Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 343: Ta còn chưa sờ qua (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:49
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bản vương chỉ hỏi xem lúc nãy nàng đ.á.n.h bạc giở trò quỷ gì thôi”. Hô Diên Hạo chuyển mắt sang Mộ Thanh.
Nếu ván đó nàng cố tình chịu thua, chứng tỏ nàng rõ Tài Xỉu hộp xúc xắc là gì. Nàng mạnh miệng bảo xúc xắc, mặc dù thể chỉ là lời dối, nhưng nữ nhân vốn lắm mưu nhiều kế, vẫn linh cảm chắc chắn nàng giở trò ma ranh khác.
Mộ Thanh liền dứt khoát lưng bước , chẳng thèm đếm xỉa đến Hô Diên Hạo. Dựa cái gì nàng cho ?
"Hắn nghĩa vụ báo cáo với Địch vương”. Nguyên Tu lên tiếng Mộ Thanh.
Nói xong, liền cùng nàng sóng vai tiến con phố chìm trong bão tuyết.
"Bản vương đang chuyện với của , can dự gì đến Đại tướng quân. Đại tướng quân cảm thấy đang xen chuyện bao đồng ?".
Hô Diên Hạo lạnh lùng lườm bóng lưng Nguyên Tu.
Mộ Thanh và Nguyên Tu đồng loạt khựng bước, cùng đầu về phía Hô Diên Hạo.
Tuyết rơi dày đặc tựa hoa mai, nương theo gió quất che khuất tầm . Ở phía cuối cùng, Bộ Tích Hoan đang lặng lẽ đó, ánh mắt hờ hững và lạnh lẽo.
Thấy lời của đạt mục đích, Hô Diên Hạo đắc ý lớn. Xuyên qua màn mưa tuyết mịt mù, hướng ánh mắt về phía Mộ Thanh, lớn tiếng :
"Đừng quên, bản vương chạm nàng. Theo tập tục thảo nguyên, nàng chính là của bản vương”.
Khuôn mặt Nguyên Tu tức thì đanh như sắt nguội, gằn:
"Anh Duệ là Đại Hưng , tuân theo quy củ của thảo nguyên các . Địch vương bớt tự đa tình ”.
Nếu chiếu theo tập tục Đại Hưng, ở trường đua ngựa cũng từng chạm nàng, chẳng nàng cũng bắt buộc gả cho ? nàng nào loại nữ nhi khuê các yếu đuối trói buộc bởi những giáo điều đó, dẹp mấy cái hủ tục cho rảnh nợ.
Nhìn hai nảy lửa tranh chấp, Bộ Tích Hoan nhếch mép lạnh lùng tựa lưỡi dao.
Vốn dĩ Mộ Thanh lười đôi co, nhưng khi đầu bắt gặp thần sắc của Bộ Tích Hoan, khuôn mặt nàng liền lạnh , thản nhiên đáp: "Ừ, đúng đấy!”.
Nguyên Tu hoảng hốt ngoái , ánh mắt sắc như kiếm, trái tim trong lồng n.g.ự.c như vọt lên tận cổ họng – Nàng "đúng" cái gì cơ?
Ánh mắt Hô Diên Hạo bừng lên niềm hân hoan, đôi con ngươi màu xanh ngọc sáng rực như mắt sói trong đêm – Nàng đang thừa nhận những lời là đúng ?
"!”.
Mộ Thanh gật gật đầu với cả hai bọn họ, giọng sắc lạnh và đầy vẻ giễu cợt: "Ta tòng quân ở Tây Bắc, trong vòng nửa năm phá kỳ án, hóa giải tiễn trận, đ.á.n.h tan mã phỉ, thâm nhập sào huyệt địch, xuống tận địa cung... còn tiện thể yêu đương với một tên biến thái, rảnh rỗi lắm chắc”.
Niềm vui sướng nơi đáy mắt Hô Diên Hạo trong nháy mắt đóng băng. Trái tim Nguyên Tu treo ngược cành cây lập tức rơi bộp xuống, nhịn khẽ bật . Bộ Tích Hoan cúi đầu, che giấu ý khoan khoái nơi đáy mắt.
Mộ Thanh xoay sải bước, chẳng buồn dông dài thêm nửa lời, cứ thế một mạch thẳng về Đô đốc phủ.
Nguyên Tu cùng về Đô đốc phủ, nhưng chỉ nán chờ ở hoa sảnh một lát, uống qua một chén . Hắn vô vàn câu hỏi chất vấn, nhưng đêm nay quá muộn. Uống xong chén , liền dậy:
"Đêm nay về Hầu phủ nghỉ ngơi. Ngươi cũng nghỉ sớm , ngày mai còn thiết triều sớm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-343-ta-con-chua-so-qua-1.html.]
