Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 346: Kịch hay (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:52
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Tu nán hoa sảnh nhâm nhi thêm một chén nữa. Rõ ràng chính sự bàn xong xuôi, mà vẫn ý định dậy cáo từ.
Thấy cứ lề mề câu giờ, Mộ Thanh bèn đ.â.m trúng tim đen: "Mẫu ngài thúc giục hôn sự ?".
Biểu hiện trốn tránh rõ ràng thế , dạo gần đây ngoài chuyện ép duyên , nàng thực sự nghĩ lý do nào khác khiến trốn chui trốn nhủi như .
Nguyên Tu suýt chút nữa thì sặc . Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lảng tránh. Nhìn là Mộ Thanh đoán trúng phóc. nàng kịp trêu chọc thêm câu nào thì Thạch Đại Hải tất tả chạy hoa sảnh bẩm báo:
"Đô đốc, Triệu tướng quân đến”.
Triệu Lương Nghĩa?
"Mời !”. Mộ Thanh .
Đợi Thạch Đại Hải khuất, nàng mới sang Nguyên Tu, chép miệng: "Mẫu ngài sai tới truyền lời đấy”.
Nguyên Tu ngớ .
Mộ Thanh chậm rãi giải thích: "Ta với Triệu Lương Nghĩa giao tình sâu, chẳng lý do gì tìm vì việc tư cả. Đến đây tám phần mười là để tìm ngài. Hiện giờ đang tá túc ở phủ của ngài, rời xa biên ải, chẳng màng chiến sự, thì còn việc gì mà cất công tìm ngài cho bằng ? Đêm qua lúc ngài bảo về Hầu phủ nghỉ ngơi, nếu nhớ lầm, từ lúc hồi kinh ngài vẫn luôn ở Tướng phủ. Việc gì khiến ngài trốn về Hầu phủ qua đêm? Ta đoán chắc chắn là vì chuyện giục cưới . Mẫu ngài đêm qua ngài ngủ Hầu phủ, hôm nay việc tìm ngài ắt sẽ sai tới đó. Thấy ngài mặt, Triệu Lương Nghĩa mới mò tới tận đây tìm”.
Lời Mộ Thanh dứt bao lâu, Triệu Lương Nghĩa xồng xộc bước hoa sảnh. Vừa thấy Nguyên Tu, bẩm ngay:
"Đại tướng quân, tiểu tư bên cạnh phu nhân tới truyền lời, bảo ngài lập tức về Tướng phủ”.
Nguyên Tu dù phong Hầu, nhưng nhóm Triệu Lương Nghĩa vẫn quen gọi là Đại tướng quân.
Nguyên Tu đưa mắt liếc Mộ Thanh. Nàng đoán chuẩn sai một ly.
Mộ Thanh thản nhiên cúi đầu uống . Nàng cũng chỉ là buồn chán quá thôi. Vụ án tham ô tiền tuất dùng dằng mãi triều, manh mối sờ sờ ngay mắt mà nàng thể lập tức xuất thành thẩm vấn tên tri huyện huyện Phụng. Việc thứ hai đêm qua giao cho Bộ Tích Hoan điều tra cũng mất thêm chút thời gian. Người nhà của Trịnh lang trung ngoài thành vẫn tin tức gì gửi đến. Nàng chán đến mức mọc cả rêu , nay thấy Triệu Lương Nghĩa tới thì buông vài lời cho đỡ buồn mồm. Nói trắng thì cũng là do bệnh nghề nghiệp suy luận tái phát mà thôi.
"Không về!”. Nguyên Tu bực bội cự tuyệt.
Về Tướng phủ thì chuyện quái gì , loanh quanh cũng chỉ nhai nhai cái điệp khúc Ninh Chiêu ốm đau bệnh tật.
Kể từ hội thơ ở biệt viện , Hồ Uyển mang từ hồ lên một cánh tay c.h.ế.t khiến Ninh Chiêu sợ hãi kinh hồn bạt vía. Từ đó cứ rả bên tai chuyện nàng ngã bệnh, đòi lên triều mời Ngự y đến khám cho nàng . Phủ Ninh Quốc Công mời Ngự y cho Quận chúa thì thiếu gì cách, cần gì đích mặt? Tâm tư của , sáng như gương. Vì cứ ngơ đoái hoài, nên mấy hôm nay bà nhắc nhắc ngày càng nhiều, ép đêm qua đành lẩn về Hầu phủ để lánh nạn.
"Ngài vẫn nên về thì hơn”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-346-kich-hay-1.html.]
Mộ Thanh nhàn nhạt : "Lần gọi ngài về chắc để giục cưới , mà là vì chuyện đêm qua ngài dẫn xác đến Ngọc Xuân Lâu đấy”.
"Đại tướng quân đêm qua thật sự dạo kỹ viện ?".
