Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 359: Thế cờ tàn cục (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:46
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày Mộ Thanh dõng dạc thề thốt kim điện, kẻ tính chuyện về phủ xóa dấu vết sổ sách. Có kẻ bày mưu tính kế cản bước nàng nếu nàng vác mặt đến phủ điều tra. Có kẻ ngay trong đêm bí mật gửi thư liên lạc với bè lũ vây cánh, căn dặn phòng thủ cẩn mật. Cũng kẻ bình chân như vại, "dĩ bất biến ứng vạn biến". mưu sâu kế hiểm đến cũng chào thua một kẻ điều tra phá án phớt lờ lẽ thường như nàng. Không thăng đường thẩm vấn, chẳng màng hỏi cung, cũng từ chối việc đến từng nhà rà soát.

Rốt cuộc trong cái hồ lô đang cất giấu thứ t.h.u.ố.c độc gì?

Trong khi cả kinh thành đang sống trong cảnh phấp phỏng yên, thì Mộ Thanh đang tận hưởng chuỗi ngày vô cùng nhàn hạ trong Đô đốc phủ.

Nàng đang chờ đợi đám ám vệ Thích Nguyệt Bộ đem chiếc hộp gỗ trở về. trong ba ngày mỏi mòn chờ đợi đó, nàng cũng rảnh rỗi .

Đêm Thượng Nguyên hôm , Không Tướng đại sư của Đại Hàn tự giao cho nàng một bàn cờ, một cuốn kỳ phổ và một quyển kinh thư. Lúc về thành, vì mang bàn cờ theo quá bất tiện nên nàng gửi cho phu xe, chỉ cất cuốn kỳ phổ và kinh thư trong mang về. Đến rạng sáng hôm lúc thành, phu xe mới lạch cạch mang bàn cờ đến Đô đốc phủ. Mộ Thanh từ nghĩa trang trở về, thấy bàn cờ mang đến bèn bê thẳng thư phòng, cho gọi Hàn Kỳ Sơ tới.

Hàn Kỳ Sơ dạo gần đây khá nhàn rỗi. Ngoài việc dạy dỗ Thôi Viễn thì chẳng việc gì khác để . Thấy Mộ Thanh gọi đến đ.á.n.h cờ, hai mắt lập tức sáng rực lên.

Mộ Thanh bày sẵn tàn cục ở trang cuối cuốn kỳ phổ, bảo Hàn Kỳ Sơ cùng phá giải. Lúc Không Tướng đại sư đưa cuốn kỳ phổ cho nàng, ông nhắc đến chuyện trang cuối cùng là một ván cờ tàn. Nàng linh cảm ông lão cố tình nhấn mạnh điểm . Nếu cuốn kỳ phổ đơn thuần chỉ là di vật của ngoại tổ phụ, ông đưa cho nàng là xong, chẳng việc gì lôi chuyện tàn cục . Nàng tin chắc lời của Không Tướng đại sư nhất định ẩn chứa thâm ý sâu xa nào đó, nên mới tìm am hiểu để cùng nghiền ngẫm.

Hàn Kỳ Sơ xuống mỉm hỏi: "Làm Đô đốc tại hạ am hiểu kỳ đạo?".

Mộ Thanh chẳng thèm ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt ván cờ mặt, nhạt giọng đáp: "Làm quân sư mà đ.á.n.h cờ ?".

Hàn Kỳ Sơ bật khanh khách. Lúc mới dồn sự chú ý ván cờ. Chỉ liếc qua, ánh mắt rực sáng, ngẩng phắt đầu lên kinh ngạc hỏi:

"Dám hỏi Đô đốc, tàn cục là kiệt tác của vị cao nhân nào ?".

"Không Tướng đại sư và Vô Vi đạo trưởng”.

Mộ Thanh cầm một quân cờ đen trong tay. Trong ván cờ , ngoại tổ phụ nàng chính là cầm quân đen.

"Đô đốc luôn mang đến những bất ngờ thú vị”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-359-the-co-tan-cuc-1.html.]

Đôi mắt Hàn Kỳ Sơ sáng bừng lên, niềm vui sướng trong mắt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Đối với những kẻ đam mê cờ vây, kỳ phổ tàn cục chính là báu vật vô giá. Trên đời , kỳ phổ của Không Tướng đại sư và Vô Vi đạo trưởng coi là tuyệt phẩm hiếm nhất.

