe môi nhếch lên một nụ trầm thấp. Nụ rõ hỉ nộ, nhưng hàm chứa ý vị sâu xa. Chỉ tiếc là Nguyên Tu và Hô Diên Hạo che khuất nên Quý Diên thấy. Hắn chỉ Mộ Thanh thản nhiên đáp: "Được!”.

Mí mắt Nguyên Tu giật nảy, xoay phắt .

Đến cả Hô Diên Hạo cũng sững sờ. Nữ t.ử thảo nguyên cũng từng ai hào phóng táo bạo đến mức .

Quý Diên khoái trá mặt. Sự căng thẳng ban nãy nhờ chuyện mà tan biến quá nửa.

Hắn gật gật đầu: "Đô đốc quả nhiên sảng khoái!”.

"Tài. Mở nắp !”.

Mộ Thanh đoán cũng vô cùng sảng khoái. Ở cơ hội cuối cùng , nàng hề nửa điểm do dự, giọng điệu sắc bén và dứt khoát vô cùng.

Khuôn mặt Quý Diên lập tức xanh mét, nụ môi cứng đờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-341-do-than-thinh-kinh-7.html.]

Đám công t.ử phía thấy sắc mặt của , chỉ cảm thấy khí căng thẳng tột độ, ai nấy đều cúi đầu chằm chằm Quý Diên.

Nguyên Tu và Hô Diên Hạo đối diện thấy rõ mồn một.

Hô Diên Hạo phá lên: "Tiểu bạch kiểm thua !”.

Khuôn mặt vốn xanh mét của Quý Diên vì câu mà lập tức chuyển sang đen kịt. Đám con em kinh thành phía giật kinh hãi. Thấy tay Quý Diên vẫn đè chặt nắp hộp xúc xắc, bọn họ hận thể tiến lên cạy tay để xem thử. Biết tên giặc Hồ chỉ đang cố tình dọa dẫm bọn họ thì ?

"Mở !”.

Nguyên Tu nhạt giọng: "Dám cược thì dám mở, nếu dám, sẽ mở giúp ngươi”.

"Ai tiểu gia dám?".

Quý Diên chịu nổi sự khích bác, một tay lật tung hộp xúc xắc: "Thua thì thua. Cùng lắm chỉ là một trận đòn gia pháp và một bộ y phục thôi mà”.

Đến lúc tỏ dũng như một trang hảo hán. Thế nhưng đám con em kinh thành thuộc phe thua cược thấy điểm nắp hộp thì mặt mày xám ngoét như tro tàn.

Đâu ai cũng là độc đinh trong phủ như Quý Diên, dù chịu đòn gia pháp cũng đến nỗi thừa sống thiếu c.h.ế.t. Hiện giờ để thua ván là mất trắng bộ gia sản. Đêm nay về phủ mà đến cả y phục cũng chẳng còn, nhất định sẽ kinh động đến nhà, đến lúc đó chẳng sẽ đ.á.n.h cho tàn phế ?

Trong chốc lát, về đến phủ mà trong sảnh đường tràn ngập tiếng kêu than oán thán. Chỉ riêng Tào T.ử An là mặt mày tím ngắt. Ban đầu đặt cược Mộ Thanh thắng, Nguyên Tu tỏ thái độ gì, kết quả ván đó thua, bây giờ đây?

Quý Diên uất ức Mộ Thanh, hỏi: "Rốt cuộc là ngươi thế nào mà thắng ?".

Mộ Thanh vẫn mải mê thu dọn đống ngân phiếu vương vãi như giấy vụn bàn, đầu cũng thèm ngẩng lên: "Ngươi thua , nên ngươi quyền ”.

" ít nhất cũng quyền ván ngươi cố tình thua chứ?".

Quý Diên trầm giọng gạn hỏi.

Ban đầu thực sự nghĩ tới chuyện . giờ khắc , Mộ Thanh càn quét đống ngân phiếu bàn, trong đầu mới xẹt qua một suy nghĩ quái dị – những tờ ngân phiếu chính là bộ tiền mà tất cả bọn họ mang đến.

Ở ván đầu tiên, nàng đề nghị lấy kết quả thắng thua của hai để mở sòng. Đã là mở sòng thì tất nhiên sẽ cược thắng, cược nàng thắng. Giả sử ván đó nàng thắng, thứ nàng thu về chỉ là bạc trong tay . Còn đối với những kẻ dựa thắng thua của hai để đặt cược, bạc của bọn họ cũng chỉ là trao qua giữa bọn họ mà thôi, ngân phiếu vốn dĩ chẳng mảy may lọt tay nàng.

Thế nhưng ván đó nàng thua. Nàng kéo theo những kẻ cược cho mất sạch tiền về phe bọn . Đến ván tiếp theo, phía nàng hiển nhiên chẳng còn ai chống lưng, tình cảnh ngoắt về y hệt tối qua – một nàng đấu với tất cả. Và đêm nay nàng càng tay tàn độc hơn, chỉ một ván duy nhất, nàng lột sạch tiền của tất cả bọn họ.

Kết cục thể khiến nảy sinh nghi ngờ: ván thua đó, liệu nàng cố ý diễn kịch?

Sắc mặt đám công t.ử đồng loạt biến đổi. Nguyên Tu và Hô Diên Hạo cũng vỡ lẽ. Hai xấp ngân phiếu dày cộm trong tay Mộ Thanh, xâu chuỗi bộ ván cược, trong lòng lập tức bừng sáng.

Hô Diên Hạo ngửa cổ lớn, tiếng mang theo sự ngông cuồng bừa bãi – nữ nhân thực sự giảo hoạt chẳng khác nào một con sói cái.

Nguyên Tu thì trút một thở dài – hại nãy giờ lo lắng vô ích.

Loading...