Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 357: Ma xui quỷ khiến (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt nửa năm lăn lộn trong quân doanh, nàng luôn mặc nguyên y phục mà ngủ. Kể từ lúc thoát khỏi địa cung, ban đêm nàng thậm chí còn chẳng buồn cởi giáp lưới hộ tâm, tóc tai cũng búi gọn gàng chẳng bao giờ xõa xuống.

Nữ cải nam trang mang muôn vàn bất tiện, nên nàng luôn cẩn trọng giữ . Gia đình Dương thị mới theo hầu hạ nàng bao lâu, ngay cả Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải cũng hề nàng là nữ nhi, những khác nàng càng ý định tiết lộ.

Vốn dĩ ban đêm nàng đều mặc nguyên y phục ngủ. Chỉ tại sáng nay khi ngả lưng nàng tắm rửa qua, chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào nhớ tới câu của Bộ Tích Hoan, dặn nàng lúc ngủ đừng quấn băng nịt n.g.ự.c chặt quá. Ma xui quỷ khiến thế nào, nàng thực sự quấn, cứ thế rúc chăn ngủ. May phước là Dương thị hiểu quy củ, sự cho phép tự tiện vén rèm lên, bằng thì cái bí mật tày đình phanh phui .

Mộ Thanh bực dọc dậy, vớ lấy dải băng nịt ngực. Canh lúc Lưu Hắc T.ử còn bưng nước nóng , nàng vội vã thắt cẩn thận, mặc y phục chỉnh tề bước xuống giường. Rửa mặt chải đầu qua loa, nàng rảo bước tiến hoa sảnh ở tiền viện.

Dương thị dọn bữa sáng lên bàn.

Nguyên Tu một bên vẫn đang nhâm nhi chén , thấy Mộ Thanh bước liền : "Hiếm khi thấy ngươi dậy muộn thế ”.

Nguyên Tu chuyện Mộ Thanh lẻn khỏi thành đêm qua. Người trong Đô đốc phủ đương nhiên cũng lắm mồm bép xép kể lể. Do đó cứ đinh ninh nửa năm ở trong quân doanh nàng quá vất vả, về kinh nghỉ ngơi ngày nào, mấy ngày nay lên triều nên mới tranh thủ ngủ nướng thêm một chút.

Mộ Thanh ghế chủ tọa, bưng bát cháo nóng hổi bàn húp một ngụm hỏi: "Có chuyện gì ?".

Chắc chắn triều xảy chuyện tày đình, bằng Nguyên Tu chẳng lỳ ở Đô đốc phủ chực chờ hơn một canh giờ đồng hồ mà chịu . Nếu nhàn rỗi việc gì , đến Đô đốc phủ chỉ để tìm nàng giải sầu, nàng còn đang ngủ thì nhất định sẽ hẹn sang ngày khác. đằng , cứ kiên nhẫn đợi ở hoa sảnh hơn một canh giờ, thậm chí Dương thị gọi nàng dậy cũng cản . Điều chứng tỏ đến đây nhất định là việc gấp, hơn nữa còn là chuyện nhỏ.

"Đêm qua Tri huyện huyện Phụng c.h.ế.t trong thiên lao ”.

Nguyên Tu thẳng vấn đề. Mộ Thanh đang cúi đầu húp cháo, chỉ khẽ nhướng mày, hề tỏ ngạc nhiên. Nàng thậm chí còn cảm thấy bọn chúng tay quá chậm, đến lúc mới chịu hành động.

"Tối qua là Tết Thượng Nguyên, Thánh thượng triệu hồi đám nam phi từ hành cung Biện Hà về kinh. Lúc diễn cung yến thứ rối tinh rối mù, tri huyện huyện Phụng c.h.ế.t trong thiên lao đúng thời gian đó”. Nguyên Tu trầm giọng phân tích.

"Ồ?".

Mộ Thanh đặt bát cháo xuống, tiện tay nhón lấy một cái bánh bao chay c.ắ.n một miếng: "Đã khám nghiệm t.ử thi ?".

