"Ngươi , thấy túi thơm của thêu gia huy của Hồ phủ?".
Mộ Thanh tiếp tục truy vấn lão ngỗ tác.
Lão gật đầu lia lịa: " . Tên tiểu tư đó ăn vận bình thường, là của phủ nào. khi móc một trăm lượng bạc từ túi thơm , hạ quan thấy đó thêu gia huy của phủ Hồ đại nhân, góc túi còn một chữ Hồ”.
Các gia đình quan quyền quý ở Thịnh Kinh, y phục của nha và tiểu tư thường thêu gia huy của phủ để ngoài việc cho tiện. Chưởng quỹ và tiểu nhị ở các cửa tiệm trong thành mặt gửi vàng, thấy nhà nào thì giọng nhà nấy. Lâu dần, chỉ cần những việc khuất tất, nha và tiểu tư đều mặc y phục của phủ ngoài việc.
Tên tiểu tư của Hồ phủ dò hỏi chuyện g.i.ế.c , việc đương nhiên thể quang minh chính đại. Ngày hôm đó mặc thường phục, nhưng y phục quên đổi túi thơm. Lão thấy túi thơm đó, nhận là của Hồ phủ, nhưng hề nhiều lời vạch trần.
"Hạ quan... Hạ quan Hồ phủ g.i.ế.c Tri huyện huyện Phụng. Quả thực chỉ là nổi lòng tham nhất thời mới tiếp tay tòng phạm”.
Lão ngỗ tác giãi bày. Chuyện lão hề dối. Lão chỉ nhận tiền hiến kế cho , những bí mật dơ bẩn của giới quan lão xưa nay bao giờ hé răng tọc mạch. Phải đến sáng ngày mười sáu tháng Giêng, khi đến thiên lao nghiệm thi, lão mới kinh hãi nhận kẻ c.h.ế.t chính là Tri huyện huyện Phụng. Lúc bấy giờ, lão mới lên thuyền giặc của vụ án tham ô tiền tuất quân Tây Bắc. Không mất mạng thì chỉ còn cách nhắm mắt bao che, nào ngờ ngã ngựa ngay trong tay một thằng nhãi ranh.
Lão ngỗ tác len lén quan sát thần sắc của Mộ Thanh. Con nhà nghèo xuất đầu lộ diện khó, ngỗ tác ngóc đầu lên càng khó hơn lên trời. Nhà họ Đường mười mấy đời ngỗ tác vẫn chỉ là ngỗ tác, thế mà thiếu niên tuổi đời còn trẻ tót lên ghế quan tam phẩm, quả nhiên là bản lĩnh thực sự. Kẻ tâm tư kín đáo, cẩn thận như tơ, nắm thóp một sơ hở cỏn con mà lật tung cả một vụ án lớn. Hắn chỉ là ngỗ tác? Quả thực còn lợi hại hơn cả của Đề Hình Ty.
Chỉ điều, phương pháp nghiệm thi của lão từng thấy bao giờ. Từ cách mổ xác cho đến khâu xác, tuyệt nhiên mới nghề. Lão từng thủ pháp nghiệm thi của nhà họ Mộ ở Giang Nam khác biệt với truyền thống, mà Mộ Hoài Sơn dường như chỉ một mụn con gái. Thiếu niên ... lẽ nào là t.ử do Mộ Hoài Sơn thu nhận?
Kẻ tài năng đến , đáng lẽ danh mới đúng, cớ bặt vô âm tín? Ngược , con gái của Mộ Hoài Sơn đồn danh xưng là "Âm ty phán quan".
"Ngươi tham tài là thật, nhưng e là nhất thời, những chuyện nhận tiền che giấu tội ác thường ngày chắc ngươi cũng ít ”.
Mộ Thanh gằn, kéo tuột suy nghĩ của lão ngỗ tác về hiện thực.
Lão giật thót , tự khó thoát khỏi án tử, định bụng mở miệng xin tha, nhưng kịp hé môi Mộ Thanh xoay lệnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-372-tong-pham-2.html.]
"Phái đến tất cả các phủ quan viên họ Hồ trong triều, tóm hết bộ tiểu tư đến Hình Tào hỏi cung. Bắt bọn chúng mặc thường phục, mặc y phục của phủ. Thu gom hết bộ túi thơm của bọn chúng đem tới đây. Mặt khác, cử tới quán rượu Túy Đào Tiên ở ngoại thành, triệu chưởng quỹ và tiểu nhị đến”.
Mộ Thanh ban lệnh liên tục. Dù nàng lão ngỗ tác thật, nhưng bá quan . Xử án định tội dựa chứng cứ. Cứ mang và túi thơm đến, nhận diện một cái là rõ mười mươi.
Nguyên Tu đợi Hình Tào Thượng thư Lâm Mạnh lên tiếng lưng bước khỏi đại đường, đích sai bảo nha dịch và binh đến các phủ bắt lấy vật chứng, đó phái ngoại thành việc.
Mộ Thanh tuy công đường nhưng là thẩm phán chính của vụ án . Nàng bảo bắt ai là bắt kẻ đó, bảo thẩm vấn thế nào thì thẩm vấn thế . Đến Nguyên Tu cũng trở thành truyền lời chạy việc, bá quan thì càng chỉ há miệng chờ sung.
Hôm nay lóc cóc tới đại đường Hình Tào từ sớm, nghiệm thi phá án, bá quan tê rần suốt hơn một canh giờ, xem tình hình hôm nay còn dài dài. Đại án cỡ , khi mất cả ngày. Đứng rụng rời đôi chân cũng chẳng , hiện giờ ai nấy đều chỉ cầu mong bình an, cầu cho vụ án đừng dính dáng gì tới . Cứ lão ngỗ tác thì , Nguyên Tu hận đám tham ô tiền tuất quân Tây Bắc tận xương tủy, xem là g.i.ế.c tha.
Thịnh Kinh rộng lớn, nội việc gom đủ mặt tiểu tư các phủ cũng ngốn mất một canh giờ. Trong một canh giờ , Hồ Văn Nhụ sống bằng c.h.ế.t, sắc mặt biến ảo khôn lường, trong lòng đang giằng xé toan tính điều gì. Nguyên tướng quốc chỉ liếc Hồ Văn Nhụ lúc đầu, đó liền ung dung thưởng , dáng vẻ điềm nhiên đến lạ.
Mộ Thanh trong lòng lạnh. Nàng mổ xác xong, t.h.i t.h.ể vẫn lù lù công đường, bá quan e là mấy ngày tới nuốt cơm trôi, Nguyên tướng quốc mà uống tỉnh bơ, e là vị cũng chát chúa lắm đây?
Từ lúc vụ án dính dáng đến Hồ Văn Nhụ, nàng tin Nguyên tướng quốc là kẻ trong sạch. Hồ Văn Nhụ là tâm phúc của lão, mà Nguyên Tu là đích t.ử của Nguyên tướng quốc, nhà họ Nguyên coi trọng nhường , Hồ Văn Nhụ ăn gan hùm mật gấu mà dám thò tay tiền trợ cấp t.ử tuất của quân Tây Bắc?
Hồ Văn Nhụ là Chưởng viện Hàn Lâm, học trò trải khắp thiên hạ, thiếu mấy đồng bạc hiếu kính chắc? Dù thật sự mờ mắt vì tiền, nàng cũng tin Nguyên tướng quốc nhiều năm qua chẳng gì. Nếu dễ dàng qua mặt đến thế, Nguyên gia thao túng triều đình như ngày nay?
Mộ Thanh đoan chắc vụ án liên đới chặt chẽ với Nguyên tướng quốc. một điểm khiến nàng thắc mắc: nếu vụ án do lão nhúng tay , tại lão đồng ý cho nàng điều tra? Lẽ nào lão đinh ninh nàng tra ? lỡ nàng tra thì ? Đường đường là một cha, lão sẽ đối mặt với Nguyên Tu thế nào?
Chuyện Mộ Thanh nghĩ thông, nhưng án thì vẫn xử, chân tướng cũng sẽ phơi bày, cứ việc đợi mà xem.