"Vậy là ngài mất mười năm để tráo đổi bộ những kẻ đó”. Mộ Thanh khẽ thở dài.
Thái Hoàng Thái hậu quả nhiên là nữ nhân từng trải qua bao phen chìm nổi vinh nhục chốn thâm cung, thủ đoạn vô cùng cao minh. Còn Bộ Tích Hoan ngày một trưởng thành, tâm cơ sâu lường . Trận ván cờ tranh giành quyền lực giữa hai họ xem sắp đến hồi kết thúc.
"Bà nay hạ chỉ tuyển phi cho , là bởi vì trong triều vẫn còn những quan giữ thế trung lập khiến bà mấy yên tâm. Hơn nữa, cũng một gia tộc tuy quy phục uy quyền của nhà họ Nguyên, nhưng vì ân oán cũ nên bà mắt. Bà mượn cơ hội tuyển phi , đưa nữ nhi của những gia tộc đó cung, để ngày khi phế truất đế vị, sẽ quang minh chính đại mượn cớ mà nhổ cỏ tận gốc. Nước cờ của Thái Hoàng Thái hậu chính là đợt thanh trừng cuối cùng nhắm triều đường”.
Bộ Tích Hoan nhạt giọng phân tích. Hắn chậm. Mộ Thanh tuy rành rẽ chuyện triều chính nhưng qua là hiểu ngay cặn kẽ. Nàng ngẫm nghĩ một lát buột miệng hỏi:
"Ngài và nhà họ Nguyên sớm muộn gì cũng một trận chiến một mất một còn, ngài tính xem sẽ đối đãi với Nguyên Tu ?".
Nguyên Tu một lòng vì nước, trong lòng vướng bận tư thù, là bậc nam nhi hùng hiếm đời. Nàng khâm phục , hề những màn ngươi lừa gạt, tranh quyền đoạt lợi của thế gian hủy hoại một ruột để ngoài da như .
Bộ Tích Hoan và Thái Hoàng Thái hậu là thế bất lưỡng lập. Thù g.i.ế.c thể báo. Còn Nguyên Tu là nặng tình, cô mẫu thương yêu tận xương tủy, Nguyên Tướng quốc là phụ ruột thịt. Cả hai đều là ruột thịt của , tuyệt đối sẽ trơ mắt phụ và cô mẫu tru di.
Lẽ nào Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu định sẵn trở thành kẻ thù?
Quả nhiên, Bộ Tích Hoan trầm mặc. Hắn chỉ nắm tay nàng lặng lẽ bước , hồi lâu thốt lên lời nào.
Mộ Thanh cũng lên tiếng nữa. Nàng một cách thể hóa giải – đó là Bộ Tích Hoan chỉ giam lỏng Nguyên Tướng quốc và Thái Hoàng Thái hậu chứ ban cái c.h.ế.t. Có như , và Nguyên Tu mới trở mặt thành thù.
thì quá khó Bộ Tích Hoan.
Cũng giống như Thái Hoàng Thái hậu thể bỏ qua mối thù g.i.ế.c con, nàng cũng thể bỏ qua mối thù g.i.ế.c cha, bọn họ đều là những con ở thế gian thể buông bỏ tình và thù hận. Vậy thì lấy tư cách gì để bắt Bộ Tích Hoan buông bỏ mối thù g.i.ế.c ?
Lời khuyên nàng thốt miệng , vì thì vẻ thanh cao quá.
Bộ Tích Hoan là bậc Đế vương. Thân là một vị quân vương, nên vì nước vì dân mà gạt bỏ ân oán cá nhân, giữ một thế hệ danh tướng chiến thần bảo vệ biên cương. đồng thời cũng là một con. Từng tận mắt thấy t.h.i t.h.ể thê t.h.ả.m của mẫu phi trong quan tài, thể nghĩ đến chuyện báo thù?
Bộ Tích Hoan giữa sự lựa chọn vẹn đạo quân – đạo con. Nguyên Tu cũng giữa sự giằng xé đạo thần – đạo con. Thực chất, cả hai bọn họ đều ở trong thế tiến thoái lưỡng nan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-349-so-menh-2.html.]
"Thanh Thanh”. Giọng của Bộ Tích Hoan chợt vang lên.
Mộ Thanh để mặc dắt tay, lùi phía nửa bước. Nàng ngước mắt lên, chỉ thấy bóng lưng , nhạt giọng tiếp:
"Nàng từng bảo, trong ân oán giữa Tiên đế và nhà họ Nguyên, kẻ vô tội chính là và Cửu hoàng tử. đây chính là mệnh của con cháu hoàng gia. Phụ vương tính tình nhu nhược, vốn dĩ chẳng khả năng kế vị. Ta đáng lẽ chỉ là Thế t.ử của Hằng vương, chẳng màng gì đến thiên hạ , nhưng cung.
Nguyên Tu cũng , vốn chẳng dã tâm mưu triều soán vị, nhưng dù tránh mặt biên cương Tây Bắc mười năm, cuối cùng vẫn cứ về. Chúng đều mang gông cùm của mệnh thể trốn tránh, ngày , định từ ”.
Mộ Thanh im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Ngài tin mệnh ?".
"Không tin”. Bộ Tích Hoan khẽ .
Nếu tin mệnh, thì sớm nhận mệnh từ lâu, cớ gì nhẫn nhục mưu tính suốt bao năm ròng rã nơi thâm cung?
"Nàng... và Nguyên Tu trở mặt thành thù, ?".
Hắn hỏi, giọng điệu dường như chất chứa sự gian nan.
"Phải!”. Mộ Thanh đáp lời thành thật.
Năm xưa và Cửu hoàng t.ử vô tội, thì nay Nguyên Tu cũng là kẻ vô tội.
Lần đổi là Bộ Tích Hoan chìm trầm mặc. Mộ Thanh chỉ cảm nhận lực siết nơi bàn tay dường như mạnh hơn một chút. Hắn cứ thế dắt nàng chậm rãi bước trong mật đạo dài quanh co.
Chẳng bao lâu, nàng dần nhận trong lòng bàn tay ấm áp của bắt đầu rịn mồ hôi. Mộ Thanh luôn giữ cách lùi nửa bước, sóng vai cùng , cũng tiến lên vẻ mặt lúc . Nàng , ngay khoảnh khắc , trong lòng chắc chắn đang dậy sóng, và nếu đổi là nàng, nàng cũng sẽ cần một gian tĩnh lặng. Chỉ ngặt nỗi mật đạo quá chật hẹp, nàng thể cho gian riêng tư, đành chỉ lùi phía nửa bước. Lẽ nàng nên buông tay , để một phía , chậm rãi suy ngẫm, nhưng chẳng hiểu nàng thế. Những năm qua, sống trong cảnh ngộ gian nan, luôn đơn độc một , ngay lúc , nàng buông tay để bước lẻ loi. Nàng hiểu rõ tư vị của sự cô độc, nên nàng nghĩ, bầu bạn vẫn hơn là cứ mãi độc hành.
Chẳng bước bao xa, khi Mộ Thanh ngẩng đầu lên thì thấy một bậc thang đá hướng lên . Cơ quan mở cửa cũng giấu ngay trong tim đèn. Bộ Tích Hoan búng tay một cái dập tắt ngọn nến, ấn mạnh xuống tim đèn.
Từ phía đỉnh đầu truyền đến tiếng vật nặng cọ xát di chuyển. Mộ Thanh bước theo bậc đá lên , khỏi mật đạo mới phát hiện nơi là một miếu thờ Quan Âm. Bức tượng Quan Âm dát vàng dời sang một bên chừng nửa trượng, đợi hai lên hẳn, tượng Phật mới chậm rãi dịch chuyển về vị trí cũ.