"Ngươi thử đoán xem!”.
Lúc Mộ Thanh dọn dẹp xong xuôi. Nàng nhét xấp ngân phiếu dày cộm n.g.ự.c áo, sang bảo đám Quý Diên: "Cởi y phục !”.
Quý Diên lập tức trưng bộ mặt mếu máo, Nguyên Tu cầu cứu: "Nguyên đại ca...”.
"Có chơi chịu!”.
Quý Diên còn kịp há miệng nài nỉ thì Nguyên Tu cắt ngang. Hắn thừa Quý Diên định cầu xin điều gì. Thế nhưng cũng hiểu rõ Mộ Thanh tuyệt đối loại tham tài hám lợi. Nàng đến Ngọc Xuân Lâu đ.á.n.h bạc tám phần mười là vì điều tra vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc. Chuyện liên quan trực tiếp đến tướng sĩ trong quân, quyết thể vì tình riêng mà đỡ cho Quý Diên.
" vụ án tiền tuất liên quan gì đến phủ Trấn Quốc Công . Nguyên đại ca, chúng là bằng hữu từ thuở nhỏ, hiểu rõ tổ phụ mà, chuyện thể liên quan đến ông ?".
Quý Diên cũng dính dáng đến quân Tây Bắc thì Nguyên Tu chắc chắn sẽ đặt lợi ích của tướng sĩ lên hàng đầu. chính vì tin chắc chuyện dính líu gì đến phủ Trấn Quốc Công, nên mới Nguyên Tu đỡ vài lời.
Nhân phẩm và tác phong quan của tổ phụ , Nguyên Tu là hiểu rõ nhất. Thuở nhỏ Nguyên đại ca thường lui tới phủ Trấn Quốc Công, ngay cả kỹ năng cưỡi ngựa b.ắ.n cung của cũng là do chính tổ phụ truyền dạy.
"Có liên quan , điều tra mới ”.
Mộ Thanh đảo mắt quanh sảnh lớn một vòng, lôi đống ngân phiếu , dõng dạc tuyên bố mặt : "Nếu liên quan đến vụ án tham ô tiền tuất trong quân, bộ ngân phiếu sẽ trả thiếu một đồng. Còn nếu liên quan, thì đành đắc tội”.
Số tiền nào dính líu đến án tham ô, nàng sẽ giao cho Bộ Tích Hoan sung quốc khố, dùng để phát cho gia quyến tướng sĩ trong quân.
Đám con em kinh thành vốn vẫn còn bán tín bán nghi chuyện Mộ Thanh đến Ngọc Xuân Lâu đ.á.n.h bạc để điều tra phá án. Thậm chí kẻ còn nghĩ nàng là quan viên triều đình mà dám công nhiên cờ b.ạ.c là vi phạm quốc pháp, nên cũng chẳng thèm để tâm. Đến lúc nàng lật bài ngửa, ai nấy đều khỏi chấn động, lúc mới vỡ lẽ ván cược đêm nay thực sự chọc thủng tổ ong vò vẽ .
"Để y phục , các ngươi thể !”. Mộ Thanh nhạt giọng.
Cả sảnh đường tĩnh lặng như tờ. Hồi lâu , Quý Diên mới rặn một câu: "Thật sự tuyệt tình đến ?".
"Không tuyệt tình chút nào!”.
Mộ Thanh liếc một cái: "Ta bắt các ngươi lột khố ”.
Quý Diên thấy mắt tối sầm. Vừa nãy chính miệng đòi lột cả khố của cơ mà. Bây giờ nàng chừa cho cái khố, kể thì đúng là " tuyệt tình" thật.
"Được, tên tiểu t.ử nhà ngươi...”.
Quý Diên tức đến thở hổn hển: "Có thể nể tình để cho cái áo choàng lớn ? Đang giữa tiết tháng Giêng rét buốt thế ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-342-do-than-thinh-kinh-8.html.]
Mộ Thanh trưng vẻ mặt chỗ cho sự thương lượng, nhưng ngoài miệng :
"Ngươi thử nghĩ xem, ở trần chạy về nhà nhiễm phong hàn sẽ hơn? Hay là khoác áo choàng về, thể nhiễm bệnh, nhưng no đòn gia pháp sẽ hơn?".
