Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 344: Ta còn chưa sờ qua (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:50
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bên Đại Hàn tự mật lao ?".
"Nhà lao xây cất từ thời Cao tổ Hoàng đế, vốn dùng để giam giữ hoàng tộc của triều đại . Về mới trở thành nơi nhốt các trọng phạm bí mật. Chốn xây dựng cực kỳ kín đáo, chỉ các bậc Đế vương đời mới . Ban đầu cũng hề sự tồn tại của nó. Vài năm , khi ở Ngự thư phòng, vô tình mở một hộc tủ bí mật, bên trong chứa bản đồ cũ của mật lao . Lúc đó mới phát hiện lòng Đại Hàn tự ẩn chứa một nhà giam bí mật”.
Mộ Thanh chăm chú lắng , khi thấu suốt ngọn ngành bèn hỏi: "Vậy kẻ đang trong thiên lao là ai?".
Bộ Tích Hoan hao tâm tổn trí lén lút tráo đổi tên tri huyện huyện Phụng, chắc chắn là vì sợ giam trong thiên lao sẽ dễ thế lực diệt khẩu. Vậy thì kẻ thế mạng đang trong thiên lao là thần thánh phương nào?
Trước đây nàng chính thức tiếp nhận vụ án tham ô , những kẻ tật giật trong triều cảm thấy đe dọa, nên tên tri huyện giả mạo lẽ vẫn an . hiện tại nàng bắt tay điều tra, khó đảm bảo sẽ kẻ tay trừ hậu họa.
Mạng chuyện đùa. Hắn tri huyện thực sự, nếu lỡ ám hại thì chẳng là c.h.ế.t oan uổng ?
"Nàng yên tâm, kẻ đó là một tên t.ử tù”. Bộ Tích Hoan khẽ.
Hắn thừa nàng coi trọng mạng đến mức nào. Lúc lên kế hoạch, cố tình chọn một tên t.ử tù, cấp cho nhà một khoản bạc hậu hĩnh mới đưa thiên lao mồi nhử.
"T.ử tù?".
Mộ Thanh càng đ.â.m thắc mắc: "Hắn đóng giả tri huyện huyện Phụng mà sợ lộ tẩy ?".
Nàng vốn cứ đinh ninh Bộ Tích Hoan sẽ cử của Thích Nguyệt Bộ đóng giả tri huyện. Thích Nguyệt vốn là t.ử sĩ giang hồ, những trò dịch dung trộn là nghề của bọn họ. Ban đầu nàng còn chạnh lòng thương xót cho mạng sống của những hộ vệ . Giờ đó là một tên t.ử tù, nàng hoài nghi một tên t.ử tù thì lấy bản lĩnh để đóng giả một tên tri huyện trót lọt.
"Hắn đóng giả nhập vai, nàng cứ yên tâm”.
Nụ của Bộ Tích Hoan càng trở nên sâu xa khó lường. Thấy Mộ Thanh nhíu mày, vẻ như tìm chân tướng thì nàng sẽ vắt óc suy nghĩ mãi thôi, đành thở dài rõ:
"Trong công pháp mà tu luyện một chiêu thức thể khống chế tâm trí con . Chỉ là võ công đạt đến mức thượng thừa, thi triển pháp thuật tiêu hao tâm lực vô cùng lớn. Bệnh cũ vẫn diệt trừ tận gốc, nên hiếm khi sử dụng”.
Nghe đến đây, Mộ Thanh nhíu mày càng chặt hơn, nghiêm giọng gạn hỏi: "Ngài thật cho , ngày rời khỏi huyện Phụng bệnh cũ của ngài tái phát, là vì chuyện ?".
Bộ Tích Hoan khẽ nhạt, một khi lỡ mồm thì đừng hòng qua mắt nàng.
Chỉ vẻ mặt Bộ Tích Hoan, Mộ Thanh hiểu ngay chuyện, trong lòng khỏi dấy lên chút bực bội.
"Chẳng qua chỉ là một tri huyện huyện Phụng. Manh mối đứt ở chỗ thì sẽ tìm từ nơi khác. Cần gì ngài mạo hiểm như ?".
Hôm trong loan giá ánh sáng mờ tối, làn hương khói lượn lờ, nàng rõ thần sắc của . Nếu , đến nỗi tối nay mới âm thầm những chuyện . Bệnh cũ còn khỏi hẳn dám lấy mạo hiểm, thật chẳng quý trọng sức khỏe chút nào.
"Vụ án đáng để mạo hiểm". Bộ Tích Hoan mỉm .
"Nếu tra chân tướng, quân tâm cũng định hơn".
