Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 352: Không Tướng đại sư (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:38
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả những chuyện , chuyện nào cũng lộ vẻ mờ ám kỳ lạ.

Nghe , Không Tướng chỉ mỉm , phong thái uyên thâm đúng chuẩn cao tăng đắc đạo: "Thiên cơ bất khả lộ”.

Mộ Thanh khẽ nhíu mày.

Không Tướng tiếp: "Lão tăng một câu dành tặng hai vị thí chủ — Thiên hạ như bàn cờ, con cờ như thương sinh. Thế gian ngày nào còn kẻ hạ cờ, ngày đó ắt còn thương sinh lao cửa tử. Kẻ cầm cờ c.h.é.m g.i.ế.c thương sinh để tranh đoạt thiên hạ, nhưng đôi lúc chắc thể dễ dàng tàn cuộc, chừng đ.á.n.h đến cuối cùng thành một ván cờ tàn”.

"Vậy xin hỏi đại sư, thế nào mới thể tàn cuộc?".

Ánh mắt Bộ Tích Hoan thâm thúy, uy áp bức , tựa hồ hiểu rõ thâm ý trong câu .

"Lão tăng chơi cờ, thí chủ mới là chơi. Chuyện tàn cuộc vì hỏi lão tăng, chi bằng hãy hỏi chính con cờ trong tay ”. Không Tướng mỉm đáp.

Hỏi con cờ trong tay ?

Con cờ tức là thương sinh, hỏi con cờ, chăng chính là hỏi muôn dân thiên hạ?

"A di đà Phật”.

Không Tướng niệm một tiếng Phật hiệu, lấy thêm một cuốn sách từ gầm bàn , đưa cho Mộ Thanh dặn dò:

"Cuốn kinh thư xin tặng cho hí chủ, mong rằng ngày thí chủ sẽ thường xuyên tụng ”.

Mộ Thanh nhận lấy, lật qua lật thấy bìa sách chẳng lấy một chữ nào, cũng là kinh gì. Mở xem thử, chữ bên trong trông giông giống Phạn văn nhưng vẻ .

Nàng mù tịt nhận nổi một chữ cái nào, nhịn hỏi: "Cuốn kinh hiểu, mà tụng đây?".

"Nữ thí chủ duyên với Phật môn, nhất định sẽ hiểu ”.

"...”

"Những lời khuyên tặng của lão tăng đêm nay, mong hai vị thí chủ đừng quên”.

Không Tướng kiên quyết chịu thẳng, nhưng từng câu từng chữ đều là lời dặn dò sâu sắc. Giao phó xong xuôi, ông giữ , bèn gọi ở ngoài cửa tiễn khách.

Mộ Thanh bước khỏi thiền phòng, tay ôm khư khư cái bàn cờ, bên chất chồng kỳ phổ và kinh thư. Gió lạnh rít gào từng cơn, vầng trăng sáng vằng vặc cao soi rõ sắc mặt nàng lúc đen nham nhở vì khó chịu.

Bộ Tích Hoan bộ dạng nàng ôm khệ nệ cái bàn cờ mà thấy buồn , bèn vươn tay đỡ lấy đồ vật, chuyển cho tên tiểu sa di lúc nãy, dặn dò đem xe ngựa đợi sẵn ngoài cổng chùa.

"Đi thôi!”.

Bộ Tích Hoan nắm lấy tay Mộ Thanh, dẫn nàng rời khỏi sân thiền phòng. Đêm nay bọn họ vẫn còn những chuyện quan trọng khác giải quyết.

Thấy chớp mắt khôi phục dáng vẻ thong dong ung dung tự tại, Mộ Thanh khỏi chút nể phục, thắc mắc: "Những lời Không Tướng đại sư , ngài đều hiểu hết ?".

"Hửm? Nàng hiểu ?". Bộ Tích Hoan mỉm hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-352-khong-tuong-dai-su-2.html.]

"Chỉ hiểu một nửa thôi”.

Cái câu ví von bàn cờ với thương sinh thì dễ hiểu, chắc ý tương lai thiên hạ sẽ như một ván cờ tàn, nếu thu dọn tàn cục thì dựa muôn dân. Tạm thời bàn đến độ khả tín của câu đó, nhưng về phần những lời phía , nàng vẫn tìm manh mối.

"Cuốn kinh thư đó rốt cuộc ẩn chứa thâm ý gì, vẫn hiểu nổi”.

"Rồi sẽ lúc hiểu thôi, hiện giờ hiểu chỉ là vì thời cơ tới”. Bộ Tích Hoan lười nhác mỉm , lòng quả là thoáng đãng.

"Ta vẫn hiểu tại ông đêm nay chúng sẽ đến, càng tò mò ông thấu phận thật của ”.

Mộ Thanh bất cứ nghi vấn nào cũng bao giờ tâm thái nhàn tản như Bộ Tích Hoan. Đã thấy điểm đáng ngờ, nàng nhất định tìm cách giải mã cho bằng .

"Ông bói đấy”.

"Bói toán?".

Không Mộ Thanh bài xích mấy chuyện , đến cả chuyện linh hồn xuyên nàng còn tự nếm trải, thì chuyện tiên tri tương lai đời cũng thể.

Chỉ là nàng quen với tư duy suy luận theo logic khoa học. Vừa nãy ở trong thiền phòng, nàng cố ý quan sát thần thái của Không Tướng đại sư. Người xuất gia dối, những lời ông thốt quả thực vẻ gì là dối trá, chỉ là quá mức uyên thâm huyền diệu, khiến suy đoán thế nào cũng ngọn ngành.

"Hồi nhỏ, lúc theo mẫu phi đến Đại Hàn tự dâng hương, từng gặp Không Tướng đại sư. Khi đó ông mang dáng vẻ của một vị lão giả như bây giờ. Chớp mắt gần hai mươi năm trôi qua, đêm nay gặp , dung mạo ông vẫn y như đúc, chẳng chút suy suyển”.

Mộ Thanh giật thót ngẩng đầu lên, Bộ Tích Hoan khẽ : "Đại Hàn tự là quốc tự của Đại Hưng, phương trượng đương nhiên là cao tăng đắc đạo, những lời Không Tướng đại sư , nhất là nên tin thì hơn”.

"Ngài Không Tướng đại sư năm nay thọ bao nhiêu tuổi ?".

"Chà, ít nhất cũng trăm tuổi ”.

"...”

Bóng dáng hai xa dần khuất hẳn.

Cánh cửa thiền phòng đóng nay mở . Lão hòa thượng chậm rãi bước sân nhỏ gốc cây, bước chân mạnh mẽ linh hoạt, chẳng vẻ gì là một bậc lão giả qua ngưỡng trăm tuổi. Ông ngẩng đầu lặng ngắm trăng vằng vặc bầu trời. Một vị hòa thượng khác theo hầu phía cũng cùng ông ngắm trăng .

"Phương trượng cuối cùng cũng đợi đến ngày hôm nay”.

"Đế tinh tề tựu tại Thịnh Kinh, tinh bàn chuyển động, ngày hạo kiếp của thiên hạ đổ xuống còn xa nữa ”.

Ánh trăng hắt lên khuôn mặt lão hòa thượng, toát lên vẻ từ bi tựa dòng nước thanh tĩnh.

"Phương trượng từ bi, hạo kiếp nhất định sẽ sớm ngày bình an qua ”.

 

 

Loading...