Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 355: Thẩm vấn tại địa lao (3)
Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:42
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh chẳng bảo là , sắc mặt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng. Nàng im lặng một chốc lẳng lặng lưng bước khỏi địa lao. Nàng tìm thấy giấy mực lầu tháp, ngay ngắn xuống chiếc bàn vẫn dùng để chép kinh, dõng dạc : "Châm đèn!”.
Lời dứt, Bộ Tích Hoan gỡ chiếc lồng đèn treo ở mái hiên bên ngoài tháp Bồ Đề mang . Hắn chẳng buồn đặt xuống bàn, cứ thế tay xách lồng đèn soi sáng cho nàng.
"Mài mực!”. Mộ Thanh vẫn cắm cúi, đầu thèm ngẩng lên.
Bộ Tích Hoan chép miệng, đến cả giận cũng lười giận, quen tính nàng . Thế là một tay xách đèn, một tay nhẹ nhàng mài mực.
Hương mực tàu thoang thoảng lan tỏa trong gian. Qua khung cửa sổ phía Tây, bóng tay áo dài của hắt lên vách tường lay động. Ánh nến chập chờn chiếu xuống nghiên mực, màu đen sóng sánh tựa mặt nước gợn lăn tăn.
Mộ Thanh mải miết cắm cúi vung bút như bay, hề để mắt đến bức họa tuyệt mỹ mặt, cũng chẳng còn tâm trí mà thưởng thức. Nhoáng một cái nàng xong mấy tờ lời khai. Trên đó chép rành mạch sót một chữ nào đoạn đối thoại giữa nàng và Tri huyện huyện Phụng, một hỏi một đáp, ngoại trừ việc đả động đến chữ "địa lao", thì còn chẳng sai lệch nửa lời.
Viết xong, Mộ Thanh cầm xấp giấy địa lao, ép Tri huyện huyện Phụng ấn dấu tay lăn tay điểm chỉ.
"Ngươi cứ ở trong lao thêm vài ngày, ít hôm nữa chắc chắn sẽ đến giải ngươi ”.
Bỏ một câu dặn dò, Mộ Thanh cẩn thận cất xấp lời khai , cùng Bộ Tích Hoan rời khỏi địa lao.
Tiếng mõ báo canh bốn vang lên từng nhịp đều đặn trong sân chùa. Mộ Thanh nhẩm tính chỉ còn một canh giờ nữa là đến canh năm, dám chậm trễ thêm, nàng cùng Bộ Tích Hoan vội vã theo lối cũ. Ra khỏi cổng chùa, hai chui tọt chiếc xe ngựa giấu trong rừng, tên phu xe lập tức vung roi thúc ngựa lao vút xuống núi.
Ngồi trong buồng xe lắc lư, Mộ Thanh cất tiếng hỏi: "Vừa ở trong đó, ngài manh mối gì ?".
"Vụ án quả thực nhiều uẩn khúc đáng suy ngẫm”.
Xe ngựa băng băng lao trong đêm, gió bấc lạnh buốt thi quất ràn rạt rèm cửa. Ánh trăng bàng bạc thỉnh thoảng lọt qua khe hở, chiếu rọi khuôn mặt nam t.ử khi tỏ khi mờ.
"Một tên Hồ Văn Nhụ mà dám mặt dày đòi đút lót bằng bộ tiền tuất triều đình cấp cho huyện Phụng. Tri huyện huyện Phụng lấy lòng những kẻ khác thì è cổ bòn rút từ nguồn tiền thuế. Mà đây mới chỉ là một cái huyện Phụng bé nhỏ thôi. Tiền tuất của các châu huyện khác thì ? Rốt cuộc chui tọt túi của những kẻ nào, và con tham ô lên đến bao nhiêu?".
Mộ Thanh im lặng một chốc đáp: "Chuyện đó xem mấy ngài phái vài hôm thu thập tin tức gì mang về ”.
Về điểm nàng hề lo lắng. Thích Nguyệt Môn là môn phái giang hồ chuyên nghiệp, sở trường của Nguyệt Bộ chính là săn lùng tình báo. Giao phó cho đám ám vệ điều tra án mạng thì còn tin cậy gấp vạn lũ sai nha ăn hại chốn nha môn.
