Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 347: Kịch hay (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:53
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay Mộ Thanh cáo ốm trốn thượng triều, cung yến cũng nghiễm nhiên miễn tham gia. Nàng vui vẻ ở rịt trong Đô đốc phủ đón Tết, chỉ đợi đến tối khi cung yến tàn, Bộ Tích Hoan sẽ đến đưa nàng xuất thành đến Đại Hàn tự.

Hôm mùng một Tết nàng sắc phong ngay triều, tối đến tham gia cung yến, nên chẳng dịp đón năm mới cùng trong phủ. Tết Thượng Nguyên năm nay quây quần ở nhà, Dương thị bèn tất bật rủ phố mua chút đèn lồng hoa đăng về điểm tô cho thêm phần hỉ khí. Dương thị từng tự tay kết liễu mạng sống của Lý Bản, nhà họ Lý hiện vẫn còn đang lảng vảng ở kinh thành. Mộ Thanh yên tâm để bà một nên cử Nguyệt Sát theo hộ tống.

mới khỏi phủ độ nửa canh giờ, Dương thị về. Trên tay trống trơn lấy một chiếc đèn lồng, sắc mặt tỏ vẻ vô cùng kỳ quái.

"Đã xảy chuyện gì?". Mộ Thanh sầm mặt.

Chẳng lẽ kẻ gây sự tìm Dương thị gây phiền phức? vẻ mặt của bà chẳng giống như đang ức hiếp.

"Bệ hạ... Bệ hạ ngài …”.

"Bộ Tích Hoan ?".

Nhìn tay Dương thị chỉ ngoài cửa, Mộ Thanh lập tức quăng sách y học, vội vã lao khỏi gác xép, hướng thẳng ngoài phủ.

Vừa bước ngoài, thấy dòng đang hối hả chạy về phía cổng thành, Mộ Thanh ngoái thấy Lưu Hắc T.ử đang dắt ngựa bèn tung lên lưng ngựa, quất roi phóng .

Phóng đến gần cổng thành, từ đằng xa thấy một đội xe ngựa lộng lẫy đang chầm chậm tiến trong thành.

Trời lạnh gió rít, tuyết vẫn tan hết. Đội xe che rèm lụa sặc sỡ bốn bề, bốn góc treo lục lạc đinh đang, qua khung cửa sổ màu đỏ thắm thể thấy khói hương trầm lượn lờ tỏa , thấp thoáng bên trong là bóng dáng yểu điệu của những công t.ử tuấn mỹ vô song.

Hai bên đoàn xe là đội Ngự Lâm Vệ hộ tống nghiêm ngặt, đao kiếm sáng loáng, áo giáp uy nghiêm. Dân chúng, tiểu tư và gia đinh của các phủ trong nội thành vây kín hai bên con phố dài, tất cả đều nín thở, im phăng phắc. Ai nấy đều rõ, Thịnh Kinh sắp biến lớn .

Mộ Thanh ghìm cương ngựa ở cuối phố, phóng tầm mắt xa về phía cổng thành, ngẩn ngơ thốt nên lời.

Ngày mùng một tháng Giêng năm Nguyên Long thứ mười chín, Thái Hoàng Thái hậu hạ ý chỉ lập Hậu, tuyển phi cho Hoàng đế.

Ngày rằm tháng Giêng, Hoàng đế bất ngờ hạ lệnh gọi bộ nam phi từ hành cung hồi triều. Chấp nhận sủng ái nam phi, kiên quyết từ chối lập Hậu, tuyển phi.

Việc nam phi hồi triều là một sự kiện kinh thiên động địa. Chuyện lớn đến đó triều đình hề nhận một chút phong thanh nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-347-kich-hay-2.html.]

Những nam phi Hoàng đế đích triệu hồi thực chất là những đày lãnh cung từ nhiều năm . Đám nam phi thất sủng bỏ mặc tự sinh tự diệt trong lãnh cung suốt bao năm trời, chẳng ma nào đoái hoài tới. Vậy mà nửa đêm hôm qua bọn họ bất ngờ rời khỏi cung qua cửa phụ, phụng chỉ hối hả suốt nửa tháng trời để tới Thịnh Kinh. Trên đường lấy một cung nhân nào tháp tùng hầu hạ. Mãi đến khi tiến đến sát ngoại ô Thịnh Kinh, Ngự Lâm Vệ mới phụng chỉ mang theo xe ngựa lộng lẫy khỏi thành nghênh đón bọn họ lên xe, rầm rộ tiến thành Thịnh Kinh.

