Trên đại đường yên ắng lạ thường, hồi lâu tiếng .
Lão ngỗ tác Mộ Thanh hệt như thấy quỷ thần.
Mộ Thanh ánh mắt lẫm liệt chòng chọc lão, dằn từng tiếng: "Nói , chủ mưu là kẻ nào?".
Hôm đến nghĩa trang nghiệm thi, Mộ Thanh sớm thấu lão ngỗ tác là tòng phạm của vụ . Nàng vạch mặt ngay mà chờ đến hôm nay, chính là để lão đương đường chỉ điểm kẻ đằng giật dây. Hôm nghiệm thi ở nghĩa trang nàng còn đợi chiếc hộp gỗ của tên tri huyện thật. Lúc chứng cứ đủ, dù nàng lật tẩy lão ngỗ tác tại chỗ, Hình Tào cùng lắm cũng chỉ bắt giam lão ngục thẩm vấn. Đến lúc đó e thêm một kẻ diệt khẩu chứ chẳng ích gì.
Hôm đó nàng nín nhịn là để lão sống đến hôm nay. Nàng đương đường định án, bắt hung thủ cạn lời thể chối cãi.
Lão ngỗ tác còn hồn, Nguyên Tu xốc vạt áo tóm cổ lão nhấc bổng lên, gầm lên:
"Nói! Kẻ nào sai bảo ngươi?".
Lão ngỗ tác run rẩy như chiếc lá úa trong gió, há miệng nhưng rặn nửa chữ.
Nguyên Tu chẳng còn kiên nhẫn để đợi lão biện bạch, gằn một tiếng, xách cổ lão lôi tuột ngoài. Gió bắc như đao cắt, bông tuyết hắt mặt. Lão ngỗ tác chân chạm đất, chỉ thấy gió rít ù ù bên tai, loáng thoáng như tiếng ngựa hí ngoài quan ải. Ánh mặt trời mùa đông lạnh lẽo xuyên qua cành cây khô, lóe lên sắc lẹm như lưỡi đao.
Trước cổng Hình Tào, Nguyên Tu quăng mạnh lão xuống bậc thềm đá xanh, quát lớn: "Người !”.
Thân binh lệnh lập tức dàn hàng bậc thềm, đao dài giắt hông, sát khí đằng đằng.
"Kẻ cấu kết với tham quan g.i.ế.c diệt khẩu, khiến tung tích bạc tuất của quân đội thể tra . Các ngươi lập tức bắt giữ bộ gia quyến của , phóng ngựa đưa ngoài quan ải Tây Bắc. Nếu gặp Hồ, tuyệt đối cứu”.
Nguyên Tu vứt lão ngỗ tác , xoay .
Lão ngỗ tác đờ đẫn, ngã bệt đất trân trân Nguyên Tu. Chỉ thấy nam t.ử khoác vai ánh nắng lạnh lẽo, áo giáp bạc chói mắt, bóng lưng dứt khoát vô tình.
Nguyên Tu vốn danh xưng chiến thần, mười năm đóng ở biên cương, từng nhiễm thói ăn chơi của đám con em kinh thành. Hôm nay đột ngột quân lệnh, lão ngỗ tác bất giác ngẩn . lúc đó, tiếng rút đao c.h.é.m đứt cơn gió. Những thanh đao sắc lạnh kề sát quanh cổ lão. Chỉ cần đồng loạt xuất lực, đầu lão sẽ lìa khỏi cổ, m.á.u nhuộm đỏ cả con phố dài.
Quân lệnh như núi, đây tuyệt đối trò đùa.
"Hầu... Hầu...”.
Lão ngỗ tác dám run, sợ sẩy một nhịp là tự cứa cổ lưỡi đao.
"Cuối năm ngoái, Ngũ Hồ xâm phạm biên cương. Năm vạn tướng sĩ nơi biên ải lấy m.á.u thịt đắp nên thành lũy, quyết t.ử giữ vững một phương bờ cõi, đổi lấy cuộc sống bình yên cho bách tính. Còn lũ sâu mọt tham ô tiền tuất của quân sĩ, nếu coi thường sự hy sinh , hẳn cũng chẳng cần tướng sĩ biên quan bảo vệ gia quyến các ngươi nữa. Đã thì cứ để bão cát đại mạc và lưỡi đao của Hồ tìm đến. Gia quyến các ngươi cứ tự ngoài quan ải mà gánh chịu, sống c.h.ế.t mặc ”.