Triệu Lương Nghĩa trợn tròn hai mắt to như mắt trâu, Nguyên Tu bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.
"Đại tướng quân ở biên ải ròng rã mười năm, một bước chân chốn lầu xanh ở Cát Châu. Sao mới về Thịnh Kinh, gia đình rục rịch bàn chuyện cưới xin, ngài bắt đầu mò mẫm mấy chốn trăng hoa đó?".
Hắn phong thanh phu nhân chấm trúng Quận chúa của phủ Ninh Quốc Công . Lẽ nào Đại tướng quân chê ỏng chê eo mắt? Hay là...
Triệu Lương Nghĩa hắc hắc, vẻ mặt bắt đầu trở nên bỉ ổi: "Mạt tướng hiểu . Có Đại tướng quân định đến kỹ viện để học hỏi chút ngón nghề, về còn hầu hạ phu...”.
"Ngậm cái miệng nhà ngươi !”.
Nguyên Tu đỏ mặt tía tai từ mang tai xuống tận cổ. Hắn lén sang Mộ Thanh, thấy nàng vẫn điềm nhiên uống , mí mắt chẳng thèm nâng lên một cái. Hắn nàng quanh năm suốt tháng tiếp xúc với thi thể, tâm lý vững vàng, dăm ba câu tục tĩu chẳng nhằm nhò gì so với nhóm nữ nhi khuê các yếu đuối. Dù , vẫn thể lỳ thêm nữa, vội vàng bật dậy:
"Ta còn đến phủ Trấn Quốc Công một chuyến. Lão Quốc công là ân sư chỉ dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung thuở vỡ lòng. Từ ngày về kinh còn đến bái phỏng ông . lúc ngươi tới đây, cùng luôn ”.
Nói đoạn, liền túm lấy Triệu Lương Nghĩa hối hả rời .
Mộ Thanh thừa Nguyên Tu mượn cớ thăm Quý Diên. Đêm qua Quý Diên nhiễm phong hàn, Lão Quốc Công xót cháu nỡ tay, đành cho nợ để đó, chờ khi nào khỏi bệnh đ.á.n.h một thể. thì thôi. Quý Diên từ nhỏ nuông chiều sinh hư, cái nết sủng ái trong phủ cũng tỏng là đứa dẻo miệng dỗ ngọt. Đợi đến lúc khỏi bệnh, tám phần mười Lão Quốc Công nịnh hót đến mức mềm lòng tha bổng cho mà xem.
Nguyên Tu , hoa sảnh chìm gian yên tĩnh. Chén trong tay Mộ Thanh vẫn vơi hết, nàng tiếp tục cúi đầu nhâm nhi, nhưng trong đầu vẩn vơ nghĩ đến câu chuyện giục cưới ban nãy.
Nghĩ đến chuyện , nàng bất giác nhớ tới đạo ý chỉ lập Hậu cho Bộ Tích Hoan mà Thái Hoàng Thái hậu ban xuống mùng một Tết. Khi đó, Bộ Tích Hoan bảo nàng cứ bình tâm chờ xem kịch . Ấy mà trôi qua gần nửa tháng, cớ vẫn chẳng động tĩnh gì?
Kịch rốt cuộc đang trốn ở xó xỉnh nào ?
Hai ngày , đúng dịp Tết Thượng Nguyên.
Kịch rốt cuộc cũng lên sàn.
Hôm đó trong thành tổ chức hội hoa đăng, triều đình cũng bày biện cung yến thiết đãi sứ thần Ngũ Hồ. Thực chất, triều đình đàm phán hòa ước thì cứ xong xuôi mấy ngày Tết hẵng bàn. đám bá quan văn võ khăng khăng ép sứ thần Ngũ Hồ lưu Thịnh Kinh ăn chơi sa đọa suốt nửa tháng trời. Bọn chúng dẫn đoàn sứ giả tham quan sự phồn hoa đô hội của Thịnh Kinh để khoe khoang quốc uy Đại Hưng.
Dân tộc thảo nguyên vốn bản tính hung hãn, m.á.u lửa. Nhìn thấy chốn phồn hoa đô hội giàu , bọn chúng những kiêng dè nể sợ, mà ngược còn kích thích lòng tham tột độ, nảy sinh dã tâm cướp đoạt. Đến lúc bàn đàm phán, bọn chúng chắc chắn sẽ càng há miệng sư t.ử đòi hỏi vô độ. Hành động của đám triều thần chỉ tự cao tự đại mà còn ngu xuẩn đến cùng cực.
Tuy nhiên, đối với phe chủ chiến như Nguyên Tu và Mộ Thanh, đây là một tin lành. Bọn họ cầu còn , việc đàm phán hòa ước kéo dài càng lâu càng .