Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 366: Mổ xác giữa công đường (4)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân thể tóc da nhận từ cha , thể tùy tiện mổ phanh? Tội mổ xác, đồng tội với đại nghịch bất đạo.

Các quan văn đều nghĩ trong lòng, nhưng ai dám hé răng nửa lời, vì cứ há miệng là nôn.

Võ quan thì to gan hơn. Dù nhiều lâu sa trường g.i.ế.c địch, nhưng dẫu vẫn quen cảnh đao kiếm, gan góc hơn quan văn. Dù , thủ pháp mổ xác của Mộ Thanh, sống lưng họ cũng bất giác ớn lạnh.

Chỉ thấy động tác của thiếu niên vô cùng gọn gàng, từng nhát từng nhát chính xác vô cùng. Thịt lóc hệt như đồ tể lột da thú, thịt tách đến da rách một phân, mà xương cũng chẳng tổn hại mảy may. Thủ pháp tuyệt , can đảm ngất trời, thiếu niên quả nhiên phàm.

Động tác của Mộ Thanh nhanh, chuẩn, hiểm. Chỉ một lát , khoang n.g.ự.c và bụng của t.ử thi mở toang. Xương ức và xương sườn chói lọi đập mắt, ruột gan phèo phổi tuôn ngoài, mùi bốc lên còn kinh khủng hơn cả bãi nôn của bá quan lúc nãy.

Một viên quan văn thấy công đường im ắng liền lén lút liếc mắt . Vừa thấy cảnh tượng đó, ông lập tức vắt chân lên cổ chạy vọt ngoài. Vừa đến bậu cửa, hai chân bủn rủn, ngã phịch xuống đất ôm lấy khung cửa mà nôn thốc nôn tháo.

Nha dịch bèn chạy vội đến dọn dẹp. Vài kẻ ngẩng đầu lên đại đường, chân tay cũng nhũn cả . Quan sai Hình Tào chuyên xử lý trọng án, xác c.h.ế.t thấy ít, đủ kiểu dáng, c.h.ế.t t.h.ả.m đến cũng từng chứng kiến. đó là cảnh tượng khi c.h.ế.t, chứ từng tận mắt thấy hung thủ g.i.ế.c m.ổ b.ụ.n.g . Nay ngay mắt mổ phanh t.h.i t.h.ể như mổ heo, cảm giác đó kích thích thị giác và tâm lý đến tột độ, e là bổ khoái dạn dày kinh nghiệm nhất cũng chắc chịu nổi.

Lão ngỗ tác lưng Mộ Thanh cũng run rẩy vững. Làm ngỗ tác hơn nửa đời , từ nhỏ lăn lộn ở nghĩa trang, mới tắt thở, thịt rữa xương khô, ngâm nước thối rữa, thiêu trong biển lửa ch.ó hoang gặm nham nhở... hình thù nào lão cũng từng gặp. Thế nhưng, lão từng thấy t.ử thi mổ banh , còn là mổ ngay mắt.

Đám nha dịch nhanh chóng quét tước dọn dẹp ngoài cửa, bỏ mặc viên quan văn đang mềm nhũn ôm khung cửa, thi lỉnh xa. Lão ngỗ tác đợi điền biên bản nên chỗ nào để trốn, đành cố c.ắ.n răng chịu đựng. Và những đang gồng chịu trận đại đường lúc , còn Nguyên tướng quốc và Lâm Mạnh.

Bá quan dám thì thể ngoảnh mặt . Nguyên tướng quốc là bậc đầu bá quan, duy trì uy nghi tột bậc. Cho dù , cũng để lộ vẻ khiếp đảm. Dù trong dày cuộn trào nôn đến mấy, mặt khác cũng đè nén cho bằng .

Lâm Mạnh chỉ thấy quá xui xẻo. Thân là Hình Tào Thượng thư, hôm nay tít cao, tầm bao quát nhất. Không thì chỉ còn cách lấy tay ôm trán, dùng tay áo che khuất tầm .

Thế nhưng, thấy thì vẫn thấy.

Chỉ tiếng Mộ Thanh vang lên đều đều: "Nội tạng của nạn nhân vẫn còn khá tươi, các mô trông bình thường”.

Lời dứt, ống tay áo của các quan văn đồng loạt run lên, quan võ cũng thi ngoái .

