Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 345: Ta còn chưa sờ qua (3)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:51
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , Mộ Thanh bất ngờ ngửa đầu húc mạnh về phía . Cằm suýt nữa đập trúng. May mà bản năng cảm nhận sát khí, lập tức ngả , kịp tránh cú húc . Đến khi Mộ Thanh giẫm mạnh một cước về phía , buông nàng , lùi hẳn mấy bước.
"Lại định mưu sát phu quân ?".
Bộ Tích Hoan bật hỏi.
Mộ Thanh xoay . Gương mặt vẫn lạnh tanh, nhưng trong đáy mắt thấp thoáng vẻ khó hiểu.
Chữ "" ... từ mà ?
"Hôm nàng nhập ngũ, trong rừng, nàng từng vung d.a.o với . Quên ?".
Bộ Tích Hoan khẽ nhắc.
Suốt đời , sẽ quên ngày hôm .
Từ khi cung, mất bao năm mới học cách nhẫn nhịn, học cách giấu kín hỉ nộ trong lòng. Hắn từng nghĩ sẽ một thể khiến thực sự nổi giận.
Đến tận bây giờ, vẫn nhớ như in cơn giận và nỗi đau của khoảnh khắc . Điều khiến đau lưỡi dao, mà là hiểu vì đau đến thế.
Mãi đến khi nàng rời Tây Bắc, những ngày sống một trong hành cung Biện Hà, ngày nào cũng hướng mắt về phương Tây Bắc, mới dần hiểu...
Thì , cả đời , gặp kiếp nạn của .
Mộ Thanh thì sững , vẻ mặt thoáng mất tự nhiên. Nàng xoay tiếp tục buông nốt màn bên còn .
Người thù dai đến thế?
Chẳng nàng ? Hôm nàng chỉ tự cứu , chứ từng ý định g.i.ế.c .
"Thanh Thanh...".
Đợi Mộ Thanh buông xong màn giường, Bộ Tích Hoan mới mỉm gọi.
"Ta thật sự vui".
Mộ Thanh , vẻ mặt phần kỳ lạ. Sao vui nữa ? Vừa chẳng còn nhắc đến chuyện mấy vui vẻ khi xưa ?
Nàng bỗng thấy thật sự theo kịp cảm xúc của Bộ Tích Hoan. Dù là tâm lý của những kẻ hung tàn nhất thế gian, nàng cũng thể thấu. Chỉ riêng tâm tư của , nàng mãi hiểu nổi. Lúc thì vui, lúc vui, một thể nhiều cảm xúc đến ?
Ý nơi khóe môi Bộ Tích Hoan càng đậm hơn. Hắn nàng, giọng đầy ý trêu chọc: "Điều khiến vui là... lúc nãy điều nàng để ý là chữ '', chứ hai chữ 'phu quân'".
Mộ Thanh thoáng ngẩn .
Một lúc , nàng vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, xoay chui trong màn. Từ lớp màn truyền giọng bình thản của nàng: "Ta cũng vui. Điều đó chứng tỏ hệ miễn dịch của vẫn bình thường".
Mấy lời như "phu quân", nhiều đến mức nàng mãi thành quen. Miễn dịch thì ?
Bộ Tích Hoan chẳng hiểu "hệ miễn dịch" là gì, nhưng đại khái cũng đoán ý nàng. Nhìn tấm màn giường khẽ lay động, bật .
"Ta còn một chuyện nữa".
"Chuyện gì?".
Giọng Mộ Thanh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
"Tối ngủ nhớ tháo đai bó n.g.ự.c ".
Trong giọng Bộ Tích Hoan ý nhịn mãi giấu .
"Dù ... nàng cũng nên nghĩ cho những ngày tháng khi thành của vi phu…".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-345-ta-con-chua-so-qua-3.html.]
Trong màn bỗng im phăng phắc.
Một lát ...
"Bốp!".
Một chiếc gối từ trong màn bay thẳng ngoài.
Bộ Tích Hoan xoay , cố nén , nhưng rốt cuộc vẫn bật thành tiếng. Hắn lâu mới nhặt chiếc gối lên, liều mạo hiểm đưa trong màn. Tiện thể trộm một nụ hôn, lúc mới chịu lui , chuẩn hồi cung.
lúc định , giọng Mộ Thanh từ trong màn vọng : "Khi nào ngài rảnh? Ta gặp tri huyện huyện Phụng. Còn nữa, bảo của ngài điều tra xem Lý Bản là môn sinh của ai".
"Ừm". Bộ Tích Hoan khẽ đáp.
