Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 350: Đại Hàn tự
Cập nhật lúc: 2026-07-24 09:55:56
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôi miếu khá nhỏ nhưng khói hương nghi ngút. Dù đang là ban đêm, bên trong vẫn còn vương những nén nhang cháy dở, chỉ là cửa miếu đang đóng chặt, bốn bề vắng lặng một tiếng động. Bộ Tích Hoan mở cửa, gió lạnh cuốn theo những bông tuyết lác đác thổi ùa , tuy buốt giá nhưng khiến tinh thần tỉnh táo hẳn .
Bộ Tích Hoan lặng cửa hồi lâu bước ngoài, để mặc cho tà áo bay phần phật trong gió rét.
Rất lâu , mới lên tiếng: "Được, sẽ đ.á.n.h cược với mệnh thêm một ván nữa”.
Giọng thản nhiên, còn mang vẻ lười nhác cợt như ngày thường.
Mộ Thanh ngay phía , chỉ thấy bóng lưng nam t.ử cao lớn sừng sững, tay áo rộng như ánh trăng vung lên, khoảnh khắc , bóng dáng tựa hồ lấn át cả vầng trăng sáng cao.
Hai rời khỏi miếu mà bước sang một thiền phòng bên cạnh. Bốn góc phòng đều thắp nến sáng rực. Trên bàn đặt sẵn hai bộ y phục của Long Vũ Vệ cùng hai chiếc mặt nạ.
Lúc y phục, Mộ Thanh bước bức bình phong. Bộ Tích Hoan hiếm khi tỏ nghiêm túc đến . Hai nhanh chóng cải trang, khi bước khỏi miếu mang bộ dạng của binh lính Long Vũ Vệ.
Ngôi miếu cách cổng thành xa, ngẩng đầu lên là thể thấy lầu canh cao ngất. Bộ Tích Hoan dẫn Mộ Thanh nấp một góc rẽ trong con hẻm. Đứng đợi chừng một khắc, thấy tiếng mõ điểm canh ba vang lên, lâu , một đội Long Vũ Vệ ngang qua đầu hẻm.
Mộ Thanh theo sát Bộ Tích Hoan nép bóng tối. Nàng thấy hai gã lính cuối hàng lúc ngang qua con hẻm liền lặng lẽ rẽ ngoặt trong. Dưới ánh trăng mờ ảo, gương mặt của hai kẻ đó mà giống y như đúc khuôn mặt mà nàng và Bộ Tích Hoan mới dịch dung.
Mộ Thanh lập tức hiểu vấn đề. Vừa thấy hai bước , nàng liền cùng Bộ Tích Hoan nhẹ nhàng lướt ngoài, lén lút nhập cuối hàng của đội Long Vũ Vệ.
Đội binh đang cổng thành để đổi gác. Vừa đổi gác xong, một gã thiên tướng vẫy tay gọi họ lầu canh uống rượu. Gã tiểu đội trưởng của đội Long Vũ Vệ thế mà chẳng mảy may nghi ngờ, rõ ràng ba cái trò lười nhác, uống rượu lén lút giữa đêm hôm thế bọn chúng nhẵn mặt .
Vừa bước lầu canh, cả đám thi uống rượu. Chỉ một lát , tất cả đều t.h.u.ố.c mê đ.á.n.h gục.
Gã thiên tướng liền quỳ xuống hành lễ: "Chủ thượng, ngài cần hồi thành canh năm”.
Bộ Tích Hoan nhạt giọng ừ một tiếng.
Gã thiên tướng liền hé mở cổng thành một khe nhỏ. Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan lẻn khỏi thành, bộ độ chừng hai, ba dặm đường thì thấy một chiếc xe ngựa từ trong khu rừng nhỏ cạnh quan đạo . Hai bước lên xe, nhắm thẳng hướng Đại Hàn tự mà vút .
Đại Hàn tự ở lưng chừng núi. Đường núi quanh co uốn lượn, vầng trăng sáng vằng vặc cao soi rõ biển hoa rừng hai bên đường đang rộ nở trong đêm. Bộ Tích Hoan vén rèm cửa, nương theo ánh trăng ngẩn ngơ ngắm hoa cỏ. Mộ Thanh đang nhớ những kỷ niệm thuở ấu thơ cùng mẫu phi lên núi lễ Phật, nên dọc đường nàng vẫn luôn giữ im lặng, đ.á.n.h tiếng quấy rầy.
Mãi đến khi xe ngựa dừng , Bộ Tích Hoan mới bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, nhận đến cổng chùa.