Quý Diên liền ngớ . Hắn là độc đinh trong nhà, phong hàn cũng chỉ là bệnh vặt. nếu đổ bệnh, chắc chắn tổ phụ sẽ xót xa mà nỡ tay đ.á.n.h đòn.
Câu của Mộ Thanh cũng khiến ít con em kinh thành sáng mắt lên. Bọn họ nàng bằng ánh mắt chất chứa thêm vài phần sâu xa.
Quý Diên cũng sâu Mộ Thanh một cái, thêm lời nào, lập tức cởi phăng y phục ngay mặt . Hắn ném mạnh bộ cẩm bào xuống đất, gằn giọng: "Đi!”.
Từ nhỏ quen thói ngang tàng bậy, trong đám công t.ử bột ở Thịnh Kinh, luôn xưng vương xưng bá. Giờ đến còn cam tâm tình nguyện chơi chịu, những còn cũng đành bấm bụng cởi y phục . Ai nấy mặt mày tím tái bước khỏi Ngọc Xuân Lâu, chẳng kẻ nào còn mặt mũi dám ai. Chỉ riêng Tào T.ử An là hung hăng trừng mắt oán hận Mộ Thanh.
Đêm đó, giữa tiết canh ba canh tư, một đám con em quý tộc chỉ mặc độc mỗi chiếc quần lót trong tồng ngồng chạy rông phố phường kỹ viện. Cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Thấy tuyết rơi ngày càng dày, đám tiểu tư của các phủ vội vàng đ.á.n.h xe ngựa đón chủ t.ử lên xe. kỳ lạ , một ai chịu bước lên, thà rằng nhiễm phong hàn còn hơn là xe, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy trong bão tuyết. Chẳng ai hiểu nguyên do vì . Mãi nhiều năm về , khi đời nhắc , chuyện vẫn xem là một giai thoại kỳ lạ nức tiếng đất Thịnh Kinh.
Đêm đó, ngoài giai thoại kỳ lạ , còn một tin tức giật gân khác lan truyền. Tân nhiệm Giang Bắc Thủy sư Đô đốc Chu Nhị Đản, chỉ bằng một ván cược tại Ngọc Xuân Lâu lột sạch quần áo của một đám công t.ử bột, khiến bọn họ chỉ còn trơ mỗi cái khố che . Danh xưng "Đổ thần" ngay ngày hôm vang danh khắp chốn kinh thành.
Cũng trong đêm đó, lúc Mộ Thanh bước khỏi Ngọc Xuân Lâu, Nguyên Tu và Hô Diên Hạo đồng loạt theo nàng.
Mộ Thanh đầu Hô Diên Hạo, khó chịu hỏi: "Ngươi lẽo đẽo theo gì?".
Hô Diên Hạo chắp tay lưng, hất cằm con phố dài: "Đường chỉ một lối, lẽ nào chỉ cho phép ngươi , cho bản vương bước?".
Thấy cố tình cưỡng từ đoạt lý, Mộ Thanh khẩy:
"Được thôi, Địch vương nhất là cứ bám theo cho sát. Lát nữa đến đoạn ngõ hẻm vắng vẻ, cẩn thận tặng cho một đao mất mạng, ai nhặt xác ”.
Hô Diên Hạo xong liền ngửa đầu sảng khoái. Tuyết rơi như đao cắt, cạo mặt đau rát, nhưng trong lòng sôi sục một ngọn lửa nóng bỏng. Cười xong, thiếu niên vóc dáng thấp bé, dung mạo bình thường mặt, hạ giọng:
"Bản vương chính là thích cái sự ngông cuồng của nàng”.
Ngựa hoang thảo nguyên sói cái chốn đại mạc, sớm muộn gì cũng ngày tự tay thuần phục nàng.
Nguyên Tu sầm mặt, lạnh lùng chặn lời: "Địch vương nếu chuộng nam phong, thể đến chỗ nam kỹ. Anh Duệ là Thủy sư Đô đốc của Giang Bắc, thánh chỉ phụng mệnh bồi tiếp Địch vương. Địch vương nhất đừng dây dưa quấy rầy”.