Còn một điều nữa, .
Hắn hiểu Mộ Thanh chấp niệm với vụ án đến mức nào. Từ ở hành cung Biện Hà, rõ . Nếu một vụ án điều tra sáng tỏ, nàng sẽ chẳng còn lòng nào nghĩ đến chuyện khác. Tri huyện huyện Phụng là một đầu mối quan trọng, thể để manh mối đứt đoạn?
Thấy hàng mày nàng vẫn nhíu chặt, Bộ Tích Hoan khẽ , hỏi: "Đây... xem là nàng đang lo cho ?".
Hắn mặc bộ trường bào màu đen của binh trưởng. Sắc áo trầm tối càng tôn lên gương mặt sáng tựa vầng trăng. Khóe môi khẽ cong, nụ lười nhác tựa như chỉ trong khoảnh khắc, muôn đóa xuân hoa ngoài cửa sổ đồng loạt bừng nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-344-ta-con-chua-so-qua-2.html.]
Mộ Thanh lườm một cái, chẳng buồn đáp lời, xoay bước trong trướng.
Nàng đến bên giường, đưa tay tháo màn. Bộ Tích Hoan lặng lẽ tiến đến phía , vòng tay ôm lấy nàng, cúi đầu khẽ bên tai:
"Thanh Thanh... nếu thật sự lo cho , chi bằng để sờ một chút?".
Mộ Thanh khựng tay, sắc mặt chợt lạnh .
"Bộ Tích Hoan, ngài thể đừng ghen vô cớ như thế ?".
Chẳng tối nay nàng giải thích rõ lời của Hô Diên Hạo ?
"Không thể!".
Bộ Tích Hoan vẫn ôm chặt lấy nàng, chịu buông tay. Giọng nhàn nhạt, phảng phất ý .
"Người c.h.ế.t thì ghen . Chẳng lẽ sống cũng phép ghen?".
Hắn chấp nhận để nàng khám nghiệm t.h.i t.h.ể nam tử, chẳng lẽ ngay cả ghen với sống cũng ?
Mộ Thanh nhất thời nghẹn lời, đành tiếp tục buông màn.
Nàng buông xong một bên, định sang bên còn thì Bộ Tích Hoan vẫn ôm lấy nàng từ phía , vướng víu vô cùng. Nàng bất giác nhíu mày.
"Buông tay!".
"Không buông!".
Bộ Tích Hoan mỉm . Bàn tay đặt nơi eo nàng khẽ vuốt ve, chậm rãi lên .
"Nghĩ thì... nơi Địch Vương từng chạm qua, vẫn chạm. Hay là... để sờ thử xem?".
Bộ Tích Hoan vốn với vẻ lười nhác như khi, tựa hồ vẫn tỉnh ngủ. Hơi thở phả khẽ bên tai khiến vành tai và bả vai Mộ Thanh tê dại. Thế vẫn đủ, bàn tay đặt nơi eo nàng khẽ vuốt ve, mang theo vài phần lực đạo. Mỗi nơi ngón tay lướt qua đều như bùng lên một ngọn lửa, giữa trời đông giá rét mà nàng thấy cả nóng ran.
Mộ Thanh chợt nhớ đến ở chính điện địa cung, khi Hô Diên Hạo chạm . Nàng cúi đầu bàn tay của kẻ nào đó vẫn an phận, chậm rãi lên , đáy mắt dần phủ một tầng lạnh lẽo.
"Ngài hôm đó thoát khỏi tay Hô Diên Hạo bằng cách nào ?".
"Hửm?".
Bộ Tích Hoan đáp lấy lệ một tiếng, bàn tay vẫn chịu dừng .
Eo nàng quả thực khiến lưu luyến. Dù cách một lớp thần giáp, vẫn cảm nhận đường cong săn chắc bên . Chỉ là... lên cao thêm chút nữa thì cảm giác sẽ thế nào?
Ý nghĩ khiến bất giác nhớ đến đêm trùng phùng ở Tây Bắc. Hôm , nàng tắm tấm bình phong. Khi bước , ánh nến hắt lên hình mảnh mai, in vách một đường cong tròn đầy khiến khác chỉ thoáng qua cũng khó lòng quên .
Nghĩ đến đó, chợt nhớ từ ngày nhập ngũ, vì giả nam trang nên nàng luôn quấn đai bó ngực. Làm mãi chẳng lợi cho cơ thể. Nếu cứ kéo dài như thế... phần thể mới phát triển , chẳng sẽ nhỏ mất ?
Nghĩ đến đó, Bộ Tích Hoan bất giác thất thần.