Mộ Thanh bước trung viện, liếc qua đài diễn võ thấy Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử đang cởi trần đ.á.n.h túi bụi. Trời vẫn sáng hẳn, tuyết rơi lất phất phủ trắng cành lê, ngỡ như hàng vạn đóa lê đang bung nở. Khung cảnh thu tầm mắt đến nao lòng. Chỉ tiếc là, một kẻ vắt vẻo cành lê phá hỏng cả mỹ cảnh.
Nguyệt Sát chắp tay nghênh phong cành lê cao tít tắp, mũi ủng chỉ khẽ điểm nhành cây. Gió lay cành lê đong đưa, nhưng vẫn vững chãi nhúc nhích mảy may. Nhìn từ xa, trông dáng vẻ oai phong lẫm liệt chẳng khác nào một đại hiệp thứ thiệt.
Mộ Thanh híp mắt xuống mấy đầu ngón tay của Nguyệt Sát. Quả nhiên, tay đang kẹp những viên tuyết vo tròn. Chờ lúc Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử đ.á.n.h hăng m.á.u nhất, liền búng những viên tuyết đó lao vun vút nhắm thẳng chân hai .
Đài diễn võ vốn tạt nước đóng thành một lớp băng trơn trượt, nay thêm tuyết phủ lên . Chỉ cần hạ bàn lảo đảo vững là ngã dập mặt, sưng tím mặt mày như chơi. Chỉ thấy tiếng ngã huỵch huỵch vang lên liên hồi. Hai còn kịp lồm cồm bò dậy, Nguyệt Sát vươn tay bốc vội một nắm tuyết cành cây "vút" một tiếng búng thẳng xuống đài diễn võ.
Phương pháp huấn luyện khắc nghiệt diễn một thời gian . Nguyệt Sát đặt yêu cầu vô cùng khắt khe. Hắn bắt hai cởi trần đ.á.n.h giữa trời đông giá rét. Dưới chân là lớp băng trơn trượt nhưng tuyệt đối phép vấp ngã. Kẻ nào ngã sẽ tự lên lớp tuyết phủ đầy băng. Nếu vững mà ngã tiếp, tuyết ném xuống sẽ càng nhiều hơn.
Suốt những ngày qua, hai tên cứ đều đặn canh ba ngủ canh năm dậy, mỗi ngày chỉ chợp mắt hai canh giờ. Bọn họ vật lộn đ.á.n.h đến tận khi trời sáng rõ. Trên đài diễn võ, tuyết vương vãi tung tóe như những đóa hoa băng nở rộ. Còn hai bọn họ, những vết bầm tím ngày một nhiều, vết cũ phai vết mới chồng chất, bao giờ thấy lặn chút nào.
Nhìn cái cách Nguyệt Sát huấn luyện khác tàn bạo thế , Mộ Thanh bỗng nhớ đến một . Nếu Cố Nghê Thường mà mặt ở đây, chắc chắn cô và Nguyệt Sát sẽ tìm tiếng chung trong cái khoản hành xác khác .
"Đô đốc?”.
Lúc , Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải mới để ý thấy Mộ Thanh tới, vội vàng lên tiếng chào. mở miệng, vô viên tuyết từ cành lê cao lao vun vút xuống. Mấy nắm tuyết trông vẻ xốp mềm vô hại, nhưng nhồi thêm nội lực, đập đau điếng như búa tạ. Tuyết rơi xuống đài diễn võ uy lực đến mức lớp băng bên cũng nứt toác.
Hai "huỵch huỵch" ngã nhào xuống đất. Thạch Đại Hải "phi" một tiếng phun một ngụm m.á.u tươi, cùng Lưu Hắc T.ử lồm cồm tứ chi chống đất bò dậy.
Mộ Thanh vòng qua đài diễn võ, lẳng lặng thẳng hậu viện, chẳng buông một lời khen chê.