Tươi... dùng cái từ quái quỷ gì .

Lâm Mạnh đang lấy tay ôm trán, thấy câu thì lảo đảo, suýt đập đầu xuống bàn. Cú lảo đảo khiến tay áo trượt xuống, vô tình để liếc thấy cảnh tượng đại đường, sợ tới mức hít sâu một ngụm khí lạnh.

Lúc Mộ Thanh dỡ bỏ bộ xương sườn của t.ử thi, ngũ tạng phơi bày rõ mồn một, cảnh tượng vô cùng kinh hãi. điều đáng sợ hơn cả là hành động của nàng. Mộ Thanh thò tay tóm lấy quả tim của c.h.ế.t, dùng d.a.o nhỏ cắt vài nhát, một trái tim đỏ hỏn gọn trong lòng bàn tay nàng.

Lâm Mạnh sợ đến mức ánh mắt đờ đẫn, thần trí bay tứ tán, quên cả việc dời mắt chỗ khác. Dưới gầm bàn, hai chân run bần bật, run đến mức chiếc ghế va đập phát tiếng "lập cập".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-366-mo-xac-giua-cong-duong-4.html.]

Nguyên tướng quốc thấy tiếng động, nhíu mày trừng mắt Lâm Mạnh. Thấy mắt trợn trừng, dáng vẻ hoảng sợ tột độ, Tướng quốc nhịn cũng liếc Mộ Thanh một cái. Vừa xong, tay lão run lên, chén rơi loảng xoảng vỡ vụn mặt đất.

Sau tấm rèm ở thiên đường, Bộ Tích Hoan cúi đầu bật trầm thấp. Tiếng vang lên như gió đêm lướt qua mặt hồ gợn sóng lăn tăn, như gió xuân vương vất qua cành liễu, quấn quýt triền miên.

trong tình cảnh : đại đường là một xác c.h.ế.t mổ phanh, lóc thịt trơ xương, còn thiếu niên thì đang tay cầm quả tim , hòa cùng tiếng trầm thấp vọng từ rèm... Sắc mặt bá quan thật sự phong phú vô cùng, chỉ thấy da đầu tê rần, sởn gai ốc.

Hôm nay rốt cuộc đắc tội với lộ thần tiên nào, mà chịu cái tội ở Hình Tào đại đường cơ chứ.

Thiếu niên mười ngày lên triều, xuất hiện hành động kinh thế hãi tục thế , thà ngày nào cũng thượng triều cho xong.

Mộ Thanh cầm quả tim quan sát một lúc, chọn một con d.a.o mũi nhọn rạch một đường chữ thập lên đó, đó lệnh:

"Lấy nhíp đây”.

Lúc , ai dám nhúc nhích?

Nguyên Tu lập tức bước , đến cửa mới đầu hỏi lão ngỗ tác: "Nhíp để ở ?".

Lão ngỗ tác run lẩy bẩy, bút cầm vững, giọng càng run tợn: "Tiền... tiền đường... sảnh phụ”.

Lời còn dứt, Nguyên Tu bước về phía tiền viện. Tai thính, thấy phía ở sảnh phụ, bèn bắt một tên nha dịch phòng tạp vụ lấy nhíp. Đi qua chỉ mất một chốc, khi giao nhíp cho Mộ Thanh, chỉ thấy nàng xoay , đưa quả tim về phía ánh sáng rọi từ ngoài viện, luồn nhíp vết rạch chữ thập nãy.

Nguyên Tu ngưng thần nín thở. Chỉ thấy tay Mộ Thanh khựng , dường như kẹp vật gì, đó từ từ rút nhíp .

Giữa hai đầu nhíp là một cây kim châm dài cỡ hai thốn, to ngang ngửa cây kim thêu loại lớn.

Mộ Thanh mỉm : "Được , tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t”.

Nguyên nhân cái c.h.ế.t?

Vừa câu , đám quan văn nãy giờ dám quá trình nghiệm thi vội vã ngoái . Vừa thấy t.h.ả.m trạng t.h.i t.h.ể đất, vài mắt trợn trắng, "bịch bịch" ngất xỉu. Cũng thấy cây kim dài tay Mộ Thanh, cảnh tượng đó phân tán sự chú ý, nhất thời quên mất xác c.h.ế.t mổ phanh và quả tim tay thiếu niên.

 

Loading...