Đám công t.ử đều là do các vị đại thần trong triều dâng tặng và đưa hành cung Biện Hà năm xưa. Trong đó những đứa con thứ thất sủng, cũng kẻ mua từ nhân gian về bí mật huấn luyện. Cách biệt nhiều năm nay mới về kinh, nhất thời chỗ để thu xếp thỏa, nên tạm thời cứ chia trở về phủ của gia đình các vị triều thần năm xưa.

Thái Hoàng Thái hậu mới hạ chỉ lập Hậu, tuyển phi, Hoàng đế lập tức triệu hồi bộ nam phi từ hành cung về. Nước cờ chẳng khác nào một cú tát như trời giáng mặt Thái Hoàng Thái hậu mặt bàn dân thiên hạ.

Ngày đám nam phi nhập thành, Thái Hoàng Thái hậu vắng mặt trong buổi cung yến Thượng Nguyên, đồn là do tức giận sinh bệnh. Bá quan văn võ trong triều thì kẻ , chẳng nên vui nên buồn.

Kẻ vui mừng thì nghĩ Hoàng thượng quả thực chuộng nam phong, giờ nam phi hồi kinh thì chuyện tuyển phi chắc chắn sẽ hoãn . Người lo lắng thì e sợ Thái Hoàng Thái hậu nổi trận lôi đình, bà sẽ xử trí đám nam phi , và liệu giận cá c.h.é.m thớt đổ tội lên đầu các phủ .

Không khí của buổi cung yến đêm Thượng Nguyên vì thế mà vô cùng gượng gạo. Vốn dĩ định thiết yến linh đình lấy lòng sứ thần Ngũ Hồ, đến cuối cùng chẳng ai còn tâm trí mà ăn uống.

Cung yến sớm tàn, Nguyên Tướng quốc vội vã tiến cung của Thái Hoàng Thái hậu. Đêm nay xác định là một đêm thức trắng.

Trong khi đó, ở cửa của phủ Đô đốc, một cỗ xe ngựa khiêm nhường lặng lẽ đỗ . Một lát , một bóng bước lên xe, hướng thẳng ngoại thành mà .

Cỗ xe dừng ở cửa một cửa hiệu con phố phía Bắc trong nội thành. Mộ Thanh theo Bộ Tích Hoan trong viện. Nàng ngước chiếc lồng đèn treo mái hiên dán chữ "Vinh", chợt nhớ mấy hôm Bộ Tích Hoan từng đưa cho nàng một danh sách các cơ sở ngầm của Thích Nguyệt Môn gài cắm ở Thịnh Kinh, trong đó một tiệm đồ cổ do một họ Vinh chủ sự.

Một gã tiểu tư đội mũ trùm đầu xách lồng đèn dẫn đường, suốt dọc đường đều cúi gằm mặt hé nửa lời. Đến cửa nhà kho, mở khóa cung kính lui xuống.

Trong góc nhà kho le lói ngọn đèn cầy. Chính giữa gian phòng là một thanh niên mặc áo bào xanh, đội mũ chóp xanh đang quỳ gối. Gương mặt che khuất một nửa, dáng vẻ dường như chờ đợi từ lâu.

"Chủ thượng!”.

"Ừm”.

Bộ Tích Hoan hờ hững đáp lời, ánh mắt lạnh nhạt như làn nước mùa thu, lơ đãng cất giọng hỏi: "Chuẩn thỏa cả chứ?".

"Bẩm chủ thượng, chu . Chủ thượng tới cổng thành sẽ ứng tiếp”.

Thanh niên áo xanh bẩm báo xong liền gõ gõ hai nhịp xuống phiến gạch xanh nền nhà. Chiếc kệ bày đồ cổ đồ sộ trong góc phòng bỗng xê dịch, bức tường phía để lộ một cánh cửa dẫn mật thất.

Loading...