Nguyên Tu phất tay áo, bước chân kiên quyết chút đầu.
Một binh túm lấy cổ áo quan của lão ngỗ tác, lướt qua liền lạnh: "Ngỗ tác Hình Tào cơ đấy”.
Một khác , quát hỏi nha dịch Hình Tào: "Tên việc ở Hình Tào, nhà ở ? Dẫn đường”.
Đám nha dịch Hình Tào nào dám đắc tội với binh của Nguyên Tu? Đừng là đày gia quyến lão ngỗ tác ngoài quan ải, dù Nguyên Tu bảo ném bộ bách tính ngoại thành cho Hồ c.h.é.m g.i.ế.c, cũng chẳng ai dám hé nửa lời. Bọn nha dịch , nặn nụ bồi tội, nhanh nhảu vọt lên dẫn đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-370-ke-nao-sai-bao-nguoi.html.]
Lão ngỗ tác chân tay nhũn như chi chi, hai xốc nách, lôi xềnh xệch .
"Hầu gia. Hầu gia!”.
Lão gào rú dọc đường, giãy rớt cả giày quan. Binh lính Tây Bắc ngoài quan ải g.i.ế.c địch, trong quan ải tiễu phỉ, xưa nay quen dùng thủ đoạn tàn độc với kẻ thù. Hai binh thấy lão đá rớt giày, bèn dứt khoát dẫm nốt chiếc còn , lật sấp lão kéo lê. Ngón chân lão mài xuống mặt đường đá xanh sắc lẹm, mới qua nửa con phố rách bươm, ứa máu.
Lão ngỗ tác đau toát mồ hôi hột, lôi qua góc phố chịu nổi nữa, run rẩy gào lên: "Ta . Ta !”.
Bọn binh mặc kệ, lôi ngoặt lão qua ngã rẽ.
Lão ngỗ tác mặt mày tái nhợt, kinh hoàng hét lạc cả giọng: "Ta . Hầu gia. Hầu gia—".
"Hầu gia lệnh, lôi về”.
Một binh bọc hậu, khi rẽ qua góc phố ngoái nha môn Hình Tào, thấy Nguyên Tu bước liền lớn tiếng truyền lệnh.
Hai binh lôi ngược lão về. Lúc ném cổng Hình Tào, mặt lão trắng bệch như tờ giấy, vệt m.á.u kéo lê mặt đường đá xanh chói lóa đến rợn .
Một binh kề đao lên cổ lão ngỗ tác, trầm giọng hỏi: "Đại tướng quân, gia quyến tên đưa ngoài biên quan nữa ?".
"Trói ”.
Nguyên Tu chắp tay lưng, liếc sâu viên binh nọ. Viên binh lập tức ngầm hiểu. Lúc thu đao, cố tình lướt nhẹ lưỡi d.a.o qua cổ lão ngỗ tác. Lão chỉ cảm thấy cổ lúc lạnh lẽo, lúc âm ấm, chẳng dám lấy tay sờ. Chỉ thấy viên binh cầm đao đó, từng giọt m.á.u lưỡi đao tí tách rơi xuống đất, tĩnh lặng, ớn lạnh đến rợn gáy.
Lão ngỗ tác run lẩy bẩy, phần háng ướt đẫm nóng, xú uế vương vãi bậc thềm Hình Tào.
Nguyên Tu dường như ngửi thấy mùi khai ngái đó, hàng lông mày tuấn chẳng buồn nhíu lấy một cái, xách bổng lão đại đường.
Lúc lôi vẫn còn là một con vẹn, khi trở thì cổ áo và mũi tất đẫm máu, đũng quần còn bốc mùi vị khó ngửi. Bá quan đồng loạt nín thở, lộ rõ vẻ ghét bỏ.
"Nói!”. Nguyên Tu lạnh lùng lệnh.
"Hạ quan . Hạ quan ”. Môi lão ngỗ tác trắng bệch, giọng run bần bật.
"Người đó... đó chắc là trong phủ của Hồ đại nhân”.
"Hồ?".
Nguyên Tu nhíu mày, đột ngột xoay , ánh mắt sắc như d.a.o găm cắm thẳng Hồ Văn Nhụ.
Toàn triều văn võ họ Hồ vài , nhưng Mộ Thanh từng danh sách tham quan tâm phúc của phụ . "Hồ đại nhân" mà lão ngỗ tác khai, ngoại trừ Hồ Văn Nhụ thì chẳng còn ai khác.