"Khởi bẩm Bệ hạ, thể vi thần bình phục. Hôm nay lâm triều, chính là vì vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc”.
Mộ Thanh bước khỏi hàng, thẳng vấn đề chính.
Cả kim điện trong nháy mắt tĩnh lặng như tờ, nhưng chẳng một ai tỏ kinh ngạc. Suốt thời gian qua, Mộ Thanh chỉ hai động thái đáng chú ý: một là đến Ngọc Xuân Lâu cờ b.ạ.c đỏ đen, hai là mò nghĩa trang khám nghiệm t.ử thi. Cả hai việc đều dính líu đến vụ án tham ô tiền tuất. Nàng xuất hiện triều hôm nay, đương nhiên là để nhắm vụ án động trời đó.
Nguyên Tướng quốc lên tiếng thăm dò: "Ồ? Bổn tướng cũng đang định hỏi xem, Đô đốc điều tra vụ án đến ?".
Đã qua gần nửa tháng trong kỳ hạn ba tháng. Suốt thời gian qua, lão cắt cử tai mắt theo dõi nhất cử nhất động của Đô đốc phủ. Thế nhưng những thông tin báo về chẳng khác gì những lời đồn đại bên ngoài. Lão tuyệt đối tin. Với sự ranh mãnh của tên tiểu t.ử , việc ngoan ngoãn lỳ trong phủ cấm cửa ngoài chắc chắn đang che giấu một âm mưu động trời nào đó.
"Đã điều tra rõ ràng”.
Mộ Thanh thẳng Nguyên Tướng quốc, ánh mắt sắc lẹm, buông một câu khiến cả kim điện dậy sóng.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên râm ran khắp điện. Bá quan văn võ bàng hoàng nhận , cái lạnh bọn họ hít cổng cung lúc nãy vẫn còn quá sớm. Mới mười ngày, tính thêm hai ngày bài bạc ở Ngọc Xuân Lâu cũng chỉ vỏn vẹn mười hai ngày. Vụ án rắc rối ngập đầu thế , thể tra manh mối nhanh như chớp giật ?
Nguyên Tu đưa mắt Mộ Thanh. Nàng hiếm khi hé răng tiết lộ tiến độ phá án với , chỉ nhờ lo liệu vài việc lặt vặt. Một là dò la xem ai trong triều dâng sớ hạch tội nàng, hai là dâng tấu xin cho gia quyến tri huyện huyện Phụng đưa t.h.i t.h.ể về quê an táng.
Hôm qua khi tan triều, nàng sai đợi ở cổng cung để lấy danh sách những kẻ hạch tội nàng, nhanh chóng giao cho nàng. Nghe tin hôm nay nàng lên triều, lờ mờ đoán vụ án nhất định manh mối.
Chỉ mười hai ngày ngắn ngủi. Hắn thừa, hễ nàng tay, chắc chắn sẽ tạo nên kỳ tích.
Nguyên Tướng quốc ngai vàng, sắc mặt ánh sáng chói lóa của vàng ngọc trong điện che khuất nên thể rõ.
Lão giả vờ thong thả hỏi: "Ồ? Vậy bao nhiêu kẻ tham ô tiền tuất trong quân, danh sách đang ở ?".
Mọi ánh mắt trong điện lập tức đổ dồn về phía Mộ Thanh. Kẻ trong sạch thì thản nhiên thẳng, kẻ nhúng chàm thì lấm lét lảng tránh.
Mộ Thanh thu hết muôn vàn biểu cảm của bá quan trong mắt, trong lòng sớm tính toán.
Nàng cất giọng rành rọt: "Danh sách Tướng quốc đại nhân cần, hạ quan tất nhiên nắm trong tay. Có điều, hạ quan định vạch mặt chỉ tên toáng lên gì. Đọc chắc chắn sẽ kẻ bù lu bù loa kêu oan, hạ quan một miệng cãi cả đám đông, cũng chẳng rảnh mà võ mồm đấu khẩu với thiên hạ”.
Bá quan văn võ: "...”
Cái miệng mắng từ một ai của nàng mà sợ cãi đám đông ?
"Vậy ngươi tính ?".
