Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 367: Tìm thấy hung khí

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:54:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Người kim châm b.ắ.n tâm mạch mà c.h.ế.t?". Nguyên Tu hỏi.

Châm là ám khí giang hồ phổ biến, cao thủ dùng phi châm g.i.ế.c chuyện hiếm.

" , cây châm chính là hung khí”.

Mộ Thanh một tay giơ nhíp, tay đặt quả tim về vị trí cũ.

"Sao ngươi trong tim châm?". Nguyên Tu hiểu.

Vừa lúc nàng nghiệm thi, mắt chớp một cái, bộ quá trình đều thấy và nhớ rõ. Nàng rạch n.g.ự.c bụng xong, hề đụng đến các tạng khác mà dứt khoát lấy ngay quả tim , rạch chữ thập là tìm kim châm. Điều chứng tỏ nàng nạn nhân phi châm g.i.ế.c c.h.ế.t.

nàng ?

"Ngài còn nhớ nghiệm thi ở phủ Đại tướng quân tại Tây Bắc, ? Thi cốt , thế gian thiên lý, thiên lý tỏ tường, vĩnh viễn phai mờ”.

Mộ Thanh bỏ nhíp và kim châm xuống, cầm lấy bộ y phục của c.h.ế.t. Đó là một chiếc áo lót trong màu trắng.

Nàng giũ áo , rành rọt : "Trên đời vụ án nào hảo, chỉ cần lắng cẩn thận, luôn thể hiểu lời thì thầm của c.h.ế.t. Người , t.h.i t.h.ể của rằng đột tử, nhưng y phục của cho , mưu sát”.

Mộ Thanh giơ chiếc áo trắng lên hướng về phía ánh sáng ngoài viện, hỏi: "Ngài thấy gì ?".

Nguyên Tu nhíu mày kỹ. Mắt Mộ Thanh sáng như , chỉ một chấm đen nhỏ xíu vạt áo: "Đây là máu. Sau khi kim châm đ.â.m thịt, m.á.u ứa dính lên y phục, khô nên lưu vết”.

Ánh mắt Nguyên Tu chợt đổi khác.

Mộ Thanh ướm chiếc áo lên thi thể, chỉ vết m.á.u nhỏ xíu , cần thêm, ý tứ quá rõ ràng.

Chấm m.á.u đó, ngay vị trí tim.

Chiếc áo trắng đắp lên thi thể, che khuất cảnh tượng mổ phanh t.h.ả.m khốc, bá quan lúc mới dám ngưng thần kỹ. Chỉ thấy vết m.á.u ở vùng tim còn nhỏ hơn cả hạt đậu đỏ, mắt kém một chút là rõ. Thật thế nào mà thể phát hiện vết m.á.u li ti .

"Lấy một tấm vải trắng đây”. Mộ Thanh với nha dịch ngoài công đường.

Tên nha dịch nàng lấy vải trắng gì, nhưng vẫn cun cút tuân lệnh. Một lát mang vải đến, Mộ Thanh nhấc chiếc áo trắng lên, dùng tấm vải mới phủ kín thi thể.

Chiếc áo trắng là vật chứng quan trọng, nàng t.h.i t.h.ể dấy m.á.u bẩn nó. Nàng chuẩn phá án, thể để bá quan vì sợ hãi t.h.i t.h.ể mà dám , nên đành lấy vải che phần bụng mổ .

"Chứng cứ thường ở những chi tiết nhỏ nhặt nhất”.

Mộ Thanh trải chiếc áo trắng , vết m.á.u : "Nghiệm thi chỉ khám nghiệm mỗi thi thể, y phục và vật dụng mang theo của c.h.ế.t đều thể là chứng cứ phá án. Vài ngày đến nghĩa trang, lúc cởi y phục của nạn nhân thấy vết m.á.u . Lúc đó c.h.ế.t sáu bảy canh giờ, n.g.ự.c chi chít vết hoen t.ử thi màu đỏ tía, khéo che khuất vết thương nhỏ như lỗ kim ở ngực. Vì khó khám nghiệm , nhưng y phục vẫn lưu tội chứng. Chỉ cần tinh ý, khó để phát hiện”.