Nguyên Tu liền khẩy, đáp: "Do ngỗ tác của nha môn Thịnh Kinh khám nghiệm. Người c.h.ế.t sờ sờ trong thiên lao mà cả đêm chẳng một ai phát hiện . Mãi đến sáng nay lúc đổi gác, mang cơm mới tá hỏa phát hiện phạm nhân tắt thở. Lúc đó triều đình đang thiết triều, sự việc bẩm báo thẳng lên kim điện. Bá quan văn võ mượn cớ ngươi cáo bệnh lên triều để rùm beng lên, cho rằng ngươi đang mang bệnh trong tiện khám nghiệm t.ử thi. Bọn chúng lấy cớ nha môn Thịnh Kinh sẵn ngỗ tác, liền lập tức phái ngỗ tác đến thiên lao khám nghiệm”.

Lúc đó triều hội vẫn đang diễn , tiện rời cung, nếu sớm phóng ngựa đến Đô đốc phủ tìm nàng .

"Vậy tên ngỗ tác đó kết luận thế nào?".

"Đột tử”.

Cuối cùng Mộ Thanh cũng ngẩng đầu lên: "Nguyên nhân đột t.ử là gì?".

"Ngỗ tác phán là do bệnh cũ tái phát. Có hỏi bệnh gì thì tên ngỗ tác cũng giơ tay xin hàng, viện cớ c.h.ế.t thể bắt mạch nên thể xác định . Hắn chỉ khẳng định chắc nịch là trúng độc, cũng đ.á.n.h đập, vết thương, khả năng duy nhất là đột t.ử do bệnh tái phát”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-357-ma-xui-quy-khien-2.html.]

Nguyên Tu nhíu mày kể . Hắn tin tưởng tay nghề của lũ ngỗ tác nha môn Thịnh Kinh, nên tự đến thiên lao xem xét. Thi thể thoạt đúng là dấu hiệu trúng độc, nhưng ngàn vạn tin cái kết luận đột t.ử . Trùng hợp đến mức khó tin.

"Thi thể đang để ở ?".

Trong lúc hai trò chuyện, Mộ Thanh giải quyết gọn lẹ xong cái bánh bao chay.

"Nghĩa trang”.

Mộ Thanh khẽ nhướng mày: "Xem hung thủ tự tin, chắc mẩm tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t”.

Hung thủ bình chân như vại thế , e là một phần tự tin nàng sẽ tra độc thủ, phần nữa là dám hấp tấp xử lý thi thể. Nếu vội vàng phi tang thi thể, chẳng là "lạy ông ở bụi " ?

"Ta lệnh cho Triệu Lương Nghĩa canh chừng t.h.i t.h.ể ở nghĩa trang , ngươi yên tâm, ai dám động ”.

Chính vì , khi đến đây tin nàng vẫn còn đang ngủ, mới hối thúc đ.á.n.h thức nàng dậy.

"Khi nào ngươi mới khám nghiệm?".

"Bây giờ”.

Mộ Thanh phắt dậy bước ngoài: "Ngài đói thì lấy vài cái bánh bao ăn tạm lót đường ”.

Nhân chứng duy nhất của vụ án tham ô tiền tuất trong quân c.h.ế.t, Nguyên Tu nào còn tâm trí mà ăn uống? liếc mấy chiếc bánh bao nóng hổi bàn, vẫn thò tay lấy hai chiếc. Đồ ăn trong phủ của nàng, ngon dở đều thích.

Nghĩa trang sâu trong một con hẻm hẻo lánh thuộc khu phố phía Tây ngoại thành. Xác c.h.ế.t quấn tạm bợ trong một manh chiếu cói vứt lăn lóc ở thiên đường, chỉ thò mỗi đôi quan ngoa chĩa thẳng ngoài hiên.

Mộ Thanh cảnh tượng bày mắt, bước chân bất giác khựng . Trong khoảnh khắc , khung cảnh gợi nhớ đến đêm tối ở nghĩa trang thành Biện Hà nửa năm về . Chỉ khác biệt ở chỗ, hôm nay tuyết rơi lất phất phủ trắng sân nhỏ, và mùi t.ử thi hôi thối vẫn xộc lên mũi.

"Sao ?".

Thấy Mộ Thanh vẻ mất tập trung, giữa đôi lông mày thoáng hiện nét bi thương, Nguyên Tu khỏi ân cần thăm hỏi.

Mộ Thanh sực tỉnh, lắc đầu đáp: "Không gì”.

Nói xong, nàng rảo bước tiến thiên đường.

 

Loading...