"Ngày mai lên triều”. Mộ Thanh thản nhiên đáp.
Thấy Nguyên Tu ngớ , nàng bồi thêm: "Có ai hỏi thì ngài cứ là bệnh”.
Cáo bệnh thượng triều?
Nguyên Tu lập tức ngộ vấn đề. Đêm nay nàng náo loạn một phen tưng bừng ở Ngọc Xuân Lâu, ngày mai lên triều kiểu gì cũng đám Ngự sử xúm hạch tội, cáo bệnh là để trốn cho nhẹ đầu đây mà.
Hắn bật , gật đầu : "Được , tùy ngươi. Sáng mai hạ triều tới”.
Hắn vẫn hỏi xem bạc nàng thắng đêm nay rốt cuộc liên hệ gì đến vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc.
Bên ngoài gió rít tuyết rơi dày đặc. Nguyên Tu ngăn Mộ Thanh tiễn khách. ngay lúc chuẩn , cố ý liếc mắt đ.á.n.h giá Nguyệt Sát một cái, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác là lạ.
Những đến Đô đốc phủ, Việt Từ lúc nào cũng năng lạnh lùng gai góc, đêm nay yên ắng đến khác thường. kịp để ngẫm nghĩ sâu xa hơn, Lưu Hắc T.ử xách lồng đèn tận ngoài hoa sảnh, ngoan ngoãn hầu hạ tiễn Nguyên Tu khỏi cửa.
Nguyên Tu khuất, Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan lập tức tiến gác lầu hậu viện.
Vừa bước phòng, Mộ Thanh thẳng vấn đề: "Ta mượn của ngài để hai việc”.
"Ừm, nàng !”. Bộ Tích Hoan tháo mặt nạ xuống, mỉm nàng.
"Thứ nhất, điều tra xem đám công t.ử hồi phủ đêm nay kẻ nào phạt nặng nhất”.
Hiện tại nàng đang nắm vụ án tham ô quân bạc. Tuy đồn vụ án liên lụy đến nhiều nhân vật sừng sỏ trong triều, nhưng chắc chắn vẫn những vô can. Kẻ việc trái lương tâm sẽ chẳng sợ con cháu trong nhà thua bạc tay nàng. Chỉ những kẻ nhúng chàm mới thực sự kinh hoàng phẫn nộ.
"Thứ hai, tra xem từ lúc triều đình bắt đầu rót tiền tuất xuống, những năm qua kẻ nào thăng quan tiến chức nhanh nhất, đặc biệt chú ý đến những tên quan huyện. Đồng thời, tra xem bọn chúng là môn sinh của ai”.
Lý Bản năm xưa chính nhờ tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc ở huyện Phụng mà rộng đường quan lộ tiến triều đình. Cuối năm ngoái, khi bọn họ đến huyện Phụng, tên tri huyện đương nhiệm cũng dính líu đến chuyện ăn chặn ngân lượng . Dựa theo chế độ tuyển quan của Đại Hưng, triều quan bắt buộc tiến cử. Chỉ cần tra kẻ tiến cử là ai, tự khắc sẽ ai là kẻ nuốt trọn tiền tuất đó. Cứ theo manh mối mà bóc trần từng tầng, vụ án thực chất cũng chẳng khó nhằn cho cam.
Những việc chẳng cần Mộ Thanh giải thích cặn kẽ, Bộ Tích Hoan thấu tỏ hướng điều tra của nàng.
Hắn lên tiếng: "Nàng đích gặp mặt tên tri huyện huyện Phụng cũ ?".
Mộ Thanh vốn đang định hỏi chuyện , liền thuận nước đẩy thuyền: "Kẻ đó hiện đang ở ?".
"Thiên lao”. Bộ Tích Hoan mỉm đầy thâm ý, nụ mang theo chút tà vị khó đoán.
"Vậy mà vẫn còn sống đến tận bây giờ, đúng là kỳ tích”.
Mộ Thanh thấu vẻ mặt bất thường của Bộ Tích Hoan, ngay lời chỉ là tung hỏa mù.
Nàng vạch trần: "Ngài giấu ở ?".
Bộ Tích Hoan bật . Nàng lúc nào cũng nhạy bén như .
Hắn thong thả đáp: "Dưới mật lao của Đại Hàn tự ngoài thành. Kẻ đang giam trong thiên lao chỉ là hàng giả thôi”.