Tinh ý, thì dễ lắm.

Thiếu niên gan lớn, lớn đến mức dám mổ xác moi tim, nhưng cũng vô cùng tinh tế, tỉ mỉ đến mức phát hiện vết m.á.u nhỏ như lỗ kim áo. Kẻ can đảm và cẩn trọng đến thế, thế gian mấy ?

Nguyên Tu cuối cùng cũng hiểu vì hôm nay Mộ Thanh nhất định mổ xác. Người phi châm g.i.ế.c c.h.ế.t, châm trong tim, mổ xác moi t.i.m thì khó thấy sự thật. Nếu ngay từ đầu nàng chỉ vết m.á.u áo, bảo bá quan rằng tim của Tri huyện huyện Phụng ghim châm, chắc chắn họ sẽ coi vết m.á.u đó gì. Đến lúc đó mỗi một câu nghi ngờ, sẽ ồn ào đến bao giờ. Nàng đưa vật chứng mà lấy hung khí . Bá quan thấy tận mắt cây châm, vật chứng áo tự khắc sẽ câm miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-367-tim-thay-hung-khi.html.]

Một việc, , cục diện sẽ khác biệt.

Nàng vì giải vụ án mà hao tổn tâm trí, từng bước đều thâm ý, cho nên tin những việc khác nàng cũng đều lý do riêng.

"Lúc đó ngươi phát hiện chuyện , vì khi ?". Nguyên Tu hỏi.

Câu hỏi cũng là thắc mắc chung của bá quan. Những ngày qua bên ngoài đều đồn đại Tri huyện huyện Phụng c.h.ế.t vì đột tử. Ngỗ tác việc ở Hình Tào là nhà họ Đường, nghiệm thi quá nửa đời , chính miệng lão phán là đột tử. Mộ Thanh đến nghĩa trang xong cũng hề đính chính gì, nên những kẻ ban đầu cho rằng tri huyện diệt khẩu cũng dần tin giả thuyết đột tử.

Nếu ngày đó nàng phát hiện nạn nhân đột tử, cớ giấu giếm ?

"Lúc đó thì ích gì, còn đông đủ, kịch thể bắt đầu?".

Mộ Thanh một câu chẳng ai hiểu, nàng dậy, xoay lão ngỗ tác, hỏi: "Ngươi xem, đúng ?".

Câu hỏi quá đột ngột khiến bá quan sững sờ, lão ngỗ tác cũng hóa đá tại chỗ, bút trong tay kịp buông, nhất thời theo kịp mạch suy nghĩ của Mộ Thanh.

Mộ Thanh lạnh lùng thẳng vấn đề: "Nói , kẻ nào tìm ngươi thỉnh giáo, hỏi về cách g.i.ế.c để dấu vết?".

"Hả?".

Lão ngỗ tác giật b.ắ.n , bút lông "lạch cạch" rớt xuống đất.

Ánh mắt Nguyên Tu chợt lạnh lẽo như kiếm, sát khí bừng bừng.

Lão ngỗ tác ánh mắt đó quét qua, lập tức cảm giác một thanh kiếm sắc lụi xuyên tim, n.g.ự.c lạnh toát vì gió lùa.

Lão "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, run rẩy bần bật: "Không... …”.

"Không ?".

Mộ Thanh xuống lão ngỗ tác, lạnh giọng: "Câu mà ngươi cũng dám . Vừa nãy lúc nghiệm thi, ngoài môn đạo, còn ngươi thì ?".

Lão ngỗ tác ngừng run rẩy, ngẩng đầu Mộ Thanh, nàng đang ám chỉ chuyện gì.

"Ta hỏi ngươi, khi mổ xác gì?".

Mộ Thanh ngay lão , nếu thì còn tâm trí mà điền biên bản nữa?

"Cạo… cạo tóc”. Lão ngỗ tác suy nghĩ một lát đáp.

"Vậy ngươi ngươi để lộ sơ hở ở ?". Mộ Thanh dồn ép.

Lão ngỗ tác im bặt, chỉ đăm đăm nàng. Trôi qua nửa buổi, sắc mặt lão bỗng trắng bệch.

 

Loading...