Nhớ hồi mới dọn Đô đốc phủ, hai tên chỉ cần đặt chân lên mặt băng là trượt ngã dúi dụi. Vậy mà lúc nãy nàng thấy bọn họ thể trụ vững đ.á.n.h một hồi lâu .
Ban đầu, ngay cả khi Nguyệt Sát tay, bọn họ cũng tự động té ngã. Vừa là do Nguyệt Sát cố ý ném tuyết đ.á.n.h lén nên bọn họ mới mất đà. Tuy phương pháp rèn luyện phần tàn khốc dã man, nhưng đổi hai cực kỳ kiên cường chịu đựng. Mới nửa tháng mà tiến bộ vượt bậc thế . Cứ đà , đầy một năm nữa là thừa sức theo sát bảo vệ nàng. Nếu kiên trì mài giũa thêm ba năm, nhất định sẽ đào tạo hai viên mãnh tướng tài ba.
Mộ Thanh chọn Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải binh, nhưng nàng hề ý định chỉ đào tạo họ thành những binh quèn. Ngoài bản lĩnh võ công, họ còn học cách theo dõi, ẩn , và thu thập tình báo. Khi ở cạnh nàng thì hộ vệ, khi cử thì là những điệp viên thành xuất sắc nhiệm vụ. Thứ nàng cần là những cánh tay đắc lực, lấy một địch mười, mỗi đều là những tinh xuất chúng. khổ nỗi đào tạo nhân tài sở trường của nàng, nên cứ ném hết cho Nguyệt Sát là thượng sách.
Về đến gác xép, Mộ Thanh tự xuống bếp xách nước nóng lên phòng. Tắm rửa xong xuôi thả xuống giường buông rèm thì trời cũng tảng sáng. Nàng chìm giấc ngủ chẳng bao lâu. Trong cơn mơ màng, nàng thấy tiếng Dương thị gọi vọng từ bên ngoài rèm.
"Đô đốc”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-356-ma-xui-quy-khien-1.html.]
Mộ Thanh sực tỉnh, liếc mắt cảnh giác ngoài rèm, nhận thấy trời sáng bảnh mắt nhưng rõ là canh mấy. Nàng kéo kín lớp chăn bông lên , cất giọng hỏi: "Có chuyện gì ?".
Dương thị ngoài rèm thưa: "Hầu gia đến . Ngài đợi hơn một canh giờ ”.
"Bây giờ là giờ nào ?".
"Đã là giờ Tỵ ”.
Nói nghĩa là Nguyên Tu hạ triều là tới đây ngay.
Mộ Thanh thầm nhẩm tính trong lòng, nhạt giọng đáp: "Ta . Ta dậy ngay đây, cần tẩu hầu hạ , cứ bảo Lưu Hắc T.ử mang nước rửa mặt lên là . Tẩu xuống bếp chuẩn chút điểm tâm mang lên hoa sảnh, lát nữa sẽ ăn sáng cùng Hầu gia luôn”.
Nguyên Tu bãi triều là tới thẳng đây, chắc mẩm là kịp dùng đồ ăn sáng.
"Vâng, nô tỳ ngay đây”.
Dương thị ngoài rèm , nhưng trong lòng dấy lên một nỗi băn khoăn. Bình thường khi Đô đốc ngủ dễ gọi ngài dậy, chỉ cần gọi một tiếng là tung chăn bước xuống giường, hôm nay lỳ trong trướng chịu , chẳng hiểu cớ .
Bà tối qua Đô đốc xuất phủ, mãi đến tận canh năm mới về, lẽ là mệt lả . giọng chẳng vẻ gì là ngái ngủ, thậm chí còn tỉnh táo và cảnh giác hơn cả ngày thường.
Rốt cuộc là vì cơ chứ?
Dương thị nghĩ mãi , đang vội vã chuẩn bữa sáng nên đành ôm một bụng đầy hồ nghi mà lui xuống bếp.
Nghe thấy tiếng bước chân Dương thị rời , Mộ Thanh lúc mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nàng đầu dải băng nịt n.g.ự.c vứt chỏng chơ bên gối, trong lòng buồn bực thôi.