Vô Vi đạo trưởng qua đời, Không Tướng đại sư vẫn còn tại thế. Nghe đồn ông đang cất giữ những ván cờ tâm đắc của cố nhân, từng truyền ngoài. Thiên hạ mấy ai diễm phúc chiêm ngưỡng phong thái kỳ đạo của hai vị cao nhân đó. Mộ Thanh cuốn tàn phổ trân quý , , cũng tiện tò mò gạn hỏi. Thân là mưu sĩ, những ranh giới tuyệt đối phép vượt qua.

Mộ Thanh chằm chằm thế cờ. Thoạt , ván cờ tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, nhưng ngẫm kỹ cuồn cuộn sóng ngầm như vực thẳm biển khơi. Theo lý giải của nàng, bàn cờ cũng giống như chiến trường, nơi binh đao khói lửa, tàn sát đẫm máu. trong ván cờ , nàng chẳng hề thấy bóng dáng của khói lửa chiến tranh, mà chỉ cảm nhận một luồng thiền ý mênh mang.

"Ngươi bao nhiêu chuyện về Vô Vi đạo trưởng?".

Mộ Thanh thử đặt một quân cờ xuống bàn.

Hàn Kỳ Sơ đăm chiêu quan sát thế cờ. Hắn nhón một quân cờ, thả xuống bàn mỉm :

"Tài học của Vô Vi đạo trưởng nức tiếng thiên hạ, văn nhân khắp cõi đều ngưỡng mộ kính phục. Năm xưa, Vô Vi thư viện rộng cửa đón nhận học t.ử nghèo khó, đạo trưởng hề thu một đồng học phí nào. Có những t.ử xuất danh gia vọng tộc mang vàng bạc châu báu đến xin bái sư, đạo trưởng cũng chỉ căn cứ phẩm hạnh và tài năng mà thu nhận.

Số tu kim thu đa phần đều dùng để tu sửa thư viện và mua sách vở. Nghe đồn một năm Giang Bắc gặp đại hạn, giá gạo ở Thịnh Kinh tăng vọt. Nhiều học t.ử nghèo cơm ăn, năm đó bộ đều dựa gạo đạo trưởng mua bằng tiền tu kim để cầm cự qua ngày. Người kể rằng đạo trưởng một mụn con gái, nuôi dưỡng ngay trong thư viện, cuộc sống của hai cha con vô cùng thanh bần, đạm bạc”.

Mộ Thanh thoáng sững sờ. Nàng vốn dĩ chút tình cảm nào với ngoại tổ phụ. Nhận di vật của ông, nàng chỉ cảm thấy bất ngờ chứ hề chút xúc động nào khác. khi những lời Hàn Kỳ Sơ kể, trong lòng nàng chợt dâng lên một niềm kính trọng sâu sắc.

"Sau đạo trưởng gặp nạn, đồn học t.ử khắp thiên hạ liên danh dâng sớ thỉnh nguyện, quỳ gối cổng thành Thịnh Kinh suốt ba ngày ba đêm. Mùa đông năm đó rét mướt khắc nghiệt, những học t.ử vì quỳ thỉnh nguyện mà c.h.ế.t cóng ngoài thành. Tương truyền, lúc bấy giờ phương trượng Đại Hàn tự là Không Tướng đại sư đang bế quan, vì chuyện bỏ dở xuất quan, xuống núi tiến cung. Chẳng ai rõ ông bẩm báo những gì với Thái Hoàng Thái hậu trong cung. Cuối cùng tuy giữ mạng sống cho Vô Vi đạo trưởng, nhưng ít nhất cũng cứu tính mạng con gái ngài ”.

Mộ Thanh đang định hạ cờ, những lời , ngón tay nàng run lên, quân cờ "lạch cạch" rơi chệch hướng bàn cờ.

Tiếng động giòn tan vang lên. Hàn Kỳ Sơ quân cờ lệch hướng, ánh mắt trở nên thâm trầm, nhưng vẫn điềm nhiên kể tiếp:

"Tội trạng của phủ Võ Bình Hầu lúc bấy giờ là tội tày đình, tru di tam tộc, tịch biên gia sản. Nam nhân c.h.é.m đầu, nữ nhân giáng xuống nô tỳ. Theo luật lệ bản triều, quan nô bán lầu xanh. Không Tướng đại sư là quốc sư, trong cung cũng nể mặt ông vài phần. Nhờ mà con gái Vô Vi đạo trưởng thoát khỏi kiếp kỹ nữ, đày ải đến một vùng đất xa xôi hẻo lánh. Còn việc đày đến tận phương nào thì tại hạ cũng rõ. Những chuyện đều là lời đồn đại trong dân gian, mức độ tin cậy đến thì chẳng ai dám chắc”.

 

Loading...