"Chẳng nàng cáo bệnh, triều ? Vậy cứ tiếp tục cáo bệnh . Buổi sáng cũng thể ngủ thêm một lát".
"Ta đang chuyện vụ án!".
Ai đến chuyện ngủ nướng chứ?
"Ta ".
Bộ Tích Hoan về phía tấm màn, ánh mắt thoáng vẻ trách nhẹ, nhưng nhiều hơn vẫn là sự cưng chiều và bất lực.
"Ý là, nàng cứ tiếp tục cáo bệnh . Đêm Nguyên Tiêu cũng cần cung dự yến, càng cần ngoài ngắm hoa đăng. Chỉ cần ở trong phủ đợi ".
Hắn mỉm .
"Ta sẽ đưa nàng khỏi thành, đến chùa Đại Hàn".
Sáng hôm , tấu chương đàn hặc Mộ Thanh dâng lên triều đình nhiều như tuyết rơi, nhưng nàng vẫn cáo bệnh triều, mặc cho bên ngoài dậy sóng, bản chẳng hề hấn gì.
Tan triều, Nguyên Tu còn kịp triều phục lập tức đến phủ Đô đốc. Nghe xong những việc Mộ Thanh sai điều tra từ đêm qua, hỏi:
"Nói ... vụ án chẳng mấy chốc sẽ sáng tỏ?".
Nguyên Tu Mộ Thanh bao giờ lời sáo rỗng. Nàng tự tin khẳng định như , vụ án nhất định sẽ hy vọng phá giải cuối tháng. Hắn bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Kể từ lúc ở huyện Phụng tin tiền tuất của quân lính ăn chặn, bao đêm trằn trọc mất ngủ. Những đêm dài đằng đẵng, luôn nhớ về những binh sĩ kề vai sát cánh cùng dấn đại mạc năm xưa, nay vĩnh viễn những lớp cát đen nghiệt ngã. Ngày nào vụ án sáng tỏ, còn thấy hổ thẹn với tướng sĩ Tây Bắc ngày đó. Giờ đây, ngày đòi công bằng cho họ cận kề, tảng đá đè nặng trong lòng cũng vơi phần nào.
"Ngươi cần giúp gì ?". Nguyên Tu lên tiếng.
"Lưu ý giúp xem mấy ngày nay triều những ai hạch tội . Sau tết Thượng Nguyên thì đưa danh sách đó cho ”.
Đêm qua Thích Nguyệt Bộ phái lẻn điều tra tình hình các phủ. Kẻ nào về phủ chịu phạt nặng, danh sách đều gọn trong tay nàng. con em kinh thành nhiều vô kể, những kẻ đêm qua mặt ở Ngọc Xuân Lâu chỉ là một phần nhỏ. Chắc chắn trong triều vẫn còn những con sâu mọt khác dính líu đến đường dây .
"Được!”. Nguyên Tu sảng khoái nhận lời.
Chợt nhớ chuyện nàng hạch tội buổi chầu sáng nay, sắc mặt trầm xuống.
lúc , Lưu Hắc T.ử bưng nóng tiến hoa sảnh.
Đô đốc phủ tuy neo nhưng công việc đều phân chia rõ ràng. Dương thị quán xuyến bếp núc và lo liệu việc hậu viện. Lưu Hắc T.ử phụ trách các việc vặt ở tiền viện, lanh lẹ tháo vát hơn Thạch Đại Hải nên lo liệu chuyện bưng bê hầu hạ. Thạch Đại Hải đành nhận nhiệm vụ canh gác ngoài cổng phủ.
Mấy ngày nay, Thôi Viễn ngày nào cũng chạy Vọng Sơn Lâu ở ngoại thành, kết giao với ba gã hàn môn t.ử . Chỉ là thời gian quen lâu nên tiện bề dẫn về phủ giới thiệu. mỗi từ ngoài về, Thôi Viễn trông cứ bừng bừng sức sống, rạng rỡ hẳn lên. Xem chừng tìm những tri kỷ tâm đầu ý hợp.
Hàn Kỳ Sơ thì thỉnh thoảng đêm xuống luận đạo biện học cùng Thôi Viễn. Còn hai của Thôi Viễn là Thôi Linh và Thôi Tú, vì tuổi còn nhỏ nên ngày thường chỉ lăng xăng phụ giúp Dương thị lặt rau rửa bát bếp, thỉnh thoảng phụ quét tước dọn dẹp nhà cửa.
Nhìn chung, ngoài Mộ Thanh , ai nấy trong Đô đốc phủ đều trải qua những ngày tháng khá là nhàn hạ.