Nguyên Tướng quốc gặng hỏi, thần thái tuy thể rõ nhưng giọng điệu toát lên uy nghiêm đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-362-trong-ta-co-giong-ke-ngu-ngoc-khong.html.]
"Dùng chứng cứ để chuyện, thăng đường xét xử vụ án ngay tại đây”. Mộ Thanh dõng dạc tuyên bố.
Nguyên Tướng quốc gạt phắt :
"Bổn tướng chỉ giao cho ngươi quyền tra án, trao cho ngươi quyền thẩm án. Việc thẩm vấn tội phạm Hình Tào và chư tư lo liệu. Ngươi chứng cứ trong tay thì lập tức giao nộp bộ danh sách và tang vật. Việc điều tra ngã ngũ , những tên trong danh sách tội , Hình Tào sẽ là nơi thẩm định”.
Mộ Thanh khẩy một tiếng đầy giễu cợt: "Dám hỏi Tướng quốc đại nhân, hạ quan trông giống kẻ ngu ngốc ?".
Thấy Nguyên Tướng quốc im lặng, Mộ Thanh tiếp tục chất vấn: "Năng lực phá án của Hình Tào, ngài thực sự tin tưởng đến thế ?".
Nghe thấy lời , Lâm Mạnh – Hình Tào Thượng thư – mặt mày tím tái, da mặt giật giật từng cơn.
Mộ Thanh dội thêm gáo nước lạnh: " là giao kèo của chúng chỉ điều tra chứ thẩm vấn. hạ quan từng , kỳ hạn là ba tháng, nếu phá án sẽ mặc cho Tướng quốc đại nhân xử trí. Nếu hạ quan ngoan ngoãn giao nộp bộ danh sách và bằng chứng, mà năng lực của Hình Tào quá kém cỏi, kẻ tội phán thành vô tội. Đến lúc đó, Tướng quốc đại nhân vịn cớ hạ quan điều tra thấu đáo để định tội, thì hạ quan kêu oan với ai?".
Lão cáo già đang moi xem nàng nắm trong tay những bằng chứng nào, nàng thể dễ dàng nộp khi vụ án định đoạt?
Sắc mặt Lâm Mạnh khó coi đến cùng cực, thầm rủa xả trong lòng, nhất là cái tên ranh con đừng bao giờ lên triều nữa, ít bá quan văn võ còn thở phào nhẹ nhõm.
Nguyên Tướng quốc khẽ mỉm . Lão thừa Mộ Thanh là kẻ khó đối phó nên chẳng chút ngạc nhiên, chỉ từ tốn :
"Quốc quốc pháp, triều triều quy. Việc xét xử bắt buộc do Hình Tào chủ tọa. Bổn tướng thể cho phép ngươi dự thính”.
"Hạ quan thèm cái đặc ân dự thính rẻ rách đó”.
Mộ Thanh kiên quyết lùi nửa bước.
"Trên công đường, bằng chứng giao cho quan chủ thẩm, ngộ nhỡ Lâm đại nhân trượt tay một cái, bằng chứng tiêu hủy, hạ quan tìm ai để đòi công bằng đây? Ai mà chẳng Lâm đại nhân khéo léo tròn trịa, luôn tránh gây thù chuốc oán với đồng liêu. Hơn nữa, trong danh sách của hạ quan chễm chệ cái tên tâm phúc của Tướng quốc đại nhân. Bằng chứng và danh sách giao , ai tội ai vô tội, chẳng chỉ cần Tướng quốc đại nhân mấp máy môi là xong ?".
Lời thốt , cả kim điện tĩnh lặng như tờ, một tiếng động.
Hồ Văn Nhụ thót tim, lời chẳng lẽ đang ám chỉ lão ?
Lâm Mạnh cũng sững sờ. Lão tuy tức giận nhưng đến mức mù quáng đ.á.n.h mất lý trí. Vụ án nếu thực sự dính líu đến tâm phúc của Tướng gia, cho thêm một lá gan lão cũng chẳng dám ghế chủ tọa.
Khuôn mặt Nguyên Tu chợt tối sầm . Hắn sang Nguyên Tướng quốc, trong đôi mắt chất chứa nỗi đau đáu tột cùng. Vụ án liên quan đến tâm phúc của phụ , lẽ nào dính líu trực tiếp đến phụ ?
Đây chính là vụ án tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc cơ mà.