Nghi vấn của Bộ Tích Hoan cũng trùng khớp với nỗi băn khoăn trong lòng nàng. cả hai đều ăn ý toạc . Xét cho cùng, nếu chỉ vội vàng kết luận tình tiết vụ án dựa mấy lời khai một phía của Tri huyện huyện Phụng thì quả là quá mức chủ quan và nóng vội. Bọn họ cần chờ. Chờ ám vệ Nguyệt Bộ gửi tin tức điều tra từ các châu huyện khác về, đồng thời chờ đào chiếc hộp gỗ chôn chân cầu đá ngoài thành huyện Phụng đem về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-355-tham-van-tai-dia-lao-3.html.]
như lúc xuất thành, xe ngựa dừng cách cổng thành chừng hai ba dặm. Bộ Tích Hoan dẫn Mộ Thanh nhảy xuống xe chui tọt rừng cây, hai cuốc bộ trở về thành.
Vừa bước xuống xe, Bộ Tích Hoan liền lên tiếng: "Dưới chân cầu phía đông cây cầu đá ngoài thành huyện Phụng chôn một cái hộp gỗ. Trong vòng ba ngày lấy về đây”.
Mộ Thanh cứ tưởng đang dặn dò tên phu xe, nào ngờ ngọn cây trong rừng bỗng vang lên mấy tiếng sột soạt. Nàng giật ngước lên, lờ mờ thấy mấy bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện ánh trăng. Chỉ chớp mắt một cái, đám hắc y nhân rút êm tận sâu trong rừng rậm, để bất cứ dấu vết nào.
Đám luôn phục kích sẵn trong rừng ? Hay là bám theo bảo vệ suốt chặng đường ?
Võ công giang hồ đối với Mộ Thanh quả là một lĩnh vực thần bí mù tịt. Nàng am hiểu, cũng chẳng thời gian mà m.ổ x.ẻ nghiên cứu. Mải miết suy nghĩ, nàng rảo bước theo Bộ Tích Hoan về tới cổng thành.
Cổng thành vẫn khép hờ một khe nhỏ. Hai lách qua khe cửa hẹp lầu canh. Một lát , gã thiên tướng bắt đầu khua gọi từng tên Long Vũ Vệ đang ngủ say như c.h.ế.t dậy, hô hoán đến giờ đổi gác.
Tên tiểu đội trưởng Long Vũ Vệ lồm cồm bò dậy, dụi mắt ngáp ngắn ngáp dài lầm bầm: "Sao hôm nay cảm thấy giấc ngủ dài lê thê thế nhỉ?".
Gã thiên tướng liền đáp lời: "Ngày nào mà chả thấy ngươi ngủ trương thây đấy, chẳng qua hôm nay ngủ say quá nên mới thấy thôi”.
Tên tiểu đội trưởng vẫn còn lơ mơ ngái ngủ, chẳng mảy may nghi ngờ điều gì bất thường. Hắn xua xua tay, lùa đám lính tráng loạng choạng bước khỏi lầu canh. Đợi đội lính trực ban tiếp theo đến phiên, liền dẫn quân rời .
Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan đến con hẻm rẽ lúc mới tới, nhanh chóng hoán đổi phận với hai kẻ chờ sẵn ở đó. Thừa dịp trời hửng sáng, hai men theo mật đạo cũ lặng lẽ lẩn về nội thành.
Một về phủ, một hồi cung.
Lúc Mộ Thanh bước chân phủ, tiếng mõ báo canh năm dứt. Theo như quy củ thiết triều của triều đại Đại Hưng, giờ bá quan văn võ lục rục áo mão chỉnh tề chầu Ngọ Môn . Vẫn còn chừng một canh giờ nữa mới đến giờ mở cổng cung, Bộ Tích Hoan hồi cung chắc chắn vẫn kịp đồ thiết triều.
Giờ Dương thị vẫn dậy, nhưng Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải lọ mọ thức giấc sân luyện võ từ đời nào .
Đô đốc phủ là một tòa trạch viện rộng ba gian. So với những phủ xa hoa lộng lẫy của các gia tộc quyền quý ở Thịnh Kinh thì quả là khiêm tốn nhỏ bé, nhưng vì trong phủ lưa thưa nên ở vẫn rộng rãi chán.
Mộ Thanh vốn dĩ ưa thanh tịnh, Bộ Tích Hoan dư sức đoán phủ nàng chắc chắn vắng khách nên sai thợ thiết kế sửa tiền sảnh chính sảnh tiếp khách, đập bỏ gian giữa cải tạo thành giáo trường luyện võ. Đao thương kiếm kích, đài diễn võ trang đầy đủ thiếu thứ gì.
Hai bên giáo trường còn trồng nhiều lê. Đứng từ cửa sổ gác xép ở hậu viện phóng tầm mắt xuống, thể ngắm trọn cảnh rừng đào ôm lấy rừng lê, rừng lê ôm lấy đài diễn võ, phong cảnh vô cùng nên thơ hữu tình.