Mộ Thanh bước xuống xe, quanh đây cửa chính của Đại Hàn tự, mà là một cánh cửa phụ lẩn khuất gần rừng đào. Xe ngựa dắt giấu kỹ trong rừng. Gã phu xe bước tới gõ nhịp năm tiếng lên cửa gỗ. Cửa mở, một tiểu sa di chắp tay hành lễ với Bộ Tích Hoan và Mộ Thanh, lặng lẽ dẫn hai bước trong tự.
Thế nhưng cửa chùa mới khép , thấy bóng tới từ phía xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-350-dai-han-tu.html.]
Tiểu sa di khựng bước, tay Bộ Tích Hoan nắm lấy tay Mộ Thanh đột nhiên siết chặt, vội kéo nàng nép hòn non bộ gần đó. Mộ Thanh thấy liền tới là thuộc hạ của Bộ Tích Hoan, trong lòng bất giác rùng . Dọc đường xuất thành bề đều do Bộ Tích Hoan thu xếp chu , mà đến tận trong chùa xảy cớ sự thế .
Lúc , tiểu sa di bước tới đón nọ, chắp tay hành lễ, cung kính : "Sư thúc…”.
Người đợi tiểu sa di dứt câu cất cao một câu Phật hiệu, hướng về phía hòn non bộ cất lời: "Mời hai vị thí chủ hiện , phương trượng đang đợi thỉnh an”.
Mộ Thanh thoáng giật . Ngước Bộ Tích Hoan, thấy chỉ khẽ nhíu mày dắt nàng bước khỏi chỗ nấp, nhạt giọng hỏi:
"Dám hỏi Phương trượng đại sư đêm nay hai chúng sẽ đến đây?".
Vị hòa thượng mỉm , đáp lễ: "Phương trượng đại sư dặn rằng, quý khách ghé thăm, mong mời tương kiến”.
Quý khách? Mời tương kiến?
Mộ Thanh càng lúc càng thấy kỳ lạ. Vị phương trượng của Đại Hàn tự chẳng lẽ tài bói toán tương lai ?
Nghe , sắc mặt Bộ Tích Hoan liền nghiêm , tăng thêm vài phần kính trọng, thản nhiên : "Vậy phiền đại sư dẫn đường”.
Hòa thượng nọ mỉm bước , Bộ Tích Hoan và Mộ Thanh theo sát gót.
Đại Hàn tự vốn là quốc tự của Đại Hưng, quy mô vô cùng tráng lệ uy nghi. Hai vòng vèo qua mấy gian đại điện, một lúc lâu mới đến bên ngoài một thiền phòng. Cửa mở, chỉ thấy bên trong leo lét một ngọn đèn dầu, một lão hòa thượng đang kiết già tĩnh tọa tượng Phật. Nghe tiếng mở cửa, ông từ từ mở mắt, ánh đầu tiên hướng thẳng về phía Mộ Thanh.
Lúc Mộ Thanh vẫn đang mang lớp dịch dung, mặc giáp nhẹ của Long Vũ Vệ, đầu đội mũ giáp, hông giắt trường đao, chân chiến ngoa. Dáng vóc nàng vốn cao ráo hơn nữ t.ử bình thường, trải qua nửa năm đóng giả nam trang, khoảnh khắc cửa thiền phòng, nàng trông chẳng khác nào một thiếu niên lang chính hiệu.
Lão hòa thượng chằm chằm nàng. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu đơn độc, đôi mắt của bậc lão giả rực sáng như bảo đăng, tựa hồ thể thấu huyễn tượng trần gian.
Mộ Thanh rùng , trong lòng khỏi kinh ngạc.
"Không Tướng đại sư!”.
Lúc , Bộ Tích Hoan mới chắp tay thi lễ với lão hòa thượng, nét mặt mảy may xao động.
"A di đà Phật”.
Không Tướng niệm một tiếng Phật hiệu. Âm thanh trầm mặc vang lên, khoảnh khắc dường như một luồng gió vô hình từ trong thiền phòng cuộn thổi ngoài. Cơn gió bấc bên ngoài mang theo một bông tuyết định bay tạt phòng, luồng gió vô hình đẩy dạt ngoài hiên, nhẹ nhàng rớt xuống đống tuyết dày gốc cây ngoài sân.
Mộ Thanh đưa mắt sân nhỏ. Nàng giờ từng qua với trong Phật môn, đêm nay diện kiến Không Tướng đại sư, chỉ cảm thấy vị đạo hạnh cao thâm đến mức khó lường.