Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 373: Chân tướng lộ diện (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-01 08:55:00
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh lệnh đưa bộ tiểu tư của các phủ họ Hồ , cho mặc y phục của phủ mà mặc thường phục. Mục đích là để dựng bối cảnh ngày hôm đó lão ngỗ tác gặp , bắt lão y phục mà chỉ dựa khuôn mặt để nhận dạng.

Đám tiểu tư dẫn , Mộ Thanh bảo cứ tùy ý đưa từng kẻ một lên đại đường cho lão ngỗ tác nhận mặt.

Hiện trường nhận im lặng như tờ. Đám tiểu tư bước , thấy bá quan xếp hàng, đất là xác c.h.ế.t mổ phanh, cổ và chân lão ngỗ tác còn vương máu, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tái mét vì kinh hoàng.

Lão ngỗ tác qua từng , thấy giống thì chỉ khẽ lắc đầu, cũng chẳng tiếng nào. Hễ lão lắc đầu là dẫn , khác . Cứ như nhận dạng qua ba bốn mươi , bá quan đợi đến sốt ruột thì một tiểu tư mặc áo xanh chừng ngoài hai mươi tuổi dẫn .

Tên tiểu tư đó thấy cảnh tượng công đường cũng kinh hãi tột độ, nhưng chạm mắt lão ngỗ tác liền luống cuống cúi gằm mặt, né tránh ánh .

Lão ngỗ tác bệt đất, dù tên tiểu tư cúi đầu lão vẫn thấy. Người lão kỹ hơn một chút, càng lâu, tên tiểu tư càng lẩn tránh. Lát , phát hiện lão ngỗ tác cứ dán mắt , bất giác lén trừng mắt lườm lão một cái sắc lẻm.

Lúc nha dịch Hình Tào đến phủ bắt cũng chẳng rõ lý do. Trong suy nghĩ của tên tiểu tư , Hồ phủ quyền cao chức trọng, xưa nay con em hạ nhân các gia đình quan phạm , nha dịch cũng chẳng dám đến bắt. Dù tóm cũng chẳng kẻ nào dám mở miệng nhận bừa, hôm nay lão ngỗ tác tuyệt đối dám chỉ điểm .

Nào ngờ lão ngỗ tác giờ ốc mang nổi ốc, gia quyến còn đang trong tay quân Tây Bắc. Nếu lão che giấu, gia quyến lão sẽ đày biên ải. Đám lính Tây Bắc hận bọn tham quan ô thấu xương, nãy ngay cửa Hình Tào suýt chút nữa một đao c.h.é.m đứt đầu lão. Nếu để bọn chúng đưa gia quyến lão quan ngoại, đến nơi hành hạ đến c.h.ế.t, mà sống sót thì cũng vong hồn đao của Hồ.

Ai mà chẳng gia quyến? Vì bảo nhà, lão đành bán Hồ phủ .

"Chính là !”.

Lão ngỗ tác chĩa tay tên tiểu tư: "Không sai, hạ quan chắc chắn là ”.

Vốn dĩ chắc chắn mười mươi, nhưng cái lườm xéo của tên tiểu tư củng cố thêm niềm tin cho lão.

Tên tiểu tư hoảng hồn, Hồ Văn Nhụ mặt cắt còn hột máu.

Mộ Thanh thấy rõ thần sắc của Hồ Văn Nhụ nhưng coi như thấy, sang lệnh cho nha dịch ngoài cửa:

"Mang túi thơm của các phủ lên đây”.

Những chiếc túi thơm xếp ngay ngắn một cái khay. Túi nào ở góc cũng thêu chữ "Hồ", chỉ là hoa văn và kiểu dáng khác .

Khay bưng tới mặt lão ngỗ tác. Lão đưa mắt một lượt, chỉ một cái : "Là loại !”.

"Ngươi nhớ nhầm chứ?". Mộ Thanh hỏi vặn.

"Không nhầm”. Lão ngỗ tác khẳng định.

Ở Thịnh Kinh, bách tính bình thường cũng nhận gia huy của các gia đình quan quyền quý để đường còn đường mà né. Lão việc ở Hình Tào nửa đời , thể nhầm ?

"Lấy túi thơm đây”. Mộ Thanh lệnh.

Hai nha dịch lập tức tuân lệnh. Một khống chế tên tiểu tư, một sờ soạng quanh eo móc một chiếc túi thơm. So với chiếc túi lão ngỗ tác chọn, màu vải khác nhưng kiểu dáng và gia huy thì giống như đúc.

Gia huy , đích thị là của phủ Chưởng viện học sĩ Hàn Lâm viện Hồ Văn Nhụ.

Các quan viên họ Hồ khác nhất thời thở phào nhẹ nhõm, duy chỉ Hồ Văn Nhụ là mặt xám như tro.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-373-chan-tuong-lo-dien-1.html.]

Mộ Thanh tiếp: "Gọi chưởng quỹ và tiểu nhị của quán rượu Túy Đào Tiên đây”.

Một lát , chưởng quỹ Túy Đào Tiên cùng bốn tiểu nhị rón rén bước đại đường. Thấy cảnh tượng mắt, năm còn tệ hơn đám tiểu tư các phủ, sợ hãi quỳ rạp xuống đất run lẩy bẩy, đến ngẩng đầu cũng dám.

"Ngẩng đầu lên, kỹ hai xem, dạo từng đến tửu lâu của các ngươi ?".

Mộ Thanh lệnh áp giải lão ngỗ tác và tiểu tư Hồ phủ tới cùng một chỗ.

Chưởng quỹ run như cầy sấy, he hé mắt . Lão nhận tiểu tư Hồ phủ, nhưng nhận lão ngỗ tác:

"Vị... vị ngỗ tác quan gia , dạo ... đến tửu lâu của thảo dân”.

"Vì nhớ rõ?".

"Vị quan gia hôm đó mặc áo quan. Thảo dân... thảo dân nhận là ngỗ tác, còn... còn thấy xúi quẩy. Sau khi khách , thảo dân sai tiểu nhị đem vứt hết đồ đạc trong phòng”.

Lão ngỗ tác , sắc mặt khó coi cực độ, chưởng quỹ vội vàng cúi gằm mặt.

Mộ Thanh thì thản nhiên như . Nàng quá quen với thái độ .

Trước , khi nàng và phụ sống ở huyện Cổ Thủy, mỗi sắm sửa đồ đạc cũng thường gặp cảnh như . Những thứ định mua, cha con nàng tuyệt đối chạm , vì nếu chạm thì mua, nếu chưởng quỹ sẽ chê là mang đến điềm gở.

"Đã vứt hết đồ đạc trong phòng , hẳn là ngươi nhớ rõ đó là phòng nào chứ?".

Mộ Thanh gặng hỏi.

"Nhớ, nhớ!”. Chưởng quỹ vội đáp: "Căn phòng tận cùng phía Đông lầu hai”.

Câu thốt , ánh mắt thể bá quan dồn thẳng Hồ Văn Nhụ — Mọi chứng cứ, khẩu cung, đều ăn khớp đến từng chi tiết.

"Hồ đại nhân còn lời nào để ?". Mộ Thanh cũng xoáy .

Hồ Văn Nhụ cứng họng vô phương biện bạch.

Mộ Thanh lấy từ trong vạt áo một vật, điềm đạm : "Không , cho dù Hồ đại nhân lời , thấy những thứ , nghĩ ông cũng cạn lời mà thôi”.

Thứ Mộ Thanh đang cầm tay — Một cuốn sổ sách, một xấp thư từ.

Lòng bá quan thót lên một cái. Nguyên tướng quốc ánh mắt tối sầm. Hồ Văn Nhụ hít một ngụm khí lạnh, quên cả thở .

Sổ sách và thư từ trong tay Mộ Thanh, cách Hồ Văn Nhụ một quãng khá xa. Hắn rõ nét chữ sổ sách và phong bì, cũng chẳng nàng đang cầm sổ sách thư từ của phủ nào.

Kể từ lúc vụ án vỡ lở, rải thư đến khắp Giang Bắc, lệnh cho môn sinh thiêu rụi bộ sổ sách và thư từ liên quan đến bạc tuất của quân Tây Bắc. Để đề phòng kẻ giở trò, còn cẩn thận phái tiểu tư tín tới các vùng ở Giang Bắc, đích giám sát việc tiêu hủy sổ sách thư từ. Bọn chúng sớm về bẩm báo thành nhiệm vụ. Cớ nay lòi sổ sách và thư từ rơi